Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2174: Đừng Nói Giỡn, Không Ai Có Thể Rời Đi Nơi Này Cả!



Thống Lĩnh Huyền Điểu trợn tròn mắt, vẻ mặt hiện lên vẻ không tin được, cứ thế mà nàng đã đột phá tới cấp 8 rồi?

- Chúc mừng.

Nguyệt Thấm Lan mỉm cười nói.

- Cấp 8 rồi, thật là hâm mộ.

Ngải Lỵ Na khoanh hai tay trước người, trong mắt tràn đầy sự ao ước.

Huyền Điểu có chút ngượng ngùng, thành khẩn nói:

- Ít nhiều nhờ có các ngươi mà ta mới có thể đột phá thành công.

Nguyệt Thấm Lan lạnh nhạt nói:

- Ngươi đã trở thành cường giả cấp 8, ngày mai ngươi trở về vương quốc Người Thú, khuyên bảo những Thống Lĩnh khác.

- Nếu như bọn hắn không đồng ý thì sao?

Thống Lĩnh Huyền Điểu nghiêm mặt hỏi.

Nguyệt Thấm Lan nhấc mi mắt lên, mỉm cười nói:

- Ta có biện pháp khiến bọn họ phải đồng ý.

- Được, cảm ơn.

Thống Lĩnh Huyền Điểu nghiêm túc gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan tiếp tục nói:

- Ngươi phải tận hết khả năng để thuyết phục Người Thú, cho tất cả biết được hành vi ác độc của Thú Vương, khiến bọn hắn hiểu rõ chuyện này nghiêm trọng thế nào.

- Ta hiểu rõ.

Thống Lĩnh Huyền Điểu gật đầu ghi nhớ.

Nguyệt Thấm Lan đứng lên, ưu nhã nói:

- Khi nào ngươi trở thành Thú Vương thì vương quốc Huyền Vũ chúng ta sẽ chúc mừng trước tiên, tuyên bố thừa nhận thân phận Thú Vương của ngươi rồi lại tuyên cáo thiên hạ quan hệ giữa vương quốc Người Thú và vương quốc Huyền Vũ.

- Vâng!

Đôi mắt đẹp của Huyền Điểu sáng ngời, đã tưởng tượng chuyện phát sinh sau đó, tâm trạng có chút dâng trào.

Trong lòng cô đã có ý tưởng, nếu Thú Vương coi rẻ an nguy của vương quốc Người Thú, làm ra hành động nguy hại tới các quý tộc vương quốc khác, như vậy cô kế thừa ngôi vị Thú Vương lại là điều tốt.

- Đi rửa mặt rồi nghỉ ngơi đi, hôm nay ngươi vất vả rồi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

- Ừ.

Thống Lĩnh Huyền Điểu run đôi cánh sau người, vết máu phía trên rớt xuống.

- A cáp ~ Ta cũng phải nghỉ ngơi một chút, quá buồn ngủ rồi.

Ngải Lỵ Na giơ tay che miệng rồi ngáp một cái.

Ny Cát Sa gật đầu, đội mũ giáp lên đầu rồi nói:

- Ta đi trực đêm.

Ngôn Băng nhẹ giọng nói:

- Ngươi đi đi, tới nửa đêm gọi ta.

- Không cần đâu, ngày mai ngươi còn có huấn luyện, đi nghỉ ngơi đi.

Ny Cát Sa phất tay rồi cất bước rời khỏi phòng họp.

Mọi người lần lượt rời đi, Thống Lĩnh Huyền Điểu theo tiểu hầu gái đến Thiên Điện vừa mới được dọn dẹp sạch sẽ.

Ba Phù đẩy ra cửa phòng Thiên Điện, ngoan ngoãn nói:

- Tiểu thư Huyền Điểu, hôm nay ngươi ngủ tạm ở chỗ này nhé, có cần gì thì cứ gọi ta.

- Ừ, cảm ơn!

Thống Lĩnh Huyền Điểu gật đầu đáp.

Cô đi vào Thiên Điện, phát hiện gian phòng nơi này còn tốt hơn nhiều so với gian phòng nàng ở Trung tâm Huyền Vũ.

Thống Lĩnh Huyền Điểu vuốt chiếc giường lớn mềm mại, nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Thật tốt.

Cô đến phòng tắm tắm rửa một cái, lấy khăn mặt kiên nhẫn lau khô từng lông chim, tránh việc làm ướt giường khi ngủ.

Huyền Điểu nhìn bản thân trong gương, tất cả vết thương trên người đều đã khép lại, vết máu bóc ra, làn da mới trơn tuột như là ngọc mỡ dê.

- Thật sự là quá tốt.

Thống Lĩnh Huyền Điểu lại lẩm bẩm lần thứ hai.

Ánh mắt cô lưu chuyển, thả lỏng nằm trên giường êm ái, đôi cánh giang ra che lấp toàn bộ chiếc giường lớn.

Cả người Huyền Điểu trầm tĩnh lại, trong đầu không thể sinh ra ý niệm phản bội vương quốc Huyền Vũ nhưng cô vẫn chưa nhận ra có gì không đúng, bất tri bất giác đã nhắm mắt ngủ thiếp đi.

………

Thánh Thành, hải đảo sâu trong kênh Sương Mù.

- Cộp cộp cộp ~~~

Một cái bóng lóe lên, Mục Lương mang theo Ly Nguyệt và Mễ Á xuất hiện ở bên ngoài Thánh Thành.

Ly Nguyệt quay đầu nhìn lại phía sau, không ai theo kịp.

Mục Lương nhìn cửa đá Thánh Thành trước mặt, nhàn nhạt nói:

- Mọi thứ vẫn giống như lần trước, không có gì thay đổi.

- Cộp cộp cộp ~~~

Lúc này, có người vừa rời đi Thánh Thành, chạm mặt với ba người Mục Lương, không khỏi dừng bước lại.

Người đàn ông kinh ngạc hỏi:

- Ai~ Dạo gần đây các hạ đi đâu thế?

Lần trước, hắn là một trong những người vây xem Mục Lương ma mới bắt nạt ma cũ, cho nên nhớ kỹ dáng vẻ của đối phương.

- Trở lại vương quốc Huyền Vũ.

Mục Lương bình tĩnh đáp.

- Trở lại vương quốc Huyền Vũ?

Người đàn ông cau mày lại, nghiêng đầu suy nghĩ một chút.

Hắn nghi ngờ hỏi:

- Ta nhớ trên đảo không có nơi nào gọi như vậy cả?

Mễ Á lạnh nhạt nói:

- Trên đảo không có, nhưng ngoài đảo có.

Người đàn ông cười mỉa một tiếng, xua tay nói:

- Ha ha, ngoài đảo? Ý của ngươi là các người rời đi nơi này rồi lại từ bên ngoài trở về à?

- Đúng vậy.

Ly Nguyệt lạnh nhạt nhìn người đàn ông.

- Ha ha ha ~~~

Người đàn ông cười to, tức giận nói:

- Đừng nói giỡn, không ai có thể rời đi nơi này cả!

Mễ Á liếc xéo đối phương, lạnh lùng nói:

- Bệ hạ chúng ta đã dạy ta một thành ngữ, người như ngươi gọi là ếch ngồi đáy giếng.

- Ếch ngồi đáy giếng???

Người đàn ông nghe vậy lập tức đen mặt.

Hắn muốn ra tay nhưng lại không dám.

Mễ Á không thèm để ý hắn, cất bước đi theo Mục Lương vào Thánh Thành.

-...

Người đàn ông nghiến răng nghiến lợi, nhớ lại trường hợp Mục Lương miểu sát cường giả cấp 8 trước đây, cố gắng đè nén sự bất mãn, bảo vệ mạng nhỏ quan trọng hơn.

- Hừ, còn bày đặt rời đi nơi này, không biết trong đầu nghĩ cái gì nữa!

Người đàn ông bĩu môi, cất bước vào trong rừng.

Ba người Mục Lương đi vào Thánh Thành, lập tức hấp dẫn lực chú ý của rất nhiều người.

- Hắn, hắn đã trở về rồi!

- Ta còn tưởng rằng hắn đã chết ở bên ngoài, không ngờ bây giờ lại trở về.

- Không ai có thể rời khỏi đây, cho dù đi từ nơi nào thì đều kết quả giống nhau, may mắn thì không chết trong bão táp, xui xẻo thì chìm xuống đáy biển.

Không ít người nhận ra Mục Lương, ai nấy đều nhớ kỹ lời nói trước khi rời đi của đối phương, tất cả đều cho rằng hắn đã chết ở trong bão táp, không ngờ còn có thể nhìn thấy hắn lần nữa.

Mục Lương nhàn nhạt lườm đám người kia, đôi mắt đen nhánh sâu thẳm lạnh đến khiếp, nhất thời khiến đám đông im bặt.

- Cộp cộp cộp ~~~

Một thiếu niên chạy ra khỏi đám đông, đỏ mắt trừng nhóm Mục Lương, tức giận chất vấn:

- Hi Sắt và Hi Phù Ni đâu?

Mễ Á hơi nhướng mày, kinh ngạc quay đầu nhìn Mục Lương rồi hỏi:

- Hắn là ai vậy?

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói:

- Cháu của Ước Nội, hình như tên là Nghĩa Địch.

- Ước Nội là ai?

Mễ Á nghi ngờ hỏi.

Ly Nguyệt suy nghĩ một chút, hồi tưởng lại đáp:

- Bạn thân mà Hi Đức Vưu Kỳ quen ở trên đảo.

- Ta hiểu rồi.

Mễ Á chậm rãi gật đầu.

Cô nhìn Nghĩa Địch với ánh mắt mang theo chút tìm tòi, đối phương là người theo đuổi của chị em Hi Sắt sao?

Mục Lương nhìn thoáng qua Nghĩa Địch, bình tĩnh nói:

- Các cô ấy đang ở vương quốc Huyền Vũ.

Nghĩa Địch ngạc nhiên, buột miệng hỏi:

- Vương quốc Huyền Vũ? Không phải là thành Huyền Vũ sao?

- Ta đã thành lập vương quốc.

Mục Lương thuận miệng giải thích một câu.

Nghĩa Địch phản ứng lại, kinh ngạc hỏi:

- Hi Sắt và Hi Phù Ni thật sự rời khỏi nơi này?

- Ừm.

Mục Lương gật đầu một cái.

- Ngươi đang gạt ta phải không?

Nghĩa Địch há miệng, trên mặt lộ ra sự nghi ngờ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận