Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1078: Khai Mạc Hội Đấu Giá

Mục Lương và nhóm Hồ Tiên lên xe.

Cô gái tai mèo ngồi bên cạnh em gái, có chút mất tự nhiên mà cúi đầu.

Đối diện cô là Mục Lương, bên cạnh là Nguyệt Thấm Lan và Hồ Tiên, Ly Nguyệt thì ngồi bên ngoài thùng xe, khống chế dây cương.

Ngao ô~~

Nhóm Sói Mặt Trăng tru lên, lôi kéo xe ngựa rời đi khu Trung Ương.

- Mục Lương các hạ, Trăng Máu thật sự đã buông xuống sao?

Mễ Á hỏi.

- Ừ, là thật.

Mục Lương gật đầu.

Mễ Á nghiêm túc hỏi tiếp:

- Vậy ngươi đã có biện pháp nào đối phó thủy triều Hư Quỷ chưa?

- Đương nhiên là giải quyết bằng vũ lực rồi.

Mục Lương ngước mắt bình tĩnh nói.

Mễ Á ngẩn người, nhìn gương mặt khôi ngô tràn đầy tự tin của Mục Lương, trong lòng đột nhiên yên tâm hơn nhiều.

Nguyệt Thấm Lan nói khẽ:

- Thành Huyền Vũ mạnh hơn ngươi tưởng tượng rất nhiều, cho dù mười con Hư Quỷ cấp 9 có tới đây thì chúng ta cũng có thể nhẹ nhàng ngăn cản được.

- Chị không cần lo lắng đâu.

Mễ Nặc nắm tay của chị gái, mỉm cười trấn an.

Cô gái tai mèo cười khổ một tiếng, làm sao mà cô không lo lắng cho được, đây chính là thủy triều Hư Quỷ.

Mễ Nặc nghiêm túc nói:

- Chị, nếu như thành Huyền Vũ còn chưa an toàn, vậy thì những thành phố lớn khác càng không an toàn.

-...

Mễ Á cắn môi dưới, không cách nào phản bác lời của em gái.

Cô nhớ tới Ốc Đảo, bây giờ thành Huyền Vũ đã mạnh tới mức vượt qua Ốc Đảo, cả hai không thể so sánh.

- Từ giờ cho đến thủy triều Hư Quỷ còn có năm mươi ba ngày, ta có đủ thời gian khiến thành Huyền Vũ trở nên lớn mạnh hơn nữa.

Mục Lương bình tĩnh nói.

Mễ Á chậm rãi gật đầu, trái tim lo lắng bất an dần dần an ổn trở lại.

Cô nhớ tới cái gì, ngước mắt nói:

- Trên đường ta tới đây, rất nhiều người sợ hãi bàn tán, còn nói thành Huyền Vũ sắp bị thủy triều Hư Quỷ san bằng.

Nguyệt Thấm Lan cau mày, nghiêm túc nói:

- Lời đồn dễ dàng tạo nên khủng hoảng, chẳng lẽ bọn họ không đọc báo sao?

- Con người luôn tràn ngập nghi ngờ.

Mục Lương nhàn nhạt nói.

- Vậy phải làm sao bây giờ?

Hồ Tiên hỏi.

Mục Lương suy nghĩ một chút, bình tĩnh nói:

- Sau khi Hội Nghị Thánh Địa kết thúc, chúng ta sẽ cử hành nghi thức duyệt binh, như vậy sẽ khiến dân chúng yên tâm hơn.

- Nghi thức duyệt binh?

Hồ Tiên và những người khác sửng sốt, đó là cái gì?

- Đến lúc đó các ngươi sẽ biết.

Mục Lương dựa lưng ra sau, trong đầu đã có kế hoạch.

Muốn dân chúng yên tâm, vậy phải cho bọn họ biết thành Huyền Vũ mạnh tới mức nào, khiến dân chúng tin tưởng thành Huyền Vũ có thể ngăn cản sự tấn công của thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ.

- Ngươi lại úp úp mở mở nữa rồi.

Nguyệt Thấm Lan không khỏi trợn trắng mắt.

Mục Lương suy nghĩ một lúc, cười giải thích:

- Đơn giản mà nói thì nghi thức duyệt binh là biện pháp để triển lộ thực lực tổng hợp của thành Huyền Vũ.

- Có vẻ ta đã hiểu rồi.

Hồ Tiên như suy nghĩ gì đó rồi gật đầu.

Mễ Á chớp chớp đôi mắt ửng đỏ, đột nhiên rất chờ mong nhìn thấy nghi thức duyệt binh.

Mặc dù cô đã ở thành Huyền Vũ được một thời gian, nhưng vẫn chưa hiểu rõ nơi này, chỉ dừng lại ở mặt ngoài mà thôi.

- Sắp đến Đại Hội Trường rồi.

Giọng nói của cô gái tóc bạc vang lên ngoài thùng xe.

- Ừ.

Mục Lương thuận miệng đáp một tiếng.

Trước mặt xe ngựa là Đại Hội Trường cực lớn có hình dạng tổ chim, Trình Mâu mang theo Tuần Cảnh Vệ cảnh giới khắp nơi và duy trì trật tự.

………..

Rống rống~~

Nhóm Sói Mặt Trăng dừng lại, xe ngựa đậu trước Đại Hội Trường, cửa xe mở ra, Ly Nguyệt xuống xe đứng sang một bên.

Mục Lương, Hồ Tiên và những người khác lần lượt bước xuống xe ngựa.

Hộ vệ khu vực Trung Ương vội vàng tiến lên trước, đứng thành hai hàng bảo hộ mọi người ở giữa.

Bên ngoài Đại Hội Trường, Tố Cẩm và một đám thành chủ đang xếp hàng tiến vào bên trong.

Trên mặt mọi người hiện lên thần sắc lo lắng, ai nấy đều sầu lo vì Trăng Máu đêm qua.

Mặc dù trước đó bọn họ đã dự đoán thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ sẽ sớm đến, nhưng đến khi phỏng đoán được xác thực thì lại khiến mọi người khó mà tiếp thu.

Sự xuất hiện của Mục Lương thu hút ánh mắt của các đại thành chủ, mọi người bị hấp dẫn bởi sự phô trương của đối phương.

Cộp cộp cộp....

Mục Lương và những người khác bước vào Đại Hội Trường, đi vào khu vực hậu trường bằng lối đi riêng, hộ vệ Trung Ương canh giữ ở bên ngoài.

Ở hậu trường, nhân viên công tác đang kiểm tra vật phẩm đấu giá, bảo đảm khi tất cả được đưa lên sân khấu sẽ không xảy ra sai sót.

- Thành chủ đại nhân.

Nhân viên công tác nhìn thấy Mục Lương đi tới, vội vàng cung kính hành lễ.

- Ừ, chuẩn bị thế nào rồi?

Mục Lương bình tĩnh hỏi.

- Thành chủ đại nhân, mọi việc đều đã được chuẩn bị thỏa đáng.

Một nhân viên cung kính đáp.

- Ừ, ta xem qua một chút.

Mục Lương gật đầu, tiến lên kiểm tra tất cả vật phẩm đấu giá.

- Tuyết Cơ đâu?

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã hỏi.

- Tuyết Cơ các hạ đang tiến hành lần diễn tập cuối cùng.

Nhân viên công tác giơ tay chỉ về phía phòng tập luyện sau bức màn.

- Ta đi xem một chút.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã tiến lên trước, xốc lên màn sân khấu rồi đi vào phòng tập luyện.

Trong phòng tập luyện, Bách Biến Ma Nữ, Vưu Phi Nhi và những người khác đang tập trung diễn tập, cho nên không lưu ý đến sự xuất hiện của cô gái ưu nhã.

- Phi Nhi?

Nguyệt Thấm Lan sửng sốt một chút.

Cô không hề biết Vưu Phi Nhi sẽ lên sân khấu biểu diễn.

- Thú vị đây.

Khóe môi của Nguyệt Thấm Lan giương lên, im lặng xoay người rời đi.

Cô trở lại bên cạnh Mục Lương, vật phẩm đấu giá đã được kiểm tra, không phát hiện ra vấn đề gì.

- Thế nào rồi?

Mục Lương dịu dàng hỏi.

- Mọi việc thuận lợi.

Nguyệt Thấm Lan mỉm cười đáp.

- Vậy thì chuẩn bị bắt đầu đi.

Anh chậm rãi gật đầu.

- Vậy thì ta đi chuẩn bị.

Hồ Tiên giơ tay vén tóc mai ra sau lỗ tai, xoay người đi ra ngoài.

Cô là người chủ trì kiêm đấu giá sư trong hội đấu giá lần này, cho nên phải chuẩn bị trước.

Chỉ chốc lát sau, bên ngoài truyền đến tiếng ca êm tai, đây là một bài hát phát ra từ Máy Phát Nhạc.

Tố Cẩm và Bạch Ngọc đi vào Đại Hội Đường, sau đó được quản gia hướng dẫn vào khu vực chỗ ngồi ở chính giữa.

- Thật lớn!

Bạch Ngọc khen ngợi một tiếng.

Tố Cẩm ngắm nhìn bốn phía, không thấy bóng dáng của Mục Lương.

- Đây là vị trí của hai vị.

Nữ quản gia dừng bước rồi đưa tay ra hiệu chỗ ngồi trống trước mặt.

- Được.

Tố Cẩm gật đầu, ưu nhã ngồi xuống.

- Đây là cái gì?

Bạch Ngọc cầm lên lệnh bài lưu ly được đặt trên bàn, phía trên viết con số '3'.

- Đây là lệnh bài dùng để ra giá.

Nữ quản gia giải thích:

- Khi nào muốn ra giá thì có thể giơ lệnh bài lên, đấu giá sư sẽ lưu ý.

- Ừ, thì ra là dùng như thế!

Bạch Ngọc chợt hiểu ra.

- Đúng vậy.

Nữ quản gia mỉm cười.

Tố Cẩm nhìn sang những vị trí còn lại, các thành chủ khác lần lượt ngồi xuống, ánh mắt đều rơi vào sân khấu bên phải, tiếng nhạc truyền tới từ nơi đó.

- Thật là dễ nghe.

Hắc Thủy khen ngợi một tiếng, trên mặt lộ ra thần sắc si mê.

- Vẫn chưa bắt đầu sao?

Lệ Ngõa Cương đen mặt, bất mãn nhìn tên quản gia đứng sau lưng.

- Sắp rồi.

Quản gia lộ ra nụ cười lễ phép.

- Thật là phiền phức!

Lệ Ngõa Chương bĩu môi.

-.....

Quản gia co giật khóe miệng, nói thầm trong lòng: Đồ nhà quê.
Bạn cần đăng nhập để bình luận