Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 282: Trân Bảo Lâu Thực Sự Không Làm... Người Ta Thất Vọng

Cũng không lâu lắm.
- Mỳ chua cay tới đây.
Nhân viên phục vụ bưng khay đi tới, đặt hai chén mỳ chua cay trước mặt hai người đó.
Ừng ực !
Mã Khắc và tuần vệ canh giữ ở cửa, có thể ngửi được một mùi thơm thoang thoảng.
Hút hút!
Hạ Lạc gắp lên vài sợi mỳ trong suốt, đầu tiên là đặt lên mũi ngửi ngửi, rồi rất tò mò nhét vào trong miệng.
Cô gái tóc cam đầu tiên là nhíu mày, ngay sau đó lại giãn ra, bắt đầu từng ngụm từng ngụm ăn vào.
- Ư ư, ăn ngon, ăn ngon quá !
Cái miệng nhỏ nhắn của Hạ Lạc không ngừng một khắc, nhai nuốt sợi mỳ chua cay.
Hạ Nạp Ân thấy kinh ngạc, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy em gái như vậy, mỳ chua cay này thật sự ăn rất ngon à?
Hắn thử nếm thử một miếng, tiếp theo là không thể ngăn nổi cái miệng.
Xì hụp xì hụp!
Vô luận là ở nơi nào, ăn mì, chính là ăn phần tinh túy nhất của bột làm từ củ.
Trên mặt của nhân viên phục vụ hiện lên nụ cười bình tĩnh, hình như đã sớm rất quen với hình ảnh như vậy.
Cô không quên nhắc nhở một câu:
- Có thể uống chút canh, mùi vị sẽ tốt hơn.
Nước canh là dùng cà chua thêm gia vị chế biến ra, mùi vị vừa đậm đà lại ăn rất ngon miệng.
- Ực ực !
Hạ Lạc nghe vậy nếm thử một ít nước canh màu cam, nhất thời rất thích, bưng lên cái tô từ từ hưởng thức.
- A, thật là thoải mái.
Cô đặt cái tô xuống, vô thức hô một câu:
- Thêm một chén nữa.
Thiếu nữ hô xong mới nhìn về phía anh hai, nhỏ giọng nói:
- Anh… ăn nữa không?
- Thêm hai bát.
Hạ Nạp Ân ngước mắt bình tĩnh nói, móc ra tinh thạch hung thú đưa tới.
- Vâng.
Nhân viên vội vã đi vào phòng bếp.
Bảy tám phút sau, hai bát mì nóng hổi lần nữa được bưng lên bàn.
Xì hụt xì hụt!
Lần này, hai vị Thiên Sứ Trưởng ăn chậm một chút, dường như đang thưởng thức tinh hoa của hai bát mì.
- Anh, có nên mua đem về cho cha và anh ba nếm thử không?
Hạ Lạc ngậm nửa cái sợi mỳ, nghiêng đầu nói.
Hạ Nạp Ân cảm thấy rất đạo lý, vì vậy nhìn về phía nhân viên công tác:
- Ừm, có thể mua mang đi sao?
- Đương nhiên có thể, chúng ta sẽ đóng gói riêng nước canh, nguyên liệu với gia vị và sợi mỳ.
Nhân viên phục vụ giới thiệu:
- Sau khi mua về, chỉ cần trộn chúng nó lại với nhau, lại nấu một lát là có thể ăn, mùi vị cũng rất giống nhau.
Phương thức mang về này đang được phát triển gần đây, cửa hàng thường xuyên dùng phương thức như vậy mang đến Tam Tinh Lâu.
Đồ gốm ở thành Huyền Vũ rất rẻ, một hầm có thể làm được mười mấy cái. Cộng thêm, giá của mỳ chua cay thật sự rất cao, còn chi phí mang đi vô cùng thấp.
- Như vậy, cũng không phải phiền phức.
Hạ Lạc lại khéo léo nhìn về phía anh hai.
Hạ Nạp Ân cười đến bất đắc dĩ, em gái cũng chỉ có lúc này mới biết điều như vậy.
- Vậy lại cho thêm hai phần đóng gói mang về.
Hắn lần nữa xuất ra tinh thạch hung thú.
- Vâng, lập tức xong ngay đây.
Nhân viên phục vụ lần thứ ba đi vào phòng bếp.
Rồi lúc trở lại, trong lòng ôm hai bát gốm, còn có hai cái bọc giấy, bên trong là sợi mỳ phơi khô, với một ít nguyên liệu và gia vị.
Tuần vệ đi lên trước, cầm lấy hai cái bát trong ngực nhân viên.
- Chúng ta đi Trân Bảo Lâu.
Hạ Nạp Ân đứng lên.
- Ừm, đi mua trà Tinh Thần.
Hạ Lạc nhớ mãi không quên vị của trà Tinh Thần.
Nguyệt Thấm Lan đứng dậy, ưu nhã đưa tay ra hiệu nói:
- Mời sang bên này.
Đám người rời khỏi quán mì, đi về phía Trân Bảo Lâu nằm ở cuối Phố Buôn Bán.
Trên đường, Hạ Lạc hiếu kỳ quan sát hai bên cửa hàng của Phố Buôn Bán, rất nhanh đã phát hiện Mỹ Thực Lâu.
Cô sờ bụng một cái, trước khi đến mới ăn gia yến, mới vừa rồi lại ăn hai tô mỳ chua cay, cộng thêm khoai nướng với khoai lang chiên. Bây giờ, cô đang rất no, không ăn vào được nữa.
Hạ Nạp Ân thấy dáng vẻ em gái như vậy, lên tiếng an ủi nói:
- Lần sau trở lại ăn.
- Thành Huyền Vũ sẽ dừng lại nơi đây vài ngày, trong thời gian này đều hoan nghênh các ngươi tới Phố Buôn Bán.
Nguyệt Thấm Lan thản nhiên mỉm cười nói.
- Ừm ừ, ngày mai chúng ta sẽ trở lại.
Hạ Lạc vui vẻ ra mặt, trong lòng đã lên kế hoạch cho ngày mai tới Phố Buôn Bán ăn cái gì.
- Trân Bảo Lâu, đến rồi.
Nguyệt Thấm Lan dừng bước lại, trước mặt chính là một động tiêu tiền ba tầng.
Hạ Nạp Ân gật đầu, mang theo em gái đi vào tầng một Trân Bảo Lâu.
- Hoan nghênh quý khách ghé thăm, ngài có cần ta giúp gì không?
Nhân viên nhiệt tình tới nghênh đón.
- Chúng ta muốn mua trà Tinh Thần.
Hạ Lạc giành mở miệng trước nói.
- Vâng, xin mời ngồi.
Đôi mắt của nhân viên phục vụ sáng lên, cười càng thêm chân thành.
- Một cân trà Tinh Thần chúng ta có giá 500 miếng tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng.
- Đây.
Hạ Nạp Ân lấy ra từ trong túi năm miếng tinh thạch hung thú trung cấp trung đẳng.
Nhân viên phục vụ cẩn thận kiểm tra một lần, sau khi xác nhận không có sai lầm mới thu lại tinh thạch hung thú, đi đến sau quầy xuất ra một cái hộp đất nhỏ.
Mặt ngoài hộp đất có chi tiết hoa văn, ở trung tâm cái hộp có khắc ba chữ to trà Tinh Thần, trong góc còn có mấy chữ nhỏ Sản phẩm của thành Huyền Vũ.
- Xin cầm kỹ.
Hai tay của nhân viên đưa cái hộp sang.
- Cái hộp này thật là xinh đẹp.
Hạ Lạc ôm cái hộp đó vào trong ngực.
Cô nhẹ nhàng mở cái nắp ra, bên trong chứa đầy lá trà Tinh Thần, ngửi thôi cũng làm cho người ta sảng khoái tinh thần.
- Hàng thật.
Hạ Lạc nhỏ giọng nói.
Hạ Nạp Ân gật đầu một cái như có như không.
Nhân viên bán hàng đưa tay ra mời:
- Trân Bảo Lâu còn có rất nhiều thứ tốt, hai vị cũng có thể nhìn thử một chút.
- Còn có cái gì nhỉ?
Hạ Lạc thành công bị hấp dẫn, lòng tràn đầy hiếu kỳ.
- Có mầm cây ăn quả.
Nhân viên hướng dẫn mọi người đi tới quầy hàng bên trái.
Trên quầy, có năm cái chậu đất, bên trong mỗi chậu đất đều trồng mầm cây nhỏ cao khoảng hai mươi, ba mươi xăng-ti-mét. Phiến lá xanh biếc, tình trạng rất tốt.
- Mầm cây ăn quả.
Con ngươi của Hạ Nạp Ân co rụt lại, cha anh luôn rất muốn có được một mầm cây ăn quả.
- Mỗi mầm cây có giá 200 miếng tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng.
Nhân viên bán hàng mỉm cười nói.
- Anh, ta nhớ được cha vẫn luôn muốn mầm cây ăn quả.
Âm thanh trong trẻo của Hạ Lạc vang lên.
Hạ Nạp Ân dở khóc dở cười nói:
- Ta hiểu rồi.
Hắn nhìn phía nhân viên, nói:
- Ta muốn hai mầm cây ăn quả.
Nhân viên bán hàng nhếch miệng lên:
- Vâng, tổng cộng 400 miếng tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng.
- Đây.
Hạ Nạp Ân xuất ra bốn miếng tinh thạch hung thú trung cấp trung đẳng.
Hắn sờ sờ túi tiền, ngày hôm nay tinh thạch hung thú anh mang ra ngoài đã xài hết rồi.
Nhóm Tuần Vệ tiến lên, cẩn thận từng li từng tí ôm lấy hai chậu mầm cây ăn quả.
- Còn có Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng có tác dụng chiếu sáng, mỗi con có giá 100 miếng tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng.
Nhân viên tiếp tục giới thiệu.
Khóe miệng của Hạ Nạp Ân co quắp lại.
Cái tên Trân Bảo Lâu thực sự là không làm... người ta thất vọng.
- Anh hai, Phủ Thành Chủ có thể nuôi mấy con, về sau cũng không cần đốt đuốc.
Hạ Lạc chớp chớp đôi mắt màu cam.
- Chuyện ấy, hôm nay chúng ta đã mua rất nhiều thứ, không còn tay cầm nữa.
Hạ Nạp Ân lặng lẽ nói:
- Ngày mai, chúng ta sẽ trở lại.
Thật ra là túi tiền của hắn đã trống không.
Hạ Lạc quay đầu liếc nhìn mấy Tuần Vệ, đã ôm một đống bao lớn bao nhỏ.
- Được rồi, vậy ngày mai trở lại.
Cô bất đắc dĩ gật đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận