Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1878: Thành Huyền Vũ Thật Đáng Sợ!



Sau khi tới gần, thống lĩnh Huyền Điểu cảm nhận càng rõ ràng hơn, không chỉ là hơi thở của ma thú Chí Tôn, còn rất nhiều hơi thở của ma thú cổ cấp chín thậm chí cấp mười.

- Thành Huyền Vũ thật đáng sợ!

Mặt của thống lĩnh Huyền Điểu càng thêm tái nhợt.

Cô không bay về phía trước nữa mà quay đầu bay trở về, tốc độ còn nhanh hơn trước vài phần. Sau đó không lâu, cô trở lại đội xe thú, đáp xuống từ trên trời rơi vào người rồng.

- Huyền Điểu, sao sắc mặt của ngươi khó nhìn như vậy?

Thống lĩnh Đầu Chó nghiêm túc hỏi.

Thống lĩnh Huyền Điểu kéo áo choàng đen khoác lên trên người, nàng hạ giọng

nói:

- Ta tìm thấy thành Huyền Vũ, nó ở phía trước.

Thống lĩnh Đầu Chó hỏi tới:

- Ngươi thấy cái gì?

- Ta nhìn thấy ma thú Chí Tôn.

Thống lĩnh Huyền Điểu thở sâu hạ giọng nói.

Thống lĩnh Đầu Chó sửng sốt, lập tức ngạc nhiên nói thành tiếng:

- Ma thú Chí Tôn!

- Câm miệng.

Thống lĩnh Huyền Điểu lạnh lùng quát lớn.

Thống lĩnh Đầu Chó vô ý thức giơ tay lên che miệng, chờ sau khi yên tĩnh lại, hắn mới tiếp tục nói:

- Đã xảy ra chuyện gì?

Thống lĩnh Huyền Điểu thanh lãnh nói:

- Ngươi quên rồi sao? Thành Huyền Vũ là xây trên người ma thú biển.

Thống lĩnh Đầu Chó há miệng chó, ngạc nhiên nói:

- Ý của ngươi là nói ma thú biển kia có cấp bậc chí tôn?

- Ừm.

Thống lĩnh Huyền Điểu gật đầu.

Thống lĩnh Đầu Chó cảm thấy cổ họng khô lại, hắn mở miệng nói:

- Vậy...? Chúng ta còn đi tới đó nữa không?

- Đương nhiên.

Thống lĩnh Huyền Điểu lạnh lùng nói, Thống lĩnh Đầu Chó sợ hãi nói:

- Đây là ma thú Chí Tôn mà chưa từng thấy vào mấy năm nay, ngươi xác định nó sẽ không nuốt chúng ta?

Ma thú Chí Tôn cực kỳ hiếm, rất nhiều người cả đời đều sẽ không thấy nó.

- Căn cứ theo tình báo, thành Huyền Vũ mở giao dịch với người ngoài nên sẽ không tùy tiện công kích người khác.

Thống lĩnh Huyền Điểu trầm giọng nói:

- Quan trọng hơn, thành Huyền Vũ cũng không bài xích Người Thú và Nửa Người Thú, thậm chí cho phép Người Thú vào ở trong thành.

Chính vì điều này, mới làm cho Thú Vương có ý tưởng tới thành Huyền Vũ mua vật liệu, nếu không thì cho dù vật liệu ở thành Huyền Vũ rất tốt, hắn cũng sẽ không cách nghìn dặm xa xôi mà phái người qua đây.

- Cũng đúng.

Thống lĩnh Đầu Chó cười gượng vài tiếng.

Hắn cũng nhớ tới tình báo đầu tiên này, trước đây khi biết tin tức này, hắn chấn kinh rồi một khoảng thời gian thật lâu, còn nghi ngờ đầu óc của thành chủ thành Huyền Vũ có vấn đề hay không.

Nhưng sau khi tìm nhiều chứng cứ, xác định thành Huyền Vũ đúng là không bài xích Người Thú, vì thế còn đưa ra điều luật nghiêm cấm kỳ thị và bắt nạt Người Thú cùng với Nửa Người Thú.

- Dành thời gian đi đường, trước khi trời tối phải đến thành Huyền Vũ.

Thống lĩnh Huyền Điểu lạnh lùng nói.

Thống lĩnh Đầu Chó cũng hô:

- Đều xốc lại tinh thần tới, bảo vệ xe thú cho tốt.

- Vâng.

Kỵ sĩ người thú cùng lên tiếng đáp lại.

Bọn họ biết, trên xe thú đều chứa tinh thạch ma thú, là “Tiền mua cơm” của bọn họ.

…………

Bên ngoài thành Y Lê, đội xe thú ngừng lại.

Thống lĩnh Đầu Chó đôi mắt híp lại, nhìn về phía thành tường xa xa.

Hắn nghiêng đầu hỏi:

- Phía trước là thành Y Lê, vào thành hay đi vòng qua?

Thống Lĩnh Huyền Điểu lắc đầu, trầm giọng nói:

- Đường vòng quá mất thì giờ.

Thống lĩnh Đầu Chó do dự nói:

- Nhưng nếu như vào thành, rất có thể sẽ dẫn đến đánh nhau.

- Ngươi sợ?

Thống Lĩnh Huyền Điểu liếc mắt nhìn hắn.

- Đánh rắm, có ngươi mới sợ.

Thống Lĩnh Đầu Chó trợn to con mắt, hiển nhiên bị tức đến rồi.

- Vậy vào thành, đừng lãng phí thời gian.

Thống Lĩnh Huyền Điểu quay đầu lại, giơ tay lên đem mũ trùm kéo xuống kéo.

- Đi.

Thống Lĩnh Đầu chó thở phì phò giơ tay lên vung lên, mang theo Kỵ sĩ Người Thú đi về phía thành Y Lê.

Thống Lĩnh Huyền Điểu quay đầu dặn dò:

- Đều chú ý một chút, cố gắng không nổi lên va chạm.

- Vâng.

Đoàn kỵ sĩ Người Thú cùng đồng thanh đáp

Lúc đi tới trước cổng thành, không ngoài dự đoán bị Kỵ Sĩ canh cổng cản lại.

Kỵ sĩ thủ thành nghiêm mặt đánh giá các Người Thú, trầm giọng hỏi:

- Làm sao đều mặc áo choàng đen? Không muốn người khác nhận ra sao?

Một vị Kỵ Sĩ khác gật đầu phụ họa nói:

- Còn có những Ma Thú này, thoạt nhìn có tính công kích rất mạnh, vào thành có thể sẽ không khống chế được, tạo thành thương vong số lượng lớn.

Thống Lĩnh Đầu Chó trầm giọng nói:

- Chúng ta là thương đội, chỉ đi ngang qua thành Y Lê, muốn đến thành Huyền Vũ, không có dừng lại ở nơi này.

- Lại đến thành Huyền Vũ, làm sao đều từ nơi này đi qua?

Kỵ sĩ nói thầm một câu.

Tên kỵ sĩ canh cổng lắc đầu nói:

- Ai biết sau khi các ngươi vào thành Y Lê, có làm xằng bậy không?

Thống Lĩnh Huyền Điểu hít vào thở sâu, đưa tay móc ra một túi da thú, cân nhắc trong tay, ném cho kỵ sĩ trước mặt.

Kỵ sĩ giơ tay lên nhận được, mở ra miệng túi, nhìn thoáng qua, hai con ngươi sáng rực lên.

Hắn với một vị kỵ sĩ khác liếc nhau, chậm rãi gật đầu, đạt thành nhận thức chung.

- Ha ha, ta tin tưởng các ngươi sẽ quản tốt tọa kỵ chính mình.

Kỵ sĩ canh cổng nghiêng người sang nói:

- Sau khi vào thành đi thẳng, ra khỏi thành là có thể nhìn thấy thành Huyền Vũ.

- Đã biết, cảm ơn.

Trong mắt Thống Lĩnh Huyền Điểu lộ tia xem thường, nhẹ nhàng lôi kéo dây cương, làm cho Long Thú dưới thân đi về phía trước. Thống Lĩnh Đầu Chó bĩu môi, nhịn xuống ý niệm muốn dùng một cái tát đập chết hai tên kỵ sĩ trong đầu, mang theo đội xe thú vào thành. Có thể là ngoại hình Long Thú vô cùng hung ác độc địa, một đường đều không có người tới gần, dồn dập nhường đường.

Thống Lĩnh Huyền Điểu nhìn không chớp mắt, khống chế đầu Long Thú, không cho nó nhe răng dọa người, miễn cho dẫn phát xung đột.

Hơn hai giờ phía sau, đoàn xe Người Thú thuận lợi từ một cổng thành khác, rời khỏi thành Y Lê. Bọn họ xuyên qua Xóm Nghèo, đi về hướng biển.

Khu Ổ Chuột thành Y Lê đã được tháo dỡ không sai biệt lắm, chỉ có một phần nhỏ người còn ở, những người khác đều đến khu Buôn Bán làm việc, hoặc đến thành Huyền Vũ tìm việc, tiến vào thành Huyền Vũ tìm cuộc sống mới.

- Phải ngồi thuyền mới có thể đi qua.

Thống Lĩnh Huyền Điểu nắm chặt dây cương.

Thống Lĩnh Đầu Chó quay đầu lại nói:

- Đi hỏi một chút xem có thuyền thuê hay không?

- Vâng.

Một gã kỵ sĩ Người Thú đáp lại, xoay người từ trên người Long Thú nhảy xuống, sải bước đi về hướng bến tàu. Qua hơn mười phút, hắn mới trở về.

Kỵ sĩ Người Thú báo cáo:

- Có thuyền thuê, nhưng đều là thuyền loại nhỏ, chúng ta ít nhất phải thuê mười chiếc, hoặc đi nhiều chuyến.

Thống Lĩnh Đầu Chó vung tay lên, tài đại khí thô nói:

- Vậy thuê mười chiếc, chúng ta có tinh thạch Ma Thú.

- Vâng, ta đi thương lượng ngay.

Tên kỵ sĩ kia xoay người trở lại bến tàu.

Nửa giờ sau, bọn kỵ sĩ Người Thú mang theo rương gỗ lên thuyền, chỉ để lại mười tên kỵ sĩ Người Thú tại chỗ chăm sóc xe thú, những người còn lại đi thuyền đến thành Huyền Vũ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận