Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 216: Tuần Cảnh Vệ

Hắn suy nghĩ vô cùng nhiều, không biết mình sẽ tham gia vào công việc gì, cũng không biết mình có được trọng dụng hay không.
Nhưng, chỉ cần có công việc thì tốt rồi,... ít nhất... Không cần lại Phòng Giao Dịch ký sổ để cầm thức ăn, thật sự là có chút gánh không nổi.
Ở đại môn Cung điện Phủ Thành Chủ, không có ai coi chừng.
- Phải có người đi vào thông báo sao?
Trình Mâu nhìn xung quanh, đợi một hồi cũng không thấy có người đến.
Hắn quyết định thăm dò một cái, sau khi hắn cất bước tiến nhập vào đại môn cung điện, vẫn không có người nào tới giữ hắn lại.
- Chẳng lẽ tính cảnh giác và tuyến phòng ngự Phủ Thành Chủ quá kém sao?
Trình Mâu lẩm bẩm một câu.
- Ngươi tốt nhất cất kỹ que gỗ trong tay.
Bóng dáng của Ngôn Băng hiện ra, cô liếc mắt miếng thịt nướng trong tay của Trình Mâu một cái, người đàn ông này cầm trong tay một xiên thịt nướng đi tới Phủ Thành Chủ.
- Hả?
Trình Mâu đột nhiên thấy bóng người xuất hiện lại càng hoảng sợ.
Hắn cúi đầu nhìn miếng thịt nướng trong tay, màu vàng đất hiện lên trên gương mặt, thật sự rất xấu hổ.
Dọc theo đường đi hắn lo lắng cho công việc của mình, đã không nhận ra trong tay mình còn cầm một xâu thịt nướng.
- Ta đây sẽ xử lý xong.
Trình Mâu há miệng thật lớn, chuỗi thịt nướng đã nguội liền đưa vào miệng.
- Đi theo ta.
Ngôn Băng cầm đầu đi ở phía trước.
Cô ở Phủ Thành Chủ sẽ không cần ẩn thân, bình thường có người tới Phủ Thành Chủ cũng sẽ không biết có sự hiện diện của Bộ Đội U Linh Đặc Chủng.
Hoặc có lẽ đó chính là một chuyện tốt, có một loại tác dụng làm kinh sợ đối với người khác.
- Vâng.
Trình Mâu ném que gỗ đi, vội vàng đuổi theo phía sau.
Cộc cộc cộc...
Ngôn Băng gõ cửa thư phòng.
Sau khi cô nhận được tín hiệu có thể tiến vào, lúc này mới có thể dẫn người đi vào thư phòng.
- Ngồi đi.
Mục Lương ngẩng đầu nhìn Trình Mâu một chút, chỉ vào cái ghế trước bàn đọc sách.
- Vâng.
Trình Mâu cung kính ngồi xuống.
Mục Lương bắt chéo hai tay, đi thẳng vào vấn đề nói:
- Hôm nay, ta gọi ngươi tới đây, là có một nhiệm vụ cần ngươi thực hiện.
- Ngài cứ việc phân phó.
Trình Mâu thẳng lưng.
- Ta sắp sửa thành lập một ngành chấp pháp ở ngoại thành.
Đôi mắt màu đen của Mục Lương nhìn chằm chằm nam nhân trước mắt đang rất khẩn trương.
Anh bảo Ngôn Băng sưu tập tình báo về Trình Mâu, thông tin lấy được tất cả đều là khen ngợi.
- Ngành chấp pháp?
Trình Mâu có điểm mờ mịt.
- Cái ngành chấp pháp ấy gọi là Tuần Cảnh Vệ.
Mục Lương đại khái giới thiệu chức vị một chút:
- Cấp bậc cao nhất là Vệ Trưởng, trung tầng là Cảnh Sát Trưởng, thành viên cơ sở là Tuần Cảnh.
Anh mô phỏng theo chế độ công an ở Địa Cầu, hôm nay, thành Huyền Vũ lại thay đổi thành giai đoạn chế độ chấp pháp.
- Thành Chủ Đại Nhân gọi ta tới là?
Trình Mâu có chút dự cảm.
- Ngươi sẽ trở thành Cảnh Sát Trưởng đầu tiên của Tuần Cảnh Vệ.
Mục Lương thản nhiên nói:
- Phụ trách canh giữ an toàn ngoại thành, xử lý các cuộc tranh trãi đánh lộn.
Ngoại thành có rất nhiều nhân khẩu, như vậy thì cần người tới duy trì trật tự, mà Tuần Cảnh Vệ chính là bộ phận tốt nhất.
Thành Phòng Quân chủ yếu bảo vệ phía bên ngoài và chiến đấu.
Còn Tuần Cảnh Vệ phụ trách an toàn ở bên trong thành.
- Phụ trách xử lý các cuộc tranh cãi đánh lộn?
Trình Mâu bối rối.
- Ngươi dựa theo chế độ trước kia mà áp dụng xử lý là được.
Mục Lương đưa tới một quyển sách.
Quyển sổ này chỉnh là bản ghi chép pháp luật chính quy đầu tiên cùng với các dạng nghiêm phạt của thành Huyền Vũ.
- Pháp luật pháp quy của thành Huyền Vũ?
Trình Mâu tiếp nhận tập ghi chép nhìn mấy chữ ngoài bìa.
Hắn mở sách ra nhìn nội dung bên trong, tự lẩm bẩm:
- Người cố ý giết người, tử hình.
- Người ăn trộm, tùy vào vật phẩm giá trị bao nhiêu sẽ bị đi tù lao động cải tạo... có thời hạn.
- Người đánh lộn ẩu đả, nhìn kỹ hậu quả trước sau, thương thế sẽ tiến hành bồi thường, cũng bị đi tù lao động cải tạo... có thời hạn.
Trình Mâu càng xem sắc mặt càng cổ quái, nội dung bên trong quyển sách này cũng không thể tưởng tượng nổi.
Một vài chuyện nhỏ nhặt không đáng kể cũng ghi lại ở bên trong.
Tỷ như đánh lộn ẩu đả, phá hủy răng cửa gì gì đó không phải chuyện rất bình thường sao?
Có thể được ghi lại trong pháp luật pháp quy, bị thương nhẹ phải bồi thường điểm cống hiến cho người bị thương thế nặng, đương nhiên còn phải xem người nào động thủ trước các loại.
Nói chung quyển sổ đó, Trình Mâu xem xong cảm thấy hơi đau đầu.
- Có vấn đề gì không?
Mục Lương bình tĩnh hỏi.
- Thành Chủ Đại Nhân, thật muốn dựa theo điều ước trên quyển sổ này chấp hành sao?
Trình Mâu nhỏ giọng hỏi.
Những khoảng điều ước ấy còn nghiêm khắc hơn rất nhiều so với Thành Thập Lâu.
- Đương nhiên, bên trong Thành Huyền Vũ thì phải chấp hành dựa theo điều luật này.
Mục Lương khẳng định nói.
Hiện tại thành Huyền Vũ vô cùng hoàn hảo, cũng không biết về sau có tốt đẹp như thế không?
Lòng người rất dễ thay đổi, cũng không qua nổi khảo nghiệm thời gian.
Hiện tại, Mục Lương bắt đầu phổ cập pháp luật pháp quy, để trong lòng một số người tuân thủ đạt đến ranh giới cuối cùng.
Còn lại chính là vấn đề về phương diện đạo đức, chuyện ấy cần giáo dục tới khi khiến người ta có thể kiềm chế chính mình.
- Ta, ta đã hiểu được.
Trình Mâu gãi khuôn mặt, kiên trì đáp ứng.
- Chừng nào ngươi có thể nhớ hết quyển sổ này, mới có thể bắt đầu xây dựng Tuần Cảnh Vệ.
Mục Lương thản nhiên nói.
- Toàn bộ, toàn bộ nhớ hết?
Trình Mâu trừng lớn hai mắt, khó có thể tin nhìn Thành Chủ Đại Nhân.
- Đúng, người gia nhập vào Tuần Cảnh Vệ đều phải nhớ hết tất cả.
Mục Lương mỉm cười gật đầu.
Trình Mâu cảm giác đầu có chút tê dại, cứng cổ họng không nói nên lời.
- Có chuyện sao?
Mục Lương biểu tình chăm chú hỏi.
Ngành Tuần Cảnh Vệ này thà thiếu chứ không thể qua loa nếu như ngay cả pháp luật pháp quy cơ bản của thành Huyền Vũ đều không thể nhớ, thì không thể xem là người chấp pháp đúng mực.
- Không, không thành vấn đề.
Trình Mâu cắn răng đáp ứng tới.
Hiện tại hắn có chuyện cũng không thành vấn đề, chết cũng phải nhớ tất cả.
- Đi xuống đi, lúc nào nhớ hết thì có thể tới tìm ta.
Mục Lương khoát tay một cái nói.
- Vâng.
Trình Mâu bước chân nặng nề rời khỏi.
- Như vậy có thể làm khó hắn quá hay không?
Nguyệt Thấm Lam cố nén cười hỏi.
- Sẽ không, đây là điều người làm chấp pháp nhất định phải nhớ hết.
Mục Lương lắc đầu.
Khi người làm chấp pháp không thể nhớ điều luật, còn phải mang một bản pháp luật pháp quy thành Huyễn Vũ lật xem ở hiện trường, như vậy cũng quá mất mặt rồi!
- Tuần cảnh chọn như thế nào?
Nguyệt Thấm Lam hiếu kỳ hỏi.
- Trước hết để cho mọi người biết chữ rồi hãy nói.
Mục Lương bất đắc dĩ thở dài.
Anh muốn làm cho mọi người biết chữ, sau đó sẽ ở bên trong Thành Phòng Quân tiến hành sát hạch, chỉ có nhân tài hợp cách mới có thể cho phép gia nhập vào Tuần Cảnh Vệ.
Ở Phố Buôn Bán, trong một cửa tiệm nhỏ hai lầu, cũng chính là hiệu sách vẫn chưa khai trương.
Lúc này, Y Lệ Y đang xếp sách ở hiệu sách, chuẩn bị cho buổi khai trương ngày mai. Trong hai ngày qua, từ khi bắt đầu cô học chế tạo giấy, mãi cho đến khi in ra một quyển sách mới.
- Tổng cộng 30 quyển sách, thật sự muốn bán đi toàn bộ sao?
Bạn cần đăng nhập để bình luận