Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1035: Cách Liên Lạc Với Tổ Chức Nghiêu Thiên

Một lát sau, ba giọng nói vang lên cách nhau hai giây.

- A lô, đây là căn cứ trung chuyển thành Phượng, căn cứ trung chuyển rừng Vạn Khô, căn cứ trung chuyển thành Tấn Nguyên.

- Thành chủ đại nhân có lệnh, điều tra một tổ chức thương nhân tình báo ngầm gọi là 'Nghiêu Thiên'.

Ngôn Băng lạnh lùng ra lệnh.

- Vâng.

Sau khoảng thời gian bốn giây, tiếng đáp lại của ba căn cứ trung chuyển mới lần lượt vang lên.

- Như vậy được rồi chứ?

Ba Phù chớp chớp đôi mắt xinh đẹp.

Ngôn Băng gật đầu nói:

- Ừ, bây giờ ngươi liên lạc Hồ Tiên giúp ta.

- Vâng.

Ba Phù ngoan ngoãn đáp lời, động tác trên tay không ngừng.

Cô bé lần lượt vuốt ve ba con Trùng Cộng Hưởng đang vỗ cánh, để bọn chúng cắt liên lạc với bên ngoài.

Ngay sau đó, cô bé tìm được Trùng Cộng Hưởng liên lạc Hồ Tiên, giơ tay chạm vuốt ve cánh của nó.

Ong ong ong ~~~

Tiếng vỗ cánh vang lên, Trùng Cộng Hưởng tỉnh lại.

- Mục Lương à?

Giọng nói quyến rũ của Hồ Tiên vang lên.

- Chị Hồ Tiên, ta là Ngôn Băng.

Ngôn Băng thanh thúy đáp.

Nghe vậy, giọng điệu của Hồ Tiên rõ ràng có chút thất vọng, lười biếng hỏi:

- Ngôn Băng à, có chuyện gì không?

- Ta tìm Hổ Tây, thành chủ đại nhân có việc hỏi cô ấy.

Ngôn Băng nhẹ giọng giải thích.

- Chờ một chút.

Hồ Tiên khẽ ngáp một cái.

Một lát sau, giọng nói của Hổ Tây vang lên:

- Chị Ngôn Băng, đại nhân muốn hỏi cái gì vậy?

- Ngươi biết một tổ chức thương nhân tình báo ngầm tên là Nghiêu Thiên không?

Ngôn Băng hỏi với giọng nghiêm nghị.

Hổ Tây hồn nhiên đáp:

- Nghiêu Thiên à? Biết chứ, nó rất nổi tiếng trong giới thương nhân tình báo ngầm.

Ngôn Băng nghe vậy đôi mắt đẹp sáng lên, vội vàng truy vấn:

- Vậy ngươi biết làm cách nào để tìm được người của tổ chức Nghiêu Thiên không?

- Biết nha, nhưng bọn hắn rất thần bí, liên lạc bọn hắn có chút phiền toái.

Hổ Tâ nhỏ giọng đáp.

- Ngươi cứ việc nói.

Ngôn Băng vội thúc giục.

Hổ Tây im lặng trong phút chốc, sau đó nói với giọng không quá xác định:

- Mỗi toà thành đều có người của bọn hắn, ban đêm treo một tấm vải đỏ ở cửa thành, sẽ có người của bọn hắn xuất hiện để liên lạc với ngươi.

……….

Cốc cốc cốc….

Cửa thư phòng bị gõ vang.

- Thành chủ đại nhân, có tin tức từ phía Hổ Tây.

Giọng của Ngôn Băng vang lên đằng sau cánh cửa.

- Tiến vào rồi nói sau.

Mục Lương lên tiếng.

Ngôn Băng đẩy cửa đi vào thư phòng, lập tức vào thẳng chủ đề:

- Bẩm đại nhân, Hổ Tây biết biện pháp để liên lạc người của Nghiêu Thiên.

- Vậy sao? Bằng cách nào?

Anh lại thả văn kiện trong tay xuống bàn lần nữa.

- Ban đêm treo một tấm vải đỏ ở chỗ cửa thành, người của bọn hắn sẽ xuất hiện.

Ngôn Băng thuật lại lời của cô gái tóc màu quýt.

- Vậy ngươi đi làm ngay đi.

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

- Vâng!

Ngôn Băng nhận được mệnh lệnh, nhanh chóng xoay người rời đi thư phòng.

- Tổ chức Nghiêu Thiên sao? Dám ngấp nghé thành Huyền Vũ, hi vọng các ngươi đã sẵn sàng đón nhận hình phạt.

Đôi mắt đen nhánh của Mục Lương lóe lên một tia lạnh như băng.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Đông đông đông~~~

Tiếng chuông du dương vang lên trong thành Huyền Vũ.

Sắc trời đã hoàn toàn tối đen, nhưng mà bên trong thành Huyền Vũ vẫn còn đèn đuốc sáng trưng.

Trái lại, thành Bắc Hải chỉ có một chút ánh lửa.

Lúc này, ở cổng chính thành Bắc Hải đã đóng lại, thủ vệ gác cửa ngáp liên miên.

Một lát sau, thủ vệ tựa vào cây cột bên cạnh rồi nhắm mắt lại.

- Thật đúng là có tác dụng.

Trong không khí đột nhiên vang lên một giọng nói.

Ào ào.

Tiếng sóng biển vỗ vào bờ không dứt bên tai, trong bóng đêm, bóng dáng của Ny Cát Sa đột ngột xuất hiện.

Cô mặc Khôi Giáp U Linh năm màu, cầm một bình bột nhỏ trong tay.

Đây là bột làm từ Hoa Sương Mê, chỉ cần ngửi một chút là có thể khiến người ta ngủ ngay lập tức, thời gian có thể kéo dài lên đến mười hai giờ.

Ny Cát Sa thả bàn tay che mũi xuống, thu lại bột Hoa Sương Mê.

Tiếp theo cô rút ra một tấm vải đỏ ở bên hông, sau đó cột nó lên trên cửa thành.

Trên tấm vải màu đỏ viết một địa chỉ.

- Như vậy được rồi chứ?

Ny Cát Sa quay đầu nhìn về phía sau lưng, nơi đó không hề có một ai.

- Vậy là được rồi.

Giọng nói của Ngôn Băng đột ngột vang lên.

- Chắc không sao đâu, chúng ta mau trốn thôi.

Ny Cát Sa chớp chớp đôi mắt đẹp, đội mũ giáp lên lần nữa rồi biến mất tại chỗ.

Vù vù vù…..

Gió biển thổi vi vu, bên ngoài thành Bắc Hải chỉ còn lại tiếng của sóng biển.

Thời gian chậm rãi trôi qua, một hồi chuông du dương vang lên từ phía thành Huyền Vũ.

- Đã mười giờ rồi, tại sao còn không có ai tới nữa?

Giọng nói thỏ thẻ của Ny Cát Sa vang lên.

Dựa theo giọng điệu, có thể nhận ra nàng có chút nhàm chán.

- Kiên nhẫn thêm một chút.

Ngôn Băng thấp giọng đáp.

- Được thôi.....

Ny Cát Sa an tĩnh lại.

Lại thêm ba giờ trôi qua, ánh lửa bên trong thành Bắc Hải đã bị dập tắt toàn bộ, cửa thành rơi vào trong bóng tối, chỉ có thành Huyền Vũ phía xa vẫn còn có ánh sáng.

Cộp cộp cộp...

Nơi xa có tiếng bước chân truyền đến, điều này khiến Ngôn Băng và Ny Cát Sa đang ẩn thân lên tinh thần.

Hai người nghiêng tai lắng nghe, tiếng bước chân đang tới gần cửa thành.

Ngôn Băng nhíu mày, kiên nhẫn chờ đợi.

Sột soạt….

Một lát sau, phía cửa thành truyền đến tiếng động, có người đang gỡ tấm vải đỏ trên cửa thành.

- Ra tay!

Ngôn Băng lập tức quát lạnh một tiếng.

Ngay sau đó, Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng xuất hiện ở chỗ cửa thành, ánh sáng chiếu rọi toàn bộ nơi đây, đồng thời làm cho Ngôn Băng và Ny Cát Sa thấy rõ người đang gỡ dây thừng là ai.

Đó là một người trẻ tuổi với tướng mạo xấu xí, thoạt nhìn thì đối phương chỉ mới mười bốn, mười lăm tuổi, dáng người gầy gò, dùng câu da bọc xương cũng không đủ để hình dung.

- A, đừng bắt ta!

Thiếu niên nọ giơ tay lên theo phản xạ.

Ngôn Băng hiện thân, trường đao đặt cạnh cổ đối phương.

- Bắt được rồi?

Ny Cát Sa ngạc nhiên hỏi.

- Ngươi là Cát Khôi Phu?

Ngôn Băng lạnh lùng truy vấn.

- A, ta không phải là Cát Khôi Phu!

Người trẻ tuổi vội vàng lắc đầu, cả người đều run bần bật.

Ny Cát Sa chất vấn:

- Vậy ngươi là ai?

- Ta chỉ là một người bình thường.

Người trẻ tuổi run giọng đáp.

- Đúng là một người bình thường.

Ny Cát Sa nhíu mày.

Ngôn Băng trầm giọng hỏi:

- Tại sao ngươi lại muốn gỡ tấm vải đỏ này xuống?

- Có, có người bảo ta tới đây gỡ nó xuống.

Người trẻ tuổi cúi đầu sợ hãi, lắp bắp nói.

- Ai?

Ngôn Băng chấn động tinh thần.

Người trẻ tuổi khàn khàn nói:

- Một người đàn ông, không biết gọi cái gì, hắn cho ta hai khối tinh thạch hung thú rồi bảo ta tới gỡ tấm vải đỏ này.

Ngôn Băng và Ny Cát Sa liếc nhau, chẳng lẽ là Cát Khôi Phu?

- Hắn ở đâu?

Ngôn Băng tiếp tục hỏi.

- Hắn ở... Bên trong thành Bắc Hải.

Người trẻ tuổi ngẩng đầu, chỉ về phía cửa thành.

- Mang ta đi tìm hắn.

Ny Cát Sa nghiêm nghị nói.

- Tốt, nhưng ngài có thể… Lấy cái này ra trước được không?

Người trẻ tuổi sợ sệt nhìn trường đao trên vai.

Dáng người gầy yếu của hắn giống như là sắp bị trường đao đè bẹp.

Ngôn Băng do dự một chút rồi thu lại trường đao.

- Ha ha!

Đột nhiên, người trẻ tuổi cười hai tiếng rồi đứng bật dậy.

- Không ổn!

Ny Cát Sa biến sắc.

- Chậm rồi.

Trên mặt người trẻ tuổi lộ ra một nụ cười, hắn vươn tay chộp cổ của Ngôn Băng với tốc độ nhanh như cắt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận