Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 458: Đi Dạo Thành Dạ Nguyệt

Trong lòng lão cũng có suy đoán, thành Huyền Vũ có nhiều cây xanh như vậy, có lẽ có vườn trái cây của riêng mình, cho nên giá cả mới rẻ như vậy?
- Đại ca, chúng ta có thể giao dịch với thành Huyền Vũ.
Áo Lợi Ba đột nhiên nói.
- Ngươi đang muốn lấy lòng thành Huyền Vũ đấy à?
Cát Tư khàn khàn lên tiếng hỏi.
Áo Lợi Ba có ý riêng nói:
- Đại ca, không cần thiết phải trở mặt với thành Huyền Vũ, thực lực của bọn họ quá mạnh mẽ. Có Hi Bối Kỳ ở đó, mới giao dịch được chỗ tốt.
Cát Tư trầm mặc.
Thực lực của gia tộc Dạ Nguyệt và thành Huyền Vũ chênh lệch vô cùng xa, nếu như trở mặt, vậy chỉ có con đường chết.
Ở một nơi như thế giới tận thế này, dưới quy tắc lấy nhu khắc cương, nắm đấm mới là đạo lý quyết định.
- Vậy phái người đi làm giao dịch đi!
Cát Tư khoát tay áo.
- Ta sẽ đi ngay bây giờ.
Áo Lợi Ba kích động đứng lên, lão lo nếu đi muộn, hoa quả của thành Huyền Vũ sẽ bị gia tộc khác mua hết.
- Đúng rồi, ngươi sai người đi hỏi một chút, máu hung thú có giao dịch được hay không?
Cát Tư đột nhiên dặn dò.
- Ta hiểu, đại ca.
Áo Lợi Ba vội vàng gật đầu.
Nếu không cách nào kết thông gia với gia tộc Lộ Pháp, vậy cũng chỉ có thể nghĩ biện pháp tăng lên thực lực.
Mà đối với Ma Cà Rồng mà nói, uống máu của cường giả, chính là cách tăng thực lực nhanh nhất.
Đương nhiên, máu hung thú cao cấp cũng có thể, chỉ là sẽ khó hấp thu hơn so với máu người, cần luyện hóa trong thời gian dài.
Ở Thành Huyền Vũ, trong Cung điện Khu vực Trung ương.
Trong thư phòng, Mục Lương hơi chuyển động ý nghĩ một chút, mở ra bảng thuộc tính bốn chiều.
Thuần dưỡng sư: Mục Lương.
Thể lực: 473.3.
Tốc độ: 452.1.
Sức mạnh: 482.4.
Tinh thần: 452.9.
Tuổi thọ: 24 tuổi trên 5501 năm.
Điểm thuần dưỡng: 860.
Điểm tiến hóa: ẩn giấu.
Năng lực:
Nhanh Gấp Năm Lần cấp 5.
Co dãn biến hình cấp 7.
Động vật thuần dưỡng:
Vịt Chạy Nhanh - Thiên phú: Nhanh Gấp Năm Lần cấp 5.
Kỳ Nhông Năm Màu - Thiên phú: Tái Sinh Thi Cốt cấp 7.
Thực vật thuần dưỡng:
Cây cao su - Thiên phú: Co dãn biến hình cấp 7.
Lông mày của Mục Lương nhíu lại, điểm thuần dưỡng bất tri bất giác đã có hơn 800, đủ tìm một loại động vật mới để thuần dưỡng.
Anh nhớ kỹ Hồ Tiên từng nói qua, Thành Dạ Nguyệt có rất nhiều hung thú bị nuôi nhốt, có thể đi xem.
- Điểm tiến hóa cũng có hơn bốn ngàn vạn, cách 1 tỷ điểm tiến hóa còn có hơn phân nửa, đúng là gánh nặng đường xa.
Mục Lương cảm thán một tiếng.
Chờ góp đủ 1 tỷ điểm tiến hóa, Rùa Đen có thể tiến hóa đến cấp 9, hình thể sẽ lại lần nữa tăng trưởng gấp mười.
- Thật là khiến người ta chờ mong.
Mục Lương hơi chuyển động ý nghĩ một chút, bảng thuộc tính bốn chiều liền biến mất.
Cót két !
Cửa phòng làm việc bị đẩy ra, Nguyệt Thấm Lan thản nhiên đi tới, sau lưng còn đi theo Mễ Á, Lan Đế cùng Lỵ Lỵ.
- Mục Lương, nhóm Mễ Á muốn đi dạo một vòng thành Dạ Nguyệt, ngươi muốn đi chung không?
Nguyệt Thấm Lan ôn nhu hỏi.
- Các ngươi đi đi, ta còn có việc phải xử lý.
Anh ôn hòa đáp.
- Như vậy... Vậy ta ở lại với ngươi.
Nguyệt Thấm Lan chớp chớp con mắt màu xanh nước biển.
Mục Lương vỗ tay Nguyệt Thấm Lan, dịu dàng nói:
- Ngươi cũng đi đi, bận rộn lâu như vậy, cũng nên nghỉ ngơi thật khỏe một chút.
Kể từ khi Nguyệt Thấm Lan rời khỏi bộ lạc Nguyệt Đàm, vẫn chưa có một ngày nghỉ ngơi nào, nên cô ấy cũng nên thư giãn một chút.
- Ưm, vậy ta đi chơi vậy?
Nguyệt Thấm Lan nhếch đôi hồng môi lên.
- Thật thú vị, mang theo Ly Nguyệt với hộ vệ Khu Trung ương cùng đi.
Mục Lương cẩn thận dặn dò.
- Được.
Nguyệt Thấm Lan hơi nghiêng người, nói nhỏ vào bên tai Mục Lương:
- Ta sẽ thay ngươi lưu ý hung thú ở Thành Dạ Nguyệt, thấy có con nào thích hợp liền mang về cho ngươi.
- Có thể.
Khóe miệng của Mục Lương nhấc lên, đưa tay dựng lên một cái ngón cái, có ý khen ngợi Nguyệt Thấm Lan.
Gương mặt của Nguyệt Thấm Lan lộ ý cười, tâm trạng rất tốt.
- Mễ Nặc có muốn cùng đi không?
Cô quay người lại nhìn về phía Mễ Á, hỏi.
- Hỏi qua rồi, con bé không muốn đi.
Mễ Á bất đắc dĩ buông tay, tính nhút nhát của em gái vẫn chưa cải thiện được.
- Vậy kêu Vưu Phi Nhi đi cùng, đừng để cô ấy cả ngày chôn mình trong Sở Nghiên Cứu, nên đi ra một chút.
Mục Lương bỗng nhiên nói.
- Được, đã biết.
Nguyệt Thấm Lan lên tiếng đáp lại.
Cô quơ quơ ngón tay thon dài:
- Ta đi đây, trước khi trời tối sẽ trở lại.
- Mục Lương các hạ, chúng ta cũng đi đây.
Nhóm Mễ Á với Lan Đế hơi khom lưng hành lễ.
- Chú ý an toàn.
Mục Lương dặn dò.
- Ừm.
Các cô gái cùng nhau đồng thanh đáp lại.
Nguyệt Thấm Lan rời khỏi thư phòng, trước tiên đi tìm Ly Nguyệt cùng Ngải Lỵ Na, sau đó lại đến Sở Nghiên Cứu, cưỡng ép mang Vưu Phi Nhi rời đi.
Lần này đi theo cô có tám hộ vệ Khu vực Trung ương, trên thân đều mang nỏ quân dụng, ngay cả Ly Nguyệt với Ngải Lỵ Na cũng mang theo súng ngắm.
Khi đi trên đường ở Phố Buôn Bán.
Vưu Phi Nhi nắm lấy hai chùm tóc màu vàng, buồn bực nói lầm bầm:
- Ta đang nghiên cứu dung dịch dập lửa, sắp ra công thức rồi, các ngươi còn bắt ta đi dạo phố.
- Mục Lương nói, ngươi nên đi ra ngoài đi dạo nhiều một chút, đừng tiếp tục chôn mình trong Sở Nghiên Cứu mãi.
Nguyệt Thấm Lan che miệng cười trêu chọc nói.
- Chính là, ở lâu thêm chút nữa, ngươi đều sẽ thành một kể ngốc.
Ngải Lỵ Na cười đùa đặt tay lên bả vai của thiếu nữ cột tóc hai chùm.
Vưu Phi Nhi phồng miệng hồn nhiên nói:
- Ngải Lỵ Na, ngươi đừng đè lên ta, ta cảm thấy rất mỏi.
- ...... Đáng giận.
Khóe miệng của Ngải Lỵ Na giật giật, cúi đầu mắt liếc ngực Vưu Phi Nhi.
Cô lại nhìn ngực của bản thân một chút, trong lòng càng thêm buồn bực, thật là tức chết mà.
Các cô gái một đường cười đùa, xuyên qua Úng Thành đi tới Phố Buôn Bán.
Lúc này, trên Phố Buôn Bán có không ít người từ thành Dạ Nguyệt tới, vốn dĩ đường phố nơi đây rất yên tĩnh lại dần dần náo nhiệt lên.
- Các ngươi đây là muốn đi nơi nào?
Hồ Tiên ngồi ở cửa ra vào Tiệm Đồ Uống Lạnh, liền đứng lên, bước uốn éo đi về phía các cô gái.
- Đang định đi Thành Dạ Nguyệt dạo chơi, ngươi muốn đi chung không?
Nguyệt Thấm Lan lễ phép hỏi một câu.
- Được.
Con mắt màu đỏ rực của Hồ Tiên sáng lên, đang cảm thấy nhàm chán đây.
- Vậy Phố Buôn Bán làm sao bây giờ?
Ngải Lỵ Na chớp chớp màu hồng con mắt.
- Có Thác Bỉ ở đây, không có chuyện gì đâu.
Hồ Tiên dùng giọng quyến rũ nói.
Người thú đầu rắn tạm thời phụ cô quản lý Phố Buôn Bán, cô rời đi trong thời gian ngắn cũng sẽ không có vấn đề, huống chi còn có Linh thú hộ thành.
- Vậy đi thôi.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã đáp.
- Đi luôn à?
Hồ Tiên chớp chớp màu đỏ rực con mắt.
- Đúng vậy, không xa.
Nguyệt Thấm Lan gật đầu lên tiếng.
- Vậy đi thôi.
Hồ Tiên nhún vai, bước uốn éo đi về phía Sơn Hải Quan.
Các cô gái rời khỏi Sơn Hải Quan, dọc theo bậc thang đi xuống dưới, xuyên qua Huyền Không Các với Thiên Môn Lâu, đi tới dưới mặt đất.
Bọn họ vừa nói vừa cười đi về phía thành Dạ Nguyệt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận