Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2651: Lòng Tự Trọng Bị Thương Tổn.

Hạ Nhất Nặc lạnh nhạt nói:

- Hai người các ngươi cùng nhau đi giao, nếu như giao hàng thuận lợi thì mỗi người sẽ được thưởng năm đồng tiền.

- Tốt.

Nghe được lời này, đôi mắt của Tây Ni lập tức sáng ngời.

- Được rồi, cả hai mau đi giao hàng đi, nửa giờ nữa yến hội sẽ bắt đầu.

Hạ Nhất Nặc thúc giục.

- Vâng.

Khắc Lai Mạn và Tây Ni đồng thanh đáp lại, cầm lấy chìa khoá trên mặt bàn rồi rời khỏi phòng nghỉ, chạy về phía phòng bếp chế tạo bánh ngọt.

Phòng bếp đã chuẩn bị xong năm trăm cái bánh ngọt, hai người thận trọng đặt bánh vào rương, lại chia hai chuyến dời xuống lầu, sau đó đặt vào trong thùng đựng thức ăn ở phía sau xe đạp ba bánh.

Khắc Lai Mạn nhảy lên yên xe, chân đạp lên bàn đạp, quay đầu lại nói:

- Đại Hội Đường chỉ cần đi dọc theo đường chính là được, ta biết ở đâu, ngươi theo ta.

- Ta cũng biết nha.

Tây Ni khẽ hất hàm, bày ra dáng vẻ ngươi chớ xem thường ta.

- Vậy thì đi thôi.

Khắc Lai Mạn nhếch miệng cười, điều khiển xe ba bánh chạy về phía trước.

Hai người cẩn trọng chạy dọc theo đường chính, trên đường gặp không ít xe thú lướt nhanh qua các nàng.

Khắc Lai Mạn cảm thán một câu:

- Thật nhiều xe thú, nhìn phương hướng xem ra bọn họ đều là đi tham gia yến hội.

- Đường đông người, chúng ta phải cẩn thận một chút.

Tây Ni nhắc nhở.

- Ta biết rồi.

Khắc Lai Mạn phất tay vài cái tỏ vẻ đã hiểu, tiếp tục chạy về phía Đại Hội Đường.

Chờ đến khi hai người đến nơi thì còn chưa đến mười phút là bắt đầu yến hội.

- Đến rồi, xem bánh ngọt thế nào.

Khắc Lai Mạn siết phanh lại, xuống xe mở thùng đựng thức ăn kiểm tra bánh ngọt bên trong, nhìn thấy tất cả đều hoàn hảo mới yên lòng lại.

- Đưa vào đi thôi.

Tây Ni thận trọng lấy bánh ngọt ra, ôm rương đi vào Đại Hội Đường.

- Cộp cộp cộp ~~~

Đây là lần đầu tiên hai người tới đây cho nên không biết nhân viên đi lối nào, vì vậy đành phải đi tới cửa chính Đại Hội Đường.

- Tránh đường, các ngươi là ai?

Một giọng nói cao vút vang lên, tiếp theo Khắc Lai Mạn bị ai đó đẩy từ phía sau, cơ thể mất thăng bằng muốn ngã sấp xuống.

Khắc Lai Mạn hoảng sợ, vội vã ổn định nửa người trên, nửa người dưới không kịp điều chỉnh cân bằng, đầu gối cong xuống đánh vào cạnh bậc thang.

- A!

Cô đau đớn kêu lên một tiếng, vẻ mặt lập tức trắng bệch, nhưng hai tay vẫn ôm chặt rương đựng thức ăn, bánh ngọt bên trong hoàn hảo không bị hư hại.

Tây Ni hốt hoảng, vội vàng tiến lên quan tâm hỏi:

- Khắc Lai Mạn, ngươi không sao chứ?

- Không, ta không sao.

Khắc Lai Mạn nhịn đau đứng dậy, nhưng mà vẻ mặt của cô đã trắng bệch, hai chân run rẩy.

Cô nhìn ra phía sau, người mới vừa đẩy cô là một thiếu nữ thoạt nhìn chỉ có mười sáu, mười bảy tuổi, đối phương mặc trang phục đắt tiền, thần sắc trên mặt tràn đầy sự kiêu căng và lạnh lẽo.

Bên cạnh thiếu nữ còn có một lão giả và người hầu, lão giả đồng dạng mặc trang phục quý tộc, lúc này đang cau mày nhìn về phía hai người Khắc Lai Mạn, ánh mắt mang theo sự ghét bỏ và xem thường.

Tây Ni đứng che trước mặt Khắc Lai Mạn, tức giận chất vấn:

- Các ngươi làm gì đẩy người thế?

Dao Tây cao ngạo nâng cằm lên, khinh miệt nói:

- Ta đẩy ngươi thì sao chứ, nơi đây không phải là thứ dân đen các ngươi có thể tới, không biết nhìn xem thân phận của mình là gì mà dám chường mặt ra, thật là bẩn mắt của ta.

- Các ngươi mau tránh ra, không được cản đường tiểu thư nhà ta.

Tên người hầu khinh thường cất tiếng xua đuổi hai cô.

Tây Ni trợn mắt nhìn ba người, tức giận còn về cơ thể run rẩy, nhưng mà cô vừa định mở miệng muốn phản kích thì lại bị Khắc Lai Mạn ngăn cản.

Khắc Lai Mạn vội vàng nói:

- Tây Ni, thôi bỏ đi, thân phận của bọn họ không bình thường, đừng ảnh hưởng đến việc giao thức ăn.

Tây Ni nhìn hai chân của bạn thân vẫn còn run rẩy, tức giận nói:

- Nhưng vì bọn họ ngang ngược mà ngươi bị thương, không thể cứ thế mà buông tha bọn họ được!

- Ta không sao, đi về ngủ một giấc là tốt rồi.

Khắc Lai Mạn lắc đầu.

Cô tiếp tục khuyên nói:

- Chúng ta đi giao bánh ngọt thôi, sắp trễ giờ rồi.

Dao Tây nâng cằm lên, lạnh giọng hô:

- Còn không mau cút đi, muốn té một lần nữa phải không?

Cô đến từ thành Sa Thản, là con gái của một vị bá tước, lão giả bên cạnh là ông nội của cô, đồng thời là một vị công tước.

- Tây Nhi, chỉ là hai tên dân đen mà thôi, đừng nổi giận.

Lão giả chậm rãi nói.

- Đúng vậy, tiểu thư đừng tức giận.

Người hầu đồng dạng cười trấn an.

- Dân đen...

Khóe mắt của Tây Ni giật một, tức giận suýt chút nữa mất lý trí mà ném bánh ngọt trong ngực vào mặt ba người trước mắt.

Người hầu bày ra dáng vẻ vênh váo tự đắc, giơ tay lên xua đuổi hai người:

- Mau cút đi, ngày hôm nay nơi này có yến hội, không phải là nơi mà các ngươi nên tới.

- Còn không đi thì ta đánh gãy chân các ngươi!

Dao Tây híp mắt lại, vươn tay hoạt động năm ngón tay.

- Các ngươi hiếp người quá đáng.

Tây Ni phẫn nộ, lòng tự trọng bị thương tổn.

Khắc Lai Mạn cắn môi dưới, đầu gối đau đớn khiến vẻ mặt của cô càng trắng hơn, thái dương chảy mồ lạnh, cô cố gắng bước tới trước một bước nhưng mà suýt nữa té ngã xuống đất lần nữa.

- Ta hiếp người quá đáng?

Dao Tây cười khẩy, hơi nghiêng người tới trước nói:

- Nếu như không phải bởi vì nơi này là vương quốc Huyền Vũ thì các ngươi đã bị ta đánh chết từ lâu rồi.

Khắc Lai Mạn vươn một tay kéo kéo ống tay áo của bạn thân, nhỏ giọng nói:

- Tây Ni, chúng ta đi thôi.

Tây Ni tức giận đến nỗi khuôn mặt đỏ bừng, cô trừng mắt nhìn Dao Tây, bàn tay ôm rương thức ăn bởi vì dùng sức lực quá lớn khiến các đốt ngón tay trở nên trắng bệch.

Sắc mặt của Dao Tây lạnh xuống, quát lên:

- Ngươi còn dám trừng ta? Người đâu, móc mắt nàng xuống cho ta!

Người hầu do dự mở miệng:

- Tiểu thư, cái này...

- Bang!

- Thế nào, mệnh lệnh của ta mà ngươi dám không nghe theo sao?

Dao Tây xoay người tát mạnh vào mặt tên người hầu.

- Không dám.

Người hầu vâng vâng dạ dạ cúi đầu, trong lòng không ngừng kêu khổ.

Nơi này chính là vương quốc Huyền Vũ, nếu quả thật hắn dám móc mắt người khác, vậy hắn cách cái chết không xa.

Dao Tây lạnh lùng nói:

- Vậy ra tay đi, móc mắt của cả hai cho ta.

- Tây Nhi, không được hồ nháo, nơi này là vương quốc Huyền Vũ.

Lão giả nói với giọng điệu nghiêm túc.

Dao Tây xua tay, nói không chút để ý:

- Ông nội, không sao đâu, ta cũng không giết bọn họ, chỉ dạy dỗ bọn họ một chút mà thôi, quốc vương vương quốc Huyền Vũ sẽ không để ý tới.

Lão giả cau mày, cảm thấy cháu gái nói có lý.

Dao Tây ôm cánh tay lão giả, làm nũng nói:

- Huống hồ chúng ta đều là quý tộc, chỉ là có lòng tốt dạy bảo hai tên dân đen quy củ mà thôi.

- Ừm, như vậy thì tùy ngươi.

Lão giả cưng chiều véo má cháu gái.

- Hì hì, ông nội tốt nhất.

Dao Tây nũng nịu quơ quơ cánh tay của lão giả.

Cô quay đầu nhìn tên người hầu, ánh mắt lập tức lạnh xuống:

- Ra tay đi, móc mắt các nàng.

- Vâng.

Người hầu âm thầm thở phào một hơi, nếu công tước đều gật đầu, vậy hắn ra tay hẳn là không thành vấn đề.
Bạn cần đăng nhập để bình luận