Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2419: Bình Yên Trước Cơn Bão.

Hư Nhị Vương và Hư Nhất Vương liếc nhìn nhau rồi hừ lạnh một tiếng, quyết định tạm thời buông bỏ sự bất mãn với đối phương, cùng nhau đả thông lối đi ngầm bên dưới kênh Sương Mù.

Việc cấp bách hiện tại là phải đi đến một mảnh đại lục khác để cắn nuốt nhân loại, hoàn thành lần tiến hóa sau cùng.

Không gian dưới nền đất không có dưỡng khí, toàn bộ đều bị nước biển lấp đầy, nhưng Vua Hư Quỷ không dựa vào dưỡng khí để sinh tồn, vì thế chuyện này không ảnh hưởng tới bọn chúng.

Ngay lúc đó, ở đại lục cũ, toàn bộ Hư Quỷ cấp 8 trở lên đều lặng yên không tiếng động tiến vào Vùng Nước Mặn, chạy dọc theo đáy biển đến kênh Sương Mù.

Không có nhân loại nào phát hiện tình huống này, hoặc có lẽ là những người phát hiện đều đã bị giết chết.

- Ào ào ~~~

Hung thú sống ở Vùng Nước Mặn xao động không thôi, chúng nó cảm nhận được uy hiếp trí mạng, dồn dập tránh né Hư Quỷ cấp cao đi ngang qua.

Hư Quỷ di chuyển không một tiếng động, trong vòng một tháng, bọn nó sẽ đi ngang qua Vùng Nước Mặn để đến kênh Sương Mù, sau đó băng qua lối đi do nhóm Vua Hư Quỷ đào ra để tiến vào một mảnh đại lục khác.

Bên kia, trong vương quốc Huyền Vũ, không một ai nhận thấy được sự biến hóa này.

Vua Hư Quỷ rất thông minh, bọn hắn lựa chọn vị trí đào hang cách xa vương quốc Huyền Vũ, chính là không muốn bị phát hiện.

Bên trong vương quốc Huyền Vũ, Mục Lương đang ở xử lý văn kiện mà Vệ Thành đưa tới.

- Cộp cộp cộp ~~~

Ly Nguyệt đẩy cửa phòng đi vào, thanh thúy nói:

- Mục Lương, hôm nay Đại trưởng lão Ốc Đảo sẽ đến vương quốc Phúc Nhĩ Kỳ.

Anh bình tĩnh bảo:

- Ừm, nhắc nhở lão ấy chú ý ảnh hưởng một chút, bắt được Bá Lệ là tốt rồi, không cần dẫn phát xung đột.

- Vâng.

Ly Nguyệt lên tiếng.

Mục Lương ngước mắt nói:

- Nhưng không cần sợ bọn hắn, nếu có người nào cản trở thì cứ việc bắt lại rồi mang về đây.

Khóe môi của Ly Nguyệt cong lên, gật đầu nói:

- Ta sẽ truyền lại lời này.

Đối với Mục Lương mà nói, cái gọi là thân phận quý tộc không có tác dụng, chỉ cần xúc phạm đến lợi ích vương quốc Huyền Vũ thì có là quốc vương cũng sẽ bị bắt.

Cô xoay người rời đi thư phòng, dặn dò tiểu hầu gái đi Phòng Liên Lạc thông báo cho Đại trưởng lão Ốc Đảo.

Cô gái tóc trắng trở lại trong thư phòng, cùng với Mục Lương phê duyệt hết chỗ văn kiện còn lại.

Anh quay đầu hỏi:

- Đã mấy ngày rồi ngươi không nghỉ ngơi đúng không?

Ly Nguyệt suy nghĩ một chút, nhẹ giọng đáp:

- Ngày mai ta được nghỉ hai ngày, hiện tại không có chuyện gì phải bận rộn.

- Ừm, ngươi nhớ phải nghỉ ngơi cho thật tốt, thân thể là tiền vốn cách mạng, đừng làm việc quá sức.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Nghe lời ngươi.

Ly Nguyệt gật đầu một cái.

Mục Lương hỏi:

- Đúng rồi, những người mắc Cảm Nhiễm Hư Quỷ trong vương quốc thế nào rồi?

Ly Nguyệt hồi đáp:

- Mấy ngày trước ta đã thông báo bọn hắn đến bệnh viện kiểm tra, sau khi trải qua trị liệu thì toàn bộ đều được chữa khỏi.

Bí dược trị liệu Cảm Nhiễm Hư Quỷ bắt đầu sản xuất số lượng lớn, một bộ phận sẽ đưa vào Bệnh Viện Đa Khoa để trị liệu bệnh nhân bị cảm nhiễm, khiến nhiều người biết thêm về nơi này.

Người bị Cảm Nhiễm Hư Quỷ chỉ cần cầm thẻ căn cước đi bệnh viện đăng ký khoa cảm nhiễm là có thể trị liệu Cảm Nhiễm Hư Quỷ hoàn toàn miễn phí, đây là phúc lợi đãi ngộ mà chỉ có công dân chính thức của vương quốc Huyền Vũ mới có được.

Không có thẻ căn cước thì phải thu tiền chữa bệnh.

Mục Lương gật đầu dặn dò:

- Ừm, nhớ kỹ vận chuyển một nhóm bí được tới các căn cứ trung chuyển.

Ly Nguyệt hồi đáp:

- Việc này ta đã phân phó Ny Cát Sa đi làm rồi, nhóm bí dược tiếp theo sẽ dùng phi thuyền vận chuyển mang qua đó.

- Ngươi luôn có thể dự đoán trước tính toán của ta.

Mục Lương nhìn cô gái tóc trắng, trong mắt hiện ra ý cười.

Khuôn mặt xinh đẹp của Ly Nguyệt ửng đỏ, nhẹ giọng nói:

- Đây có tính là tâm ý tương thông không?

- Tính chứ.

Mục Lương cười một tiếng.

Cô tiếp tục nói:

- Lạp Nhã và Tạp Giai đã trở về, ngươi muốn gặp các cô ấy không?

Sau khi Lạp Nhã và Tạp Giai rời đi thành Y Lê thì đi đến thành Tát Luận, giao một nhóm hàng hóa cho nhà xưởng bên kia rồi dừng lại hai ngày, sau đó xuất phát trở lại vương quốc Huyền Vũ.

Mục Lương bình thản nói:

- Không cần đâu, lần này cả hai hoàn thành nhiệm vụ rất tốt, để các cô ấy nghỉ ngơi hai ngày đi.

- Vậy phía Tô Lâm Y Tư thì ngươi định xử lý như thế nào?

Ly Nguyệt hỏi.

Mục Lương nói không chút để ý:

- Bảo cô ấy viết bản kiểm điểm ba chục ngàn chữ đưa cho ta.

- Ba chục ngàn chữ?

Khóe mắt của Ly Nguyệt co giật một cái.

Trong mắt Mục Lương hiện ra ý cười, hỏi:

- Cái này có tính là nghiêm phạt không?

- Tính.

Ly Nguyệt nghiêm mặt gật đầu.

Đừng nói ba chục ngàn chữ, chỉ cần bắt viết bản kiểm điểm mười ngàn chữ thôi cũng đủ khiến cô vò đầu bứt tóc rồi.

Mục Lương mỉm cười, ôn hòa nói:

- Vậy là được rồi, nói cho Tô Lâm Y Tư, ta muốn bản kiểm điểm ba chục ngàn chữ này do đích thân cô ấy viết, không thể để người khác hỗ trợ, nếu không thì lại giao thêm một phần bản kiểm điểm một trăm ngàn chữ cho ta.

- Vâng.

Ly Nguyệt chấn động tinh thần, đột nhiên cảm thấy Tô Lâm Y Tư rất đáng thương.

Cô rời đi thư phòng đến Phòng Liên Lạc, bảo tiểu hầu gái liên lạc Tô Lâm Y Tư.

- Ông ~~~

Trùng Cộng Hưởng vỗ cánh, liên lạc một con Trùng Cộng Hưởng khác ở thành Y Lê xa xôi.

Không lâu sau đó, hai con Trùng Cộng Hưởng thành công thành lập liên lạc, giọng nói trong trẻo lạnh lùng của Tô Lâm Y Tư vang lên:

- Ta là Tô Lâm Y Tư.

Ly Nguyệt nói:

- Ta là Ly Nguyệt, bệ hạ nhờ ta chuyển lời tới ngươi.

- Được rồi, ngươi nói đi.

Tô Lâm Y Tư chấn động tinh thần.

- Viết một bản kiểm điểm ba chục ngàn chữ, chính tay ngươi viết, không được nhờ người khác trợ giúp, nếu không thì....

Ly Nguyệt lặp lại lời nói của Mục Lương, điều này làm cho Tô Lâm Y Tư ở đầu Trùng Cộng Hưởng bên kia trầm mặc một hồi lâu.

- Hiểu chưa?

Ly Nguyệt thanh lãnh hỏi.

-...Ta hiểu rồi.

Tô Lâm Y Tư đáp một câu, ai cũng nghe ra được tâm trạng u oán của cô trong giọng nói.

…………..

Khu dân cư bên trong Chủ Thành, vương quốc Huyền Vũ.

Tuyết Diệp đang ở trong nhà Bố Lập Lang.

- Ta lại muốn uống máu thú rồi.

Bố Lập Lang giơ tay nắm tóc, đôi mắt màu vàng óng của hắn lóe tia sáng đỏ nhạt.

- Đừng nói nữa, ta cũng muốn, nhưng tiền gửi ngân hàng không cho phép.

Tuyết Diệp thở dài.

Hai người tới vương quốc Huyền Vũ đã hơn một tháng, trong lúc đó đã uống máu thú hai lần, mỗi lần đều có thể dư vị chừng mấy ngày.

Bố Lập Lang hỏi:

- Ngươi còn có bao nhiêu đồng Huyền Vũ?

- Vậy ngươi có bao nhiêu?

Tuyết Diệp hỏi ngược lại.

- Ngươi nói trước đi.

Bố Lập Lang nghiêm mặt.

Tuyết Diệp trợn trắng mắt, tức giận nói:

- Vậy thì khỏi nói nữa.

Bố Lập Lang co giật khóe miệng, thì thầm một tiếng:

- Keo kiệt.

- Hừ, đừng tưởng ta không biết ngươi muốn ta bỏ tiền mua máu thú cho ngươi uống.

Tuyết Diệp liếc xéo Bố Lập Lang một cái.

Bố Lập Lang co giật khóe miệng, không nói gì.

Bạn cần đăng nhập để bình luận