Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1729: Không Được, Còn Phải Trở Về Một Chuyến, Tinh Thạch Không Đủ Xài



- Xin lấy ra văn điệp thông quan.

Ở lối vào Sơn Hải Quan, Vệ Cảnh ngăn cản nhóm người Đa Tư.

- Phiền toái như vậy.

Có người không hài lònglên tiếng, cũng có người đưa ra văn điệp thông quan, sau khi kiểm tra thuận lợi tiến vào Phố Buôn Bán.

Đa Tư cũng giống như vậy, hắn cũng không dại dột cho là mình có thể đối kháng với thành Huyền Vũ, chỉ nghĩ đi vào nhanh một chút, nhìn thử bên trong.

Khi mọi người đi vào Phố Buôn Bán, trong đầu hiện lên một suy nghĩ, chính là chỗ này quá sạch sẽ.

- Ta hình như... Ta tới thiên đường rồi, nơi đây cũng quá sạch sẽ nha!

- Không khí nơi đây cũng không có mùi vị khác thường, thật rất giống thiên đường.

- Làm sao bây giờ, ta dường như thích nơi này.

-....

Một đám quý tộc kinh hô liên tục, giống như người nhà quê lần đầu lên thành phố, thấy cái gì là khen cái đó. Đa Tư thì miệng há hốc, lần nữa thay đổi cái nhìn về thành Huyền Vũ.

- Thật sự rất tốt, rất sạch sẽ, cũng không có mùi hương khó ngửi.

Hắn nhẹ giọng nỉ non.

- Thơm quá, đây là mùi gì?

Có người kinh ngạc lên tiếng.

Trong không khí bay tới một cỗ thơm nồng, làm cho đám quý tộc thèm nhỏ dãi, hai con mắt sáng lên, nhìn chung quanh tìm nơi tỏa ra mùi thơm.

- Ở nơi này.

Đa Tư lanh mắt thấy được mấy cửa hàng thức ăn, bước nhanh đi ra phía trước. Các quý tộc đi theo, rất mau tìm đến nơi truyền ra mùi hương vừa rồi, Quán mì Huyền Vũ.

Nhóm Đa Tư đi vào quán mì, nhân viên phục vụ tới nghênh đón, nhiệt tình hỏi:

- Mấy vị khách nhân, là muốn dùng mì sao?

Đa Tư xoa xoa cái bụng, gật đầu nói:

- Vừa vặn đói bụng, trước ăn một chút gì đi.

- Ở nơi này có món gì ăn?

Quý tộc khác hỏi.

Nhân viên này giới thiệu:

- Món bán chạy nhất của cửa hàng là mỳ chua cay, đây là món mọi người vào nơi này đều sẽ thử.

- Vậy cho ta một chén.

Đa Tư phất tay nói.

Ta cũng một chén, nếm thử trước xem, hy vọng sẽ không khiến ta thất vọng.

Những người khác lần lượt mở miệng, tất cả đều gọi mỳ chua cay.

Bồi bàn đếm đầu người, tính ra sổ rồi nói:

- Vâng, 50 đồng Huyền Vũ một chén.

- Cái gì là đồng Huyền Vũ?

Đa Tư kinh ngạc hỏi.

Nhân viên phục vụ giải thích:

- Đồng Huyền Vũ chính là tiền tệ của thành Huyền Vũ chúng ta, nếu như các ngươi không có, có thể thanh toán…… bằng tinh thạch Ma Thú.

Quý tộc bỉu môi nói:

- Vậy tính bằng tinh thạch Ma Thú đi.

Bồi bàn mỉm cười nói:

- Vâng, mỗi bát mỳ chua cay giá một viên tinh thạch Ma Thú cấp 2.

- Đắt như thế?

Đa Tư nhất thời thất thố.

- Đây, đây là của ta.

Quý tộc chính là người có tiền, không nói hai lời lấy ra tinh thạch Ma Thú. Những người khác thấy thế cũng không nguyện ý mất mặt, mặc kệ tình nguyện hay không tình nguyện, đều xuất ra tinh thạch để tính tiền.

Nhưng, đợi đến khi sau khi mỳ chua cay bưng lên bàn, những quý tộc này cũng bắt đầu nuốt nước miếng, nhịn không được bắt đầu miệng lớn uống từng ngụm canh lớn.

- Ăn ngon, món này ăn quá ngon, trước đây chưa bao giờ được ăn món ngon như vậy.

- Thêm một chén nữa, đây là tinh thạch, cầm lấy.

- Ta cũng thêm một chén nữa.

Lúc trước, những người còn chê đắt thì hiện tại đều là người đầu tiên lấy tinh thạch muốn chén thứ hai.

Quán mì bắt đầu bận rộn lu bù lên, một bát mỳ chua cay lại được bưng lên bàn, từng cái chén không bị lấy đi.

- ~~~

- Ăn quá ngon, thật muốn về sau mỗi ngày đều ăn.

Đa Tư ợ một cái.

- Ta cũng muốn, ở chỗ này mua nhà, không có việc gì thì tới ở một thời gian ngắn.

- Chỉ sợ là không dễ mua, ta cũng không thấy khu sinh sống.

Không ít người vẫn còn nhung nhhớ những vị rượu ngon kia, đứng lên nói:

- Đi, đi ra ngoài mua rượu uống.

- Đúng đúng đúng, mua rượu mới quan trọng.

Đối với người yêu rượu mà nói, rượu ngon mới là quan trọng nhất.

Đám người lại hừng hực khí thế rời khỏi quán mì, dọc theo đường phố đi về phía trước, nhưng mỗi lần đi ngang qua một cửa tiệm, đều sẽ nhịn không được vào xem, cuối cùng đều sẽ bao lớn bao nhỏ rời đi.

- Thật là đáng sợ, mỗi món ăn ở nơi này ta đều muốn mua, nhưng tinh thạch Ma Thú mang ở trên người cũng dùng gần hết.

- Ta cũng đã xài hết rồi, lúc đi mang theo rất nhiều tinh thạch Ma Thú.

Mặt của Đa Tư lộ tiếc nuối nói. Hắn mua không ít thứ, đồ trang sức xinh đẹp, y phục, thức ăn các thứ.

- Ta trở về lấy thêm, còn phải gọi thêm mấy tên thị vệ giúp ta xách đồ.

- Ta cũng trở về, cùng nhau đi.

Không ít quý tộc đều lựa chọn trở về thành Y Lê, chuẩn bị nhiều tinh thạch rồi mới quay lại đây.

Bởi vì nghe những nhân viên ở các cửa hàng kia nói, Phố Buôn Bán rất lớn, bọn họ chỉ mới đi dạo không đến một phần năm.

Đa Tư quyết định nói:

- Thời gian còn sớm, ta cũng trở về vậy.

Cứ như vậy, những quý tộc này mang theo bao lớn bao nhỏ rời đi.

Đợi đến buổi chiều, những người này lại mang theo thị nữ thị vệ, rủ thêm người thân bạn bè lần nữa tràn vào Phố Buôn Bán. Đa Tư cũng không ngoại lệ, chỉ là hắn chỉ dẫn theo hai tên thị vệ, vũ khí cũng đều để lại Huyền Không Các.

Thị vệ cõng túi da thú, bên trong đầy tinh thạch Ma Thú.

- Đi, đi đến cửa hàng bên kia trước.

Đa Tư vung tay lên, sải bước đi tới Trân Bảo Lâu. Hắn đi đến hết con phố đầu tiên, ở khúc cuối chính là Trân Bảo Lâu.

Đa Tư còn nhìn thấy Trung tâm Huyền Vũ cao ngất, chỉ là ở phía sau vẫn còn mấy con phố, hắn dự định chậm rãi đi dạo, loại cảm giác phát hiện điều mới mẻ khiến người ta có chút mê.

Nửa giờ sau, Đa Tư mang theo thị vệ từ Trân Bảo Lâu đi ra, tinh thần còn có chút hoảng hốt.

Nhìn hai tên thị vệ, trong lòng ôm hai hòm gỗ lớn, còn thứ như một túi tinh thạch Ma Thú, đã ở lại bên trong Trân Bảo Lâu.

Đa Tư lấy lại tinh thần, vẻ mặt hưng phấn nói:

- Không được, còn phải trở về một chuyến, tinh thạch không đủ xài.

Hắn ở Trân Bảo Lâu nhìn thấy quá nhiều đồ tốt, mỗi một món đều muốn, nhưng mỗi một món cũng không rẻ, tinh thạch trên người chỉ có thể mua hai loại.

- Đi, mau trở về.

Đa Tư thúc giục, sải bước nhanh về hướng Sơn Hải Quan.

Hắn phải trở về nhanh hơn, lo lắng về trễ, đồ tốt trong Trân Bảo Lâu sẽ bị những người khác mua hết.

- Máy phát nhạc, lò nướng, tủ lạnh, các ngươi nhất định phải chờ ta trở lại.

Đa Tư lải nhải tự nhủ.

Hai vị thị vệ liếc nhau, đều cảm thấy chủ tử có chút ngốc nha, ngày này tốn rất nhiều tinh thạch, có thể sánh bằng số tiền dùng trong nửa năm trước đó.

………….

Thành Huyền Vũ, trong thư phòng của cung điện Trung Ương.

Mục Lương đang nghiên cứu server trung tâm, cũng chính là ma cụ có thể chứa đựng số lượng lớn âm thanh video.

Anh muốn chế tạo ra TV ở thế giới này, trước tiên phải chế tạo ra được ổ cứng, thứ hai mới là TV, cuối cùng là làm cho server trung tâm thông qua tháp tín hiệu truyền âm thanh video đến khoảng cách cực xa.

Mục Lương thở sâu, tự giễu cười nói:

- Server trung tâm, TV, tháp tín hiệu, nhức đầu.

Anh đã xem rất nhiều tài liệu liên quan tới ma pháp trận, đã có chút đầu mối đối với tháp tín hiệu, nhưng server trung tâm vẫn không có.

Bạn cần đăng nhập để bình luận