Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2558: Năng Lực Của Thú Sương Tím.

Năng lực của Thú Sương Tím chính là chế tạo ra một mảnh sương mù màu tím bao phủ người hoặc sinh mệnh khác ở bên trong, đối phương bị giam cầm sẽ không cách nào rời khỏi sương mù tím, tương đương với việc sương mù tím biến thành một lồng giam không lối thoát.

- Năng lực này dùng để bắt người hoặc ma thú đúng là không tệ.

Mục Lương tấm tắc một câu.

Thú Sương Tím giơ tay lên nhẹ nhàng chạm vào cơ thể anh, cái đầu hình tam giác hơi nghiêng sang một bên.

Mục Lương tò mò hỏi:

- Sương mù tím nơi này là do ngươi thả ra để bảo vệ bản thân à?

Thú Sương Tím gật đầu một cái, dùng ý thức để đáp lại vấn đề của Mục Lương.

Lúc này, anh mới hiểu ra, thì ra nó vốn dĩ sinh sống ở nơi này, chỉ là nửa tháng trước gặp phải một bầy Hư Quỷ, vì bảo vệ bản thân nên nó mới thả sương mù tím ra ngoài, xây dựng một nơi an toàn cho mình.

Nếu có Hư Quỷ tiến vào sương mù tím thì đối phương sẽ vĩnh viễn không đi ra ngoài được, cũng đừng nghĩ tới việc tìm được bản thể của nó ở trong đây.

- Ngươi có ý thức an toàn rất mạnh.

Mục Lương hài lòng gật đầu, vỗ nhẹ vào tay Thú Sương Tím, bình tĩnh bảo:

- Đi thôi, cùng ta trở về nhà nào.

Thú Sương Tím nhân tính hóa gật đầu một cái, ngoan ngoãn đi theo Mục Lương bay về phía trước, đồng thời sương mù tím xung quanh cũng bắt đầu biến mất, đại bộ phận đều tiến vào trong cơ thể của Thú Sương Tím.

Bên kia, trên lưng Kim Ô Thánh Quang, ba cô gái còn đang sốt ruột chờ đợi Mục Lương trở về.

An Kỳ ôm Báo Lưu Vân vào lòng, ánh mắt thường xuyên nhìn ra nơi xa.

- Mục Lương các hạ đã rời đi được nửa giờ rồi.

Khắc Lai Mạn khẩn trương nói.

Tây Ni duỗi đầu nhìn về trước:

- Hình như là được nửa giờ, tại sao ngài ấy vẫn chưa trở lại nữa?

- Chờ một chút, đừng có gấp.

An Kỳ cắn môi dưới, tiếp tục kiên trì chờ đợi.

Tây Ni và Khắc Lai Mạn liếc nhìn nhau, thức thời không nói lời nào.

An Kỳ ôm Báo Lưu Vân, tay nhỏ vuốt ve lông xù trên người nó, trong lòng càng lo lắng không thôi.

- Dụ ~~~

Trên lưng Kim Ô Thánh Quang, Mục Lương mang theo Thú Sương Tím đột nhiên xuất hiện khiến cho đôi mắt của ba người An Kỳ lập tức sáng ngời.

- Mục Lương ca ca!

An Kỳ ngạc nhiên đứng bật dậy, nàng vừa muốn nói gì đó thì lại thấy được Thú Sương Tím, lời đến khóe miệng lại nuốt trở vào.

Tây Ni có chút sợ hãi mà hỏi:

- Mục Lương các hạ, đây là cái gì thế?

- Thú cưng mới của ta, tên là Thú Sương Tím.

Mục Lương giới thiệu.

Khắc Lai Mạn buột miệng hỏi:

- Nó có cắn người không?

- ...

Mục Lương cạn lời một giây, liếc nhìn đầu của Thú Sương Tím, nó thậm chí còn không có miệng, lấy răng đâu mà cắn người?

Anh nhàn nhạt đáp:

- Sẽ không.

An Kỳ nghe vậy mới yên lòng, đây là thú cưng mới Mục Lương, còn sẽ không cắn người, như vậy thiếu nữ sẽ không sợ, tò mò hỏi:

- Nó còn cao hơn cả Mục Lương ca ca, bóng đen mà chúng ta thấy chính là nó phải không?

- Ừm, nó sẽ không thương tổn các ngươi, yên tâm đi.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Vậy là tốt rồi.

An Kỳ thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Khắc Lai Mạn tiến lên trước, cẩn thận quan sát Thú Sương Tím, không khỏi tò mò hỏi:

- Dáng dấp của nó thật kỳ quái, cái tên cũng kỳ quái, tại sao nó lại ở chỗ này vậy?

Mục Lương giải thích ngắn gọn:

- Nơi đây vốn dĩ là nơi sinh sống của nó, nhưng cách đây mấy ngày có Hư Quỷ xuất hiện cho nên nó mới phóng ra sương mù tím để bảo vệ bản thân.

Ba cô gái nghe vậy mới chợt bừng tỉnh:

- Thì ra là như vậy!

- Mục Lương ca ca, ngươi muốn dẫn nó trở về vương quốc Huyền Vũ sao?

An Kỳ quay đầu nhìn về phía Mục Lương.

Mục Lương gật đầu một cái, quay đầu nhìn về phía Thú Sương Tím, bình tĩnh nói:

- Nó sống ở đâu cũng được.

Thú Sương Tím không có yêu cầu cao đối với hoàn cảnh sinh hoạt, chỉ cần có dưỡng khí là nó có thể sống tốt, như vậy Trà Thụ Sinh Mệnh ở Chủ Thành càng thích hợp nó.

Nó lấy không khí, nguyên tố sinh mệnh và nước làm thức ăn, những thứ này sẽ được hấp thu qua da vào trong cơ thể, cho nên nó không có miệng cũng không ảnh hưởng gì.

- Vậy là tốt rồi.

An Kỳ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

- Trở về thôi.

Mục Lương nhàn nhạt lên tiếng, ra lệnh cho Kim Ô Thánh Quang.

- Du du du ~~~

Kim Ô Thánh Quang kêu một tiếng, không có sương mù tím ảnh hưởng, nó lập tức vỗ cánh bay cực nhanh về phía kênh Sương Mù.

Ba người An Kỳ thì vây quanh Thú Sương Tím, ai nấy đều rất tò mò, không khỏi sờ soạng nghiên cứu nó.

…….

Thành Buôn Bán Sơn Hải, bên trên Sơn Hải Quan.

Hồ Tiên dựa vào tường thành, đôi mắt màu đỏ rực nhìn chăm chú vào biên giới xa xa, có rất nhiều đội thuyền đang ra vào tấp nập.

Sáng sớm, cô làm xong việc tới Sơn Hải Quan, chờ xem có thể gặp được Mục Lương trở về hay không.

- Cộp cộp cộp ~

Tiếng bước chân từ sau lưng cô gái đuôi hồ ly truyền đến, Đại An Ti đi lên tường thành, tay còn cầm một cái bánh rán đang ăn dở, thanh thúy hỏi:

- Chị Hồ Tiên, ăn bánh rán không?

Đại An Ti không có đội mũ giáp, một tay cầm bánh rán, tay kia ôm mũ.

Hồ Tiên quay đầu nhìn đối phương một cái, quyến rũ đáp:

- Không ăn.

- Ưm~

Đại An Ti cắn một miếng bánh rán, vừa ăn vừa nói với giọng điệu mơ hồ:

- Bánh rán này ăn ngon lắm, ta mua ở cửa hàng mới mở, mỗi ngày đều có rất nhiều người xếp hàng, ta phải nhờ người khác xếp hàng mấy tiếng đồng hồ mới mua được một cái đấy.

Hồ Tiên mỉm cười nói:

- Ngươi có thể mua sau mười giờ sáng hoặc sau ba giờ chiều, như vậy sẽ không cần xếp hàng.

Sau mười giờ thì người mua bữa sáng đã mua xong, lại cách giờ cơm trưa sớm một chút, ba giờ chiều cũng giống như vậy.

- A, làm sao ngươi biết?

Đại An Ti chớp mắt.

Hồ Tiên buồn cười nói:

- Ta bảo nhân viên mở cửa hàng, đương nhiên là biết rồi.

Đại An Ti sửng sốt một chút, sau đó mới phản ứng lại, Thành Buôn Bán Sơn Hải là do Hồ Tiên xử lý, muốn mở cửa hàng mới phải được sự đồng ý của cô, tự nhiên cô gái đuôi hồ ly sẽ biết nhiều hơn mình rồi.

- Ta quên mất ngươi phụ trách nơi đó.

Cô cười ngượng ngùng.

Hồ Tiên mỉm cười, đuôi lông trắng sau lưng nhẹ nhàng lắc lư, tiếp tục ngước mắt nhìn về phía biên giới xa xa.

Đại An Ti nhét chỗ bánh rán còn lại vào miệng, cấp tốc nhấm nuốt vài cái rồi nuốt xuống, hỏi:

- Bệ hạ có nói lúc nào trở về không?

Hồ Tiên lắc đầu, quyến rũ đáp:

- Hắn chưa nói, nhưng dự tính thời gian thì chắc hôm nay sẽ trở về.

- Bệ hạ không nói, ngươi không sợ đứng đây đợi phí công vô ích sao?

Đại An Ti vò bao giấy đựng bánh rán thành một đoàn, đôi mắt xanh băng dừng ở trên người cô gái đuôi hồ ly.

Hồ Tiên vịn tay lên tường thành, ưu nhã nói:

- Vốn dĩ hôm nay ta không có việc gì phải làm, rảnh rỗi đứng ở đây ngắm cảnh một chút cũng không tệ.

Đôi mắt xanh băng của Đại An Ti lóe sáng, mọi người đều nói Hồ Tiên rất thích quốc vương bệ hạ, hiện tại xem ra là thật.

Hồ Tiên quay đầu liếc nhìn người bên cạnh, nhàn nhạt hỏi:

- Đang nghĩ gì thế?

- Không có gì.

Đại An Ti phục hồi tinh thần lại, xua tan tâm tư trong lòng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận