Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 715: Ta Muốn Mua Đá Ghi Âm Loại Mới Nhất

Hắn nhìn thấy Mục Lương đi vào phòng riêng ở trên cao, lại nhìn vào phiếu mình đang cầm trong tay, xác định không ngồi cùng phòng với Mục Lương, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Hắc Thuỷ đẩy cửa ra, bước vào phòng của mình, nhìn một vòng xung quanh.

Khi hắn nhìn thấy sofa làm bằng da và mặt bàn chứa đầy hoa quả với đồ ăn vặt, không khỏi lên tiếng cảm thán. Đúng là đạo lý có tiền mua tiên cũng được có khác.

Hắn ngồi xuống sofa, nhìn chăm chú vào sân khấu bên ngoài bức tường ngọc lưu ly, cõi lòng đầy mong chờ màn biểu diễn bắt đầu.

Căn phòng cách vách, Nguyệt Thấm Lan và Hồ Tiên đẩy cửa tiến vào.

- Tới đây.

Mục Lương quay đầu lại liếc mắt nhìn hai cô một cái.

- Không chờ chúng ta, đã tự mình tới trước rồi.

Hồ Tiên buồn bã nói.

- Ta đi một chuyến lên quảng trường sau đó tới đây luôn.

Mục Lương cười giải thích.

- Buổi phỏng vấn tuyển quân kia tiến hành như thế nào?

Nguyệt Thấm Lan thuận miệng hỏi một câu.

- Khá thuận lợi.

Mục Lương mỉm cười nói.

Ngay sau đó, đèn sân khấu toàn bộ sáng lên, hấp dẫn toàn bộ lực chú ý của người xem ….

…………

Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng tỏa ra ánh sáng, sau khi nó bị khúc xạ bởi Lưu Ly đã chiếu sáng toàn bộ sân khấu, buổi diễn kịch sắp chuẩn bị bắt đầu.

Hắc Thủy ngồi dưới sân khấu, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào sân khấu.

Bịch bịch bịch….

- Hoan nghênh các vị đại gia tới viện ca kịch!

Tuyết Cơ mặc chiếc váy dài lả lướt bước lên sân khấu.

Trong tay Tuyết Cơ cầm chiếc loa đồng giản dị được làm từ Lưu Ly, chỉ cần nói với giọng nhỏ và trầm, cũng đủ để mọi người nghe thấy.

- Tiếp theo đây, xin mời các quý vị thưởng thức màn đầu tiên của vở kịch nói Cô Bé Lọ Lem.

Tuyết Cơ không nói nhiều, 3 câu là xong phần giới thiệu, sau đó xoay người lui ra khỏi sân khấu.

- Cô Bé Lọ Lem?

Hắc Thủy ngồi vắt chéo hai chân, lấy chút hoa quả đưa lên miệng.

Tấm màn sân khấu được kéo lên, Tân Ny đóng vai cô bé Lọ Lem bước ra sân khấu

Cô mặc trên người y phục của hầu gái, trong tay còn cầm theo thùng gỗ cùng với một chiếc giẻ lau ẩm được vắt trên thành.

- Hôm nay, trời nóng quá.

Tân Ny đưa tay lên lau mồ hôi, ngồi xuống cầm chiếc giẻ lau, tỉ mỉ cẩn thận chà sàn gỗ sân khấu.

Lúc này, hai cô chị và bà mẹ kế của cô bé Lọ Lem cũng bước lên sân khấu, bắt đầu làm ra những trò gây khó dễ với Tân Ny.

Bốn người phụ nữ trên sân khấu diễn rất nhập vai, làm cho khán giả cũng bị cuốn theo vai vào nhân vật, không khỏi cảm thấy xót xa và bất bình cho cô bé Lọ Lem.

- Đều là con gái, tại sao lại đối xử bất công như vậy?

- Thật là quá đáng.

 -......

Những giọng nói có phần giận dữ và bất bình liên tiếp vang lên

Dưới sân khấu, Hồ Tiên nhướng mày, bất mãn lên tiếng:

- Có cần phải làm cho họ yên lặng không?

- Lần này thì không cần.

Mục Lương lắc đầu, ôn hòa nói:

- Khán giả đồng cảm với nhân vật, thì diễn xuất mới được coi là thành công.

- Sau khi biểu diễn xong, chúng ta sẽ tăng cường chiến dịch quảng bá.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu cảm thán

- Ừm.

Mục Lương lãnh đạm gật đầu

Hồ Tiên lên tiếng, giọng đầy mị lực:

- Diễn xuất quả thật rât giỏi.

Mục Lương cảm thán:

- Nếu ta có thể làm ra máy chiếu sẽ tốt hơn rồi.

- Máy chiếu?

Nguyệt Thấm Lan và Hồ Tiên nhìn nhau, biểu lộ sự bất ngờ.

Mục Lương chỉ mỉm cười, không giải thích gì nhiều.

Buổi biểu diễn kịch nói vẫn đang tiếp tục, tiếng bất bình ở dưới dưới sân khấu vẫn vang lên không ngớt, cho đến khi tin tức vũ hội của hoàng tử được truyền đến.

Cô Bé Lọ Lem định lén tham dự vũ hội sau lưng bà mẹ kế và 2 cô chị, đúng lúc này, màn biểu diễn đột ngột kết thúc.

- Hết rồi?

Hắc Thùy trợn to đôi mắt, đang xem hăng say, tại sao lại kết thúc?

Bịch bịch bịch...

- Màn diễn đầu tiên kết thúc, màn diễn tiếp theo sẽ được diễn vào buổi chiều hôm nay.

Tuyết Cơ bước lên sân khấu, giọng nhẹ nhàng nhưng rõng rạc nói:

- Tiếp theo đây, xin mời mọi người thưởng thức màn biểu diễn ca nhạc.

- Biểu diễn ca nhạc!

Hắc Thủy có chút chấn động, tinh thần được nâng cao.

Sân khấu lần thứ hai được sáng lên, tấm màn sân khấu một lần nữa được kéo ra, Mễ Nặc cùng những người cầm đạo cụ khác yên lặng ngồi lên ghế.

Choáng váng ~~

Cô gái tai thỏ nhẹ nhàng gảy dây đàn guitar, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người có mặt dưới sân khấu.

Tay Mễ Nặc liên tục gảy đàn, đồng thời cất tiếng hát theo tiếng đàn guitar.

Những người xung quanh đều vô thức im lặng, chăm chú lắng nghe phần trình diễn.

Khúc nhạc dạo đầu trôi qua, tiếng trống cùng tiếng sáo nối tiếp như hòa vào nhau vang lên khắp sân khấu.

Hắc Thủy nghe đầy say sưa, cơ thể hắn vô thức lắc lư theo tiếng nhạc.

Phòng bên cạnh.

Hồ Tiên nhẹ nhàng khen ngợi:

- Tiểu Nặc hát càng ngày càng hay.

- Đúng vậy.

Nguyệt Thấm Lan liền gật đầu tán thành.

Năm phút sau, màn trình diễn ca nhạc thuận lợi kết thúc, cô gái tai thỏ xinh đẹp đứng lên cúi xuống chào hỏi khán giả.

Lúc này, bức màn sân khấu khép lại, liền hiện lên bóng hình của những người phụ nữ.

- Đá ghi âm cùng loại có bán ở phòng vé và Trân Bảo Lâu, khán giả ai có nhu cầu đều có thể đến đó mua.

Tuyết Cơ bước lên sân khấu một lần nữa, mỉm cười nói:

- Bây giờ, xin mời các vị khách quan vui lòng lần lượt rời khỏi thính phòng.

- Đá ghi âm cùng loại!

Hai mắt của Hắc Thủy sáng lên, nóng lòng muốn đứng dậy, hào hứng chạy ra khỏi dãy ghế.

Không chờ khán giả trong phòng lần lượt đi ra, hắn đã lao tới cửa soát vé, đặt 300 miếng tinh thạch hung thú cấp trung đẳng đặt lên quầy.

Lan Đế chớp đôi mắt màu hổ phách, sững sờ trong giây lát vì quá bất ngờ.

- Ta muốn mua đá ghi âm, loại mới nhất.

Hắc Thủy trưng ra bộ mặt nghiêm túc nói.

- Được thưa quý khách.

Lan Đế chợt tỉnh, đưa tay cầm lên mấy viên tinh thạch, đếm rồi nhận.

Cô mở ngăn kéo của quầy, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong hộp gỗ chứa một viên đá ghi âm.

- Dạ thưa ngài, đây là viên đá ghi âm mới nhất.

Lan Đế lễ phép mỉm cười đẩy hộp gỗ chứa viên đá ra phía trước.

Hắc Thủy đưa tay cầm lên viên đá âm thanh, đặt trong lòng bàn tay quan sát kỹ càng.

Hắn nhìn kỹ 1 hồi, không phát hiện ra điều gì bất thường, bèn cất viên đá âm thanh, xoay người đi về hướng Sơn Hải Quan.

Hắn ta phải quay về, yên tĩnh lắng nghe những bài hát có trong đá ghi âm.

- Thật sự có người đã mua đá âm thanh…

Lan Đế khẽ nhếch môi cảm thán, nhìn về hướng Hắc Thủy rời đi.

Theo như cô biết, cho đến bây giờ mới chỉ có duy nhất một người mua đá ghi âm.

Cô vừa dứt lời, Lai Âm đã xuất hiện trước mặt.

Hắn vươn tay đặt lên quầy, vội vàng nói:

- Xin chào, tôi muốn mua một viên đá ghi âm mới.

- Ồ, lại một người đến mua nữa!

Đôi mắt màu hổ phách tuyệt đẹp của Lan Đế lộ rõ vẻ ngạc nhiên.

Cô hít một hơi thật sâu, rõng rạc nói:

- Một viên đá ghi âm được bán với giá 300 miếng tinh thạch sơ cấp trung đẳng.

- Đươc, ta muốn một viên.

Lai Âm có chút lưỡng lự, nhưng vẫn đưa tinh thạch hung thú.

Hai phút sau, Lan Đế lần nữa nhìn theo Lai Âm rời đi, trong lòng không khỏi cảm thán một tiếng, liệu viên đá ghi âm được bán với giá như thế này có thấp quá không nhỉ?

Bạn cần đăng nhập để bình luận