Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 574: Phải Nguyện Trung Thành Với Mục Lương

- Thư kí đại nhân.
Tuyết Cơ vội vàng đứng lên, thẳng lưng.

- Ngồi đi, chớ khẩn trương.
Khuôn mặt của Nguyệt Thấm Lan nở nụ cười, dáng vẻ tao nhã đưa ra làm tư thế mời ngồi.

- Được.
Tuyết Cơ gượng cười hai tiếng ngồi xuống.
Trong đáy lòng cô ấy rất nghi hoặc, không phải muốn mình làm huấn luyện viên sao?

- Ta hỏi ngươi mấy vấn đề, phải thành thật trả lời ta, không được nói dối.
Nguyệt Thấm Lan ngồi xuống, mở miệng đi thẳng vào chủ đề.
Tuyết Cơ chớp chớp mắt, nhắm mắt hỏi:

- Có hỏi về vấn đề cá nhân không?

- Có.
Nguyệt Thấm Lan nhấc lên mí mắt, con mắt màu xanh nước biển bình tĩnh như nước.

- Được, cô hỏi đi.
Tuyết Cơ đặt hai tay trên chân, càng căng thẳng hơn.
Nguyệt Thấm Lan nghiêng đầu nhìn về phía Diêu Nhi, ưu nhã nói:

- Chuẩn bị xong chưa?

- Vâng, đại nhân Thấm Lan, ta đã chuẩn bị sẵn sàng.
Diêu Nhi ngoan ngoãn gật đầu, con mắt màu xanh lục nhìn chằm chằm về phía Bách Biến Ma Nữ.
Giác tỉnh giả?
Tay của Tuyết Cơ siết thành quyền, chẳng lẽ cô bé này có năng lực giống với Hồ Tiên?
Từ trước đến nay, cô ấy đối với chuyện Hồ Tiên thôi miên mình vẫn canh cánh trong lòng.

- Vấn đề thứ nhất, về sau ngươi sẽ đối đầu hay gây ra chuyện bất lợi cho thành Huyền Vũ không?
Khuôn mặt của Nguyệt Thấm Lan nghiêm túc mở miệng hỏi.

- Sẽ không.
Tuyết Cơ vội vàng lắc đầu.
Đùa à, cô ấy cũng không dám lại đắc tội thành Huyền Vũ, thậm chí còn muốn ở chỗ này định cư lâu dài nữa.

- Vấn đề thứ hai, ngươi có điểm nào không hài lòng đối với thành Huyền Vũ không, thành thật trả lời ta.
Nguyệt Thấm Lan tiếp tục hỏi.

- Điểm bất mãn... Có.
Tuyết Cơ chần chừ một chút, lườm thiếu nữ bên cạnh một cái, cơ thể cứng đơ gật đầu một cái.
Lông mày của Nguyệt Thấm Lan nhíu lại, lạnh lùng hỏi:

- Là điểm nào?

- Tam Tinh Lâu quá ít khách, sách mới ở Tiệm Sách cũng quá ít.
Tuyết Cơ lúng túng nói.

- Cũng chỉ có nhiêu đây?
Nguyệt Thấm Lan sửng sốt một chút.
Cô quay đầu nhìn về phía cô bé sau mình.

- Không có nói láo.
Diêu Nhi nhu thuận gật đầu.
Nguyệt Thấm Lan nhẹ nhàng nhếch lên khóe môi, có chút im lặng.
Cô nghĩ như thế nào cũng sẽ không nghĩ đến, người này không hài lòng thành Huyền Vũ ở hai điểm này.

- Rất tốt.
Cô chậm rãi gật đầu, tiếp tục hỏi:

- Vấn đề thứ ba, ngươi có nguyện ý làm việc cho Mục Lương, mãi trung thành với thành Huyền Vũ hay không?
Tuyết Cơ sửng sốt một chút, lần này trầm ngâm một hồi lâu.

- Ta đồng ý.
Cô ấy thở sâu, gằn từng chữ mở miệng.
Đây là câu trả lời chắn chắc sau khi Bách Biến Ma Nữ trải qua cân nhắc, cô ấy cũng cho rằng làm việc cho thành chủ là một lựa chọn đúng đắn, chủ yếu là cuộc sống ở nơi này quá tốt.
Nguyệt Thấm Lan lại một lần nữa nhìn về phía Diêu Nhi.

- Là lời thật.
Diêu Nhi ngoan ngoãn gật đầu.
Con ngươi của Bách Biến Ma Nữ mở lớn, bé gái trước mắt, chẳng lẽ có thể nhìn thấu suy nghĩ của người khác hay sao?

- Rất tốt.
Nguyệt Thấm Lan hài lòng gật đầu.
Cô câu lên khóe môi, ưu nhã nói:

- Ta chính thức mời ngươi làm huấn luyện viên, có đồng ý hay không?

- Ta đương nhiên đồng ý.
Tuyết Cơ không chút do dự gật đầu.

- Còn có, ngươi cũng có thể gia nhập vào Bộ đội đặc chủng U Linh, làm một nhân viên ngoài biên chế.
Ly Nguyệt đồng thời mở miệng.

- Hả? Có ý gì?
Tuyết Cơ sửng sốt một chút.
Cô ấy vẫn không rõ Bộ đội đặc chủng U Linh là cái gì, lại càng không hiểu rõ nhân viên ngoài biên chế là có ý gì.

- Bộ đội đặc chủng U Linh, chính là...
Ly Nguyệt kiên nhẫn giới thiệu Bộ đội đặc chủng, với nhân viên ngoài biên chế.

- Ra là như vậy...
Tuyết Cơ có chút do dự.

- Gia nhập vào bộ đội đặc chủng, ngươi có thể ở tầng sau Trung Ương, được hưởng phúc lợi chỉ cần một đồng là có thể ăn no ở nhà ăn, còn được cung cấp một chiếc xe đạp, cùng với Linh khí trung cấp...
Ly Nguyệt bình tĩnh nói, cô còn chưa nói hết.

- Hô...
Bách Biến Ma Nữ đã thở dồn dập, đôi mắt mở to, bị từng mục phúc lợi làm cho choáng váng.

- Ta nguyện ý.
Cô không kịp chờ đợi gật đầu.

- Hả, còn lợi ích....
Con mắt màu xanh lam của Nguyệt Thấm Lan chớp lên, ưu nhã cười.

- Hắc hắc...
Tuyết Cơ lúng túng nở nụ cười.
Ly Nguyệt dịu dàng nói:

- Chị Thấm Lan, thân phận của cô ấy còn phải nhờ ngươi sắp xếp.

- Yên tâm đi, ta biết.
Nguyệt Thấm Lan đứng lên, mang theo Diêu Nhi thản nhiên rời đi.
Vừa vặn, cô có thể dạy Diêu Nhi quá trình làm thẻ căn cước, dù sao thiếu nữ này về sau sẽ làm trợ lý của cô.
Ly Nguyệt nhìn về phía Bách Biến Ma Nữ, giọng hoà hoãn lại:

- Đi theo ta, dẫn ngươi đến chỗ ở.

- Vâng, đội trưởng.
Tuyết Cơ thức thời thay đổi xưng hô, đứng dậy đuổi kịp bước chân của thiếu nữ tóc trắng.
Khu Vực Trung Ương, tầng thứ 6.
Ly Nguyệt dừng bước, trước mặt là nơi ở của Bộ Đội Đặc Chủng U Linh.

- Sau này, ngươi sẽ ở đây.
Cô quay đầu nhìn về phía Bách Biến Ma Nữ.
Đôi mắt đẹp của Tuyết Cơ tỏa sáng, giọng nói tràn đầy mong đợi:

- Đội trưởng, ta có thể ở đây miễn phí sao?

- Ừ, chỉ cần ngươi là dân thành Huyền Vũ thì có thể ở đây miễn phí.
Ly Nguyệt thuận miệng lên tiếng.
- Quá tuyệt vời!
Tuyết Cơ gấp gáp đẩy cửa ra, bước vào phòng đánh giá hoàn cảnh.
Nhà ở có hai phòng ngủ, một phòng khách, một phòng bếp và một phòng vệ sinh, đồ gia dụng cơ sở được chuẩn bị đầy đủ như giường, bàn ghế,.... đây là phúc lợi của Bộ Đội Đặc Chủng U Linh.
Tuyết Cơ quay đầu nhìn về phía cô gái tóc trắng, đôi mắt tỏa sáng hỏi:

- Tất cả đều có thể sử dụng miễn phí à?

- Ừ.
Ly Nguyệt khẽ gật đầu.
- Ta sẽ luôn trung thành với đội trưởng!
Tuyết Cơ nói với vẻ mặt nghiêm túc.
Ly Nguyệt hơi cau mày, nghiêm mặt sửa lời:

- Không đúng, ngươi cần phải nguyện trung thành với Mục Lương, không phải ta.

- Đúng đúng đúng, ta nguyện trung thành với thành chủ.
Tuyết Cơ hoạt bát nở nụ cười.

- Tốt, bây giờ ta sẽ dẫn ngươi đi tham quan nhà ăn, sau đó sẽ nói một vài chuyện cần lưu ý.
Ly Nguyệt lạnh lùng nói.
- Vâng.
Tuyết Cơ vội vàng đáp, bước ra đóng cửa lại, khóa kỹ rồi mới rời đi.
Hai người đi về phía nhà ăn.

- Ngươi là nhân viên ngoài biên chế, nhưng cũng thuộc về Bộ Đội Đặc Chủng U Linh.
Ly Nguyệt đi đằng trước, đôi mắt màu bạc bình tĩnh như nước, nghiêm túc nói:

- Ngày thường ngươi là huấn luyện viên dạy kịch, nhưng khi cần ngươi làm nhiệm vụ thì vĩnh viễn phải lấy nhiệm vụ làm hàng đầu.

- Hiểu rõ!
Tuyết Cơ gật đầu một cái.
- Ngoại thành có vài chỗ nếu như không có mệnh lệnh của Mục Lương thì ngươi không được tới gần.
Ly Nguyệt lạnh lùng nói.
- Ví dụ như?
Tuyết Cơ chớp mắt, tiến lên sánh vai cùng đối phương.
Ly Nguyệt hơi dừng bước, nghiêm túc nói:

- Phường Công nghiệp Quân Sự, Xưởng Chế Tạo Linh Khí, Sở Nghiên Cứu,.... những địa phương này không thể tới gần.

- Ta hiểu rồi!
Tuyết Cơ như suy nghĩ gì đó mà gật đầu.
Ly Nguyệt nói tiếp những mục cần chú ý khác, một lúc sau thì cả hai đã tới nhà ăn, bình tĩnh nói:

- Nơi này chính là nhà ăn, bữa sáng miễn phí trừ rau xanh, còn lại là cơm trưa và bữa tối, một đồng là có thể ăn no.

- Điểm này tốt hơn Phố Buôn Bán nhiều nha!
Đôi mắt đẹp của Tuyết Cơ sáng lấp lánh, cất bước đi vào nhà ăn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận