Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1791: Đừng Khiến Ta Thất Vọng Lần Nữa



Hai người liếc nhau, lại cùng lên tiếng ai thán, đập cánh nhảy xuống từ trên tường thành, mượn lực của gió để tiết kiệm sức bay lên không trung, bay vào phía trong thành.

Chờ tới khi hai người trở lại Nội thành của Trung Ương, thì đã qua cả bữa cơm, nhóm hầu gái đang quét vệ sinh.

- Tiểu thư Hi Bối Kỳ, tiểu thư Nguyệt Phi Nhan đã trở về rồi.

Tố Tô chào hỏi ngoan ngoãn.

- Xuỵt ~~~

Nguyệt Phi Nhan vội vã đưa tay đặt ở trước môi, xuỵt một tiếng.

Nhóm hầu gái hiểu là phải im lặng.

- Ngươi làm thế để làm gì? Làm như chúng ta là trộm ấy.

Hi Bối Kỳ trợn đôi mắt đẹp.

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi, lẩm bẩm:

- Ta sợ bị Mục Lương phát hiện.

- Chuyện đó.....

Nhóm hầu gái chớp chớp mắt, đồng loạt nhìn về phía sau hai cô.

- Các ngươi có ý gì đấy?

Hi Bối Kỳ đầy nghi ngờ nói.

Vệ Ấu Lan nín cười, đưa tay chỉ phía sau hai cô ấy.

- Bởi vì ta.

Bất ngờ không trung xuất hiện một câu nói, âm sắc quen thuộc làm cho thân thể hai cô run lên. Không biết từ lúc nào, Mục Lương không nói một tiếng đã xuất hiện ở phía sau hai người.

Nguyệt Phi Nhan cứng ngắc nghiêng đầu qua chỗ khác, sau khi thấy khuôn mặt cười như không cười của Mục Lương, mười ngón chân suýt nữa xuyên qua đế giày, thực sự quá lúng túng.

Hi Bối Kỳ phục hồi tinh thần lại rất nhanh, nghiêm mặt nói với chất giọng thanh thuý:

- Mục Lương, ta tới đưa báo cáo tổng kết sau cuộc chiến.

- Đúng đúng đúng.

Nguyệt Phi Nhan liền vội vàng gật đầu, lấy báo cáo từ trong không gian ma cụ ra.

- Hai người các ngươi, đi vào thư phòng với ta.

Mục Lương thu lại báo cáo, xoay người đi tới thư phòng.

Hi Bối Kỳ với Nguyệt Phi Nhan liếc nhau, trên mặt còn còn thiếu mỗi việc viết một chữ to - Xong rồi-.

Hai người ủ rũ cúi đầu đi sau lưng Mục Lương, cho đến đi vào thư phòng, hai người cũng không dám ngẩng đầu lên.

Anh ngồi ở trên Long Ỷ, buông hai phần báo cáo, ngước mắt buồn cười nhìn hai cô.

Một tay anh chống cằm, giả vờ nghiêm túc nói:

- Làm sao, cúi đầu làm gì?

- Mục Lương, ngươi xem báo cáo trước đi.

Hi Bối Kỳ nhỏ giọng nói.

Tay Nguyệt Phi Nhan nắm lấy vạt áo, gật đầu với biên độ nhỏ nói:

- Nhìn xong lại mắng nữa...

Trong lòng Mục Lương dở khóc dở cười, ngoài mặt vẫn rất nghiêm túc, cầm lấy hai phần báo cáo nhìn kỹ. Hi Bối Kỳ len lén ngẩng đầu, đầu tiên là nhìn Mục Lương trước, lại nghiêng đầu nhìn thiếu nữ tóc đỏ. Nguyệt Phi Nhan cũng đang nhìn cô, cả khuôn mặt mang nét khẩn trương.

Trong thư phòng rất an tĩnh, không có người nói chuyện, chỉ có tiếng lật trang giấy của Mục Lương.

Càng yên lặng thì hai cô càng khẩn trương.

Lạch cạch ~~~

Mục Lương để hai phần báo cáo trong tay xuống, hít sâu chậm rãi trầm tĩnh lại, ngước mắt nhìn về phía thiếu nữ Ma Cà Rồng với cô gái tóc đỏ.

Cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của Mục Lương, hai cô lại ăn ý cúi đầu một lần nữa.

- Ngẩng đầu lên.

Ngón tay Mục Lương gõ một cái xuống bàn.

- Vâng!

Hi Bối Kỳ giơ tay kéo kéo ống tay áo của thiếu nữ tóc đỏ, sau đó ngẩng đầu lên, chỉ là tầm mắt vẫn hạ xuống.

Nguyệt Phi Nhan cắn răng một cái, ngước mắt nhìn về phía Mục Lương, con ngươi màu đỏ lóe ánh sáng, trông thật tội nghiệp.

Chân mày của anh nhăn lại, hỏi:

- Trông như ta như biết ăn thịt người à?

- Không ạ.

Giọng điệu Nguyệt Phi Nhan kiền ba ba lên tiếng.

- Hai phần báo cáo mà các ngươi viết……..

Mục Lương cố ý kéo dài thanh âm.

- Như thế nào?

Hi Bối Kỳ hỏi một câu đã dở lại càng thêm dở.

- Có tốt cũng có dở, vẫn miễn cưỡng chấp nhận được.

Mục Lương lạnh nhạt nói.

Hai cô trau chuốt báo cáo suốt mấy ngày, đúng là có một đoạn chất lượng.

Tuy rằng trong văn vẫn còn rất nhiều chỗ khó hiểu, nhưng nên đề cập vấn đề đều nhắc tới, miễn cưỡng làm cho Mục Lương thoả mãn.

- Hửm? Vẫn có thể chứ?

Nguyệt Phi Nhan trừng lớn con ngươi màu đỏ, vẻ kinh ngạc và vui mừng hiện ra nơi đáy mắt. Hi Bối Kỳ chớp chớp con mắt màu vàng óng, ngạc nhiên nói:

- Ta không nghe lầm chứ?

- Nếu không thì trở về viết lại một phần nữa?

Mục Lương cười như không cười hỏi.

- Không muốn!

Hi Bối Kỳ phản xạ có điều kiện hô một tiếng.

- Mục Lương, tha cho chúng ta đi.

Nguyệt Phi Nhan chắp hai tay nói.

Anh lắc đầu, giọng nghiêm túc nói:

- Như các ngươi là không được, về sau còn rất nhiều báo cáo phải viết, không thể lần nào cũng lừa dối cho qua như vậy được.

- Ơ, về sau còn nữa á?

Khoé miệng Hi Bối Kỳ méo xệch.

- Đương nhiên, đừng nói rằng ngươi cho là buổi diễn luyện quân sự chỉ có một lần thôi đấy?

Mục Lương liếc nhìn thiếu nữ Ma Cà Rồng.

Mắt Hi Bối Kỳ tối sầm lại, dường như thấy được tương lai bị chi phối bởi báo cáo tổng kết sau cuộc chiến.

Mục Lương không nói chuyện, đưa tay rút hai tấm giấy ra từ mặt bàn, đi ra trước đưa một cái:

- Đây là khuôn mẫu ta đã viết, các ngươi xem đi.

Hi Bối Kỳ tay mắt lanh lẹ cầm lấy một tấm, chăm chú đọc kỹ.

Nguyệt Phi Nhan cầm lấy một tờ khác, cũng nhìn chăm chú.

Bài mẫu mà Mục Lương viết, giải thích rất rõ ràng, logic liền mạch, trần thuật về vấn đề và như phân tích lại cũng rõ ràng, khiến cho hai nàng còn tự ti mặc cảm hơn.

- Đọc rõ chưa?

Mục Lương bình tĩnh lên tiếng hỏi.

- Ừm, viết rất tốt!

Hi Bối Kỳ khen ngợi từ trong thâm tâm.

Nguyệt Phi Nhan gật đầu phụ họa:

- So với chúng ta viết thì tốt gấp một vạn lần.

Mục Lương nói với khuôn mặt nghiêm túc:

- Lấy hai bài mẫu về nghiên cứu kĩ đi, tốt nhất là nhớ ở trong đầu, lần sau khi viết báo cáo có thể tham khảo một chút, nhưng không thể sao chép.

- Vâng.

Hi Bối Kỳ cùng Nguyệt Phi Nhan vội vàng gật đầu.

- Đây là kế hoạch huấn luyện ta đưa ra giúp các ngươi.

Mục Lương lại lấy ra một tờ giấy, đưa cho hai nàng nói:

- Mỗi ngày dựa theo kế hoạch huấn luyện mà tiến hành huấn luyện, không thể lười biếng, ta sẽ để Tát Nhạc Phân giám sát các ngươi.

- Vâng, chúng ta đã biết.

Hi Bối Kỳ với Nguyệt Phi Nhan trăm miệng một lời.

- Đừng khiến ta thất vọng lần nữa.

Mục Lương ngữ trọng tâm trường nói.

- Cam đoan sẽ không.

Hi Bối Kỳ cắn môi dưới, trải qua mấy lần suy nghĩ, cô đã khắc sâu nhận thức về việc quyết định thay đổi bản thân.

Nguyệt Phi Nhan nói với giọng kiên định:

- Mục Lương, ngươi cứ nhìn đi, ta sẽ cố gắng.

- Đi ăn cơm đi.

Mục Lương tròng mắt khoát tay.

- Vâng.

Hi Bối Kỳ cùng Nguyệt Phi Nhan giơ tay lên cúi chào xong mới xoay người rời đi.

…………

Sáng sớm, ánh mặt trời chiếu trên mặt biển, sóng gợn lăn tăn cực kỳ xinh đẹp.

Trên Trung Ương, thành Huyền Vũ, Nguyệt Thấm Di lê thân thể mệt mỏi đi ra khỏi Thang Vận Chuyển, đi về phía cung điện.

Cô mới quay xong một bộ phim điện ảnh, mới trở về từ Phim Trường, muốn nghỉ ngơi hai ngày, lại tiếp tục quay một bộ phim mới.

Nguyệt Thấm Di ngáp, cất bước đi vào cung điện, nhìn thấy nhóm tiểu hầu gái quen thuộc, mở miệng chào hỏi:

- Ta đã trở về ~~~

- Đại nhân Thấm Di đã trở về.

Vệ Ấu Lan vui vẻ đáp lại.

Hai con mắt của Nguyệt Thấm Di tỏa sáng, hỏi:

- Bữa sáng chuẩn bị xong chưa?

Cô rất nhớ bữa sáng ở cung điện, đã thật nhiều ngày không được ăn rồi!

Bạn cần đăng nhập để bình luận