Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1792: Phát Hiện Bí Mật Động Trời



- Sắp rồi, khoảng nửa giờ nữa.

Vệ Ấu Lan quay đầu nhìn về phía phòng bếp, Thanh Vụ và những người khác đang chuẩn bị bữa sáng.

Cô quay đầu nhìn Nguyệt Thấm Di vẻ mặt mệt mỏi, đề nghị:

- Đại nhân Thấm Di có thể đi rửa mặt một chút, như vậy sẽ thoải mái hơn nhiều.

- Ừm.

Nguyệt Thấm Di lên tiếng, cất bước đi tới Thiên Điện của Nguyệt Thấm Lan.

Trong phòng rất sạch sẽ, chăn mền được xếp gọn gàng và chồng chất ở một bên, giường bằng phẳng, thoạt nhìn giống như không có ai ngủ ở đây.

- Em gái dậy sớm thế?

Cô hơi cau mày.

Nguyệt Thấm Di không suy nghĩ nhiều, lấy quần áo tắm rửa từ trong ngăn kéo rồi cất bước vào phòng tắm.

Khi đi vào phòng tắm thì cô lại phát hiện mặt đất khô ráo, bồn rửa mặt cũng không có vệt nước.

Thấm Lan không có ở đây sao?

Nguyệt Thấm Di khẽ nhíu mày.

Cô suy nghĩ một hồi nhưng vẫn không quá rõ ràng, đành phải lắc đầu bỏ qua một bên, mở vòi nước rửa mặt.

Khi cô rửa mặt xong xuôi, ăn mặc chỉnh tề rời đi Thiên Điện, vừa vặn thấy em gái đi ra từ thư phòng của Mục Lương.

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Di trừng lớn, lộ ra vẻ mặt ta đã phát hiện bí mật động trời.

Nguyệt Thấm Lan cũng nhìn thấy chị gái, vui vẻ nói:

- Chị trở về lúc nào thế?

- Nửa giờ trước.

Nguyệt Thấm Di thuận miệng lên tiếng.

Cô tiến nhanh tới trước, kéo tay em gái, đôi mắt màu xanh nước biển nhìn từ trên xuống dưới.

- Có chuyện gì vậy?

Nguyệt Thấm Lan nghi ngờ chớp chớp đôi mắt đẹp.

Nguyệt Thấm Di quay đầu liếc nhìn cửa thư phòng, thấp giọng hỏi:

- Ngươi ở trong thư phòng cả đêm sao?

Ánh mắt của Nguyệt Thấm Lan nhất thời có chút né tránh, lông mi nhỏ dài run rẩy, không có phủ nhận.

- Mục Lương cũng ở đó?

Nguyệt Thấm Di híp mắt lại, hỏi với giọng điệu chắc chắn.

-...

Gương mặt của Nguyệt Thấm Lan ửng hồng, vẫn không có phủ nhận.

Nguyệt Thấm Di hít sâu một hơi, yên lặng không nói gì.

- Chị...!

Nguyệt Thấm Lan há miệng, muốn lên tiếng giải thích.

Tối hôm qua, cô bận đến rất khuya mới trở về, ăn chút gì rồi đi thư phòng, hội báo tiến triển xây dựng Phố Buôn Bán ở thành Y Lê, còn có vấn đề liên quan tới chất lượng không khí.

Hai người trò chuyện quá tập trung, sau cùng cô đành phải da mặt dày yêu cầu ngủ lại trong phòng nghỉ ngơi.

Nguyệt Thấm Di nắm chặt tay em gái, nói một câu kinh người:

- Khi nào thì ta có thể ôm cháu thế?

- A… Hả?

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Lan mở to, xác thực đã bị hù dọa bởi lời của chị gái.

- Thế nào, ngươi không tính toán sinh em bé sao?

Nguyệt Thấm Di liếc nhìn em gái.

- Tại sao ngươi lại đột nhiên nói về vấn đề này chứ?

Nguyệt Thấm Lan nhìn dáo dác khắp nơi, trong lòng rối loạn.

Nguyệt Thấm Di nghiêm túc nói:

- Nếu ngươi đã cùng Mục Lương như thế… Vậy thì sinh em bé là chuyện sớm hay muộn thôi, sinh sớm thì tốt, như vậy địa vị sẽ cao hơn.

- Cái gì vậy? Chị à, ngươi đừng suy nghĩ lung tung!

Khuôn mặt của Nguyệt Thấm Lan đỏ ửng, vội đưa tay che miệng của chị gái lại.

- Ô ô ~~~

Nguyệt Thấm Di trợn trắng mắt, kéo bàn tay che miệng mình ra, nói một cách trịnh trọng và nghiêm túc:

- Em gái, Mục Lương không phải người bình thường, bên cạnh hắn có rất nhiều người phụ nữ, ngươi phải dùng chút thủ đoạn mới được.

Nguyệt Thấm Lan co giật khóe miệng, nói qua loa lấy lệ:

- Chị à, ngươi suy nghĩ nhiều rồi, ta có tính toán của mình.

- Thật sao? Ngươi tính toán như thế nào?

Nguyệt Thấm Di hưng phấn hỏi tới:

- Mau nói cho ta biết đi, ta có thể giúp ngươi lập kế hoạch.

- Ai nha, chị đừng lo lắng, bây giờ chúng ta mau đi ăn sáng thôi.

Nguyệt Thấm Lan đau đầu nói.

- Ta nói thật đó, ngươi phải nghe lời ta.

Nguyệt Thấm Di nghiêm túc nói.

Ừm, chuyện này để sau rồi bàn tiếp, đi ăn sáng trước đã.

Nguyệt Thấm Lan vội vàng gật đầu, kéo chị gái tới nhà ăn.

Trong nhà ăn, Hi Bối Kỳ và những người khác đã ngồi xuống, nhóm của Ly Nguyệt cũng đã xong việc trở về.

- Chị Thấm Di đã trở về rồi!

Mễ Nặc vui vẻ nói.

- Ừ, ta vừa về lúc sáng sớm.

Nguyệt Thấm Di đè nén sự lo lắng đối với em gái, ngồi xuống bên cạnh cô ấy và trò chuyện với cô gái tai thỏ.

- Phim điện ảnh mới quay chụp thế nào rồi?

Ngải Lỵ Na mong đợi hỏi.

Nguyệt Thấm Di gật đầu đáp:

- Không tệ, hai ngày nữa là có thể công chiếu rồi.

- Thật khiến cho người ta chờ mong ~~~

Đôi mắt hồng của Ngải Lỵ Na sáng lấp lánh.

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Di lộ ra ý cười, nói:

- Ta cam đoan bộ phim lần này sẽ không khiến ngươi thất vọng, chính ta cũng rất thích phim điện ảnh mới, thích hơn cả những bộ trước.

- Nghe ngươi nói như vậy càng khiến ta mong đợi hơn.

Đôi môi hồng của Ngải Lỵ Na khẽ nhếch.

Hồ Tiên tò mò hỏi:

- Vậy ngươi tính toán quay bộ phim nào tiếp theo?

- Ta còn đang phân vân, chưa nghĩ ra.

Nguyệt Thấm Di lắc đầu nói.

- Ta hy vọng ngươi bắt đầu quay phim truyền hình.

Một giọng nói trong trẻo truyền đến, Mục Lương đi vào nhà ăn.

- Chào buổi sáng, thành chủ đại nhân.

Các tiểu hầu gái đồng thanh chào hỏi.

- Hiện tại phải quay phim truyền hình rồi sao?

Nguyệt Thấm Di quay đầu nhìn về phía Mục Lương, nghi ngờ hỏi:

- Không có TV, có quay phim truyền hình cũng không có phương pháp truyền bá, chẳng lẽ ngươi định truyền bá ở Rạp Chiếu Phim à?

- Ai nói không có TV chứ?

Mục Lương khẽ cười rồi ngồi xuống.

-... Ngươi đã chế tạo được TV rồi sao?

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Di trợn tròn.

- Đúng vậy.

Mục Lương mỉm cười gật đầu.

- Nhanh như vậy!

Nguyệt Thấm Di kinh ngạc thốt lên.

Anh ôn hòa nói:

- Cho nên ta mới bảo ngươi quay phim truyền hình, tốt nhất là quay một ít câu chuyện tình yêu hoặc cung đấu, trạch đấu (đấu đá nội bộ gia tộc).

- Ta hiểu được, cứ giao việc này cho ta.

Nguyệt Thấm Di như suy nghĩ gì đó rồi trả lời một câu.

Mục Lương nhắc nhở:

- Ta có viết mấy quyển kịch bản mới, ăn điểm tâm xong đến thư phòng lấy.

- Ừm.

Nguyệt Thấm Di gật đầu.

- Ăn sáng thôi.

Mục Lương cầm đũa lên.

Những người khác thấy thế mới bắt đầu thưởng thức bữa sáng.

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Lan đảo một vòng, đề nghị:

- Chị à, ngươi nghỉ ngơi vài ngày trước đi, đừng quá cố sức.

Nguyệt Thấm Di giải thích:

- Ừm, ta đã nói với Tuyết Cơ là mình cần nghỉ ngơi hai ngày rồi mới tiếp tục quay chụp.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Tốt lắm, vậy trong thời gian nghỉ ngơi này ngươi giúp ta quản lý Nội Thành đi, ta phải tới quan sát khu Buôn Bán mới.

- Đây là “nghỉ ngơi” mà ngươi nói à?

Nguyệt Thấm Di liếc em gái một cái.

- Nội Thành có Cục Quản Lý, không cần ngươi vất vả làm gì cả, chỉ nhìn một chút là tốt rồi.

Nguyệt Thấm Lan cười tươi như hoa nói.

- Được thôi.

Nguyệt Thấm Di đáp ứng.

Mục Lương suy nghĩ một chút, nói:

- Nhân lúc này ngươi quay một đoạn phim quảng cáo đi, dùng để tuyên truyền TV và phim điện ảnh mới.

Anh không có quên “kế hoạch tạo minh tinh”, Nguyệt Thấm Di chính là đại sứ hình ảnh của thành Huyền Vũ, nên xuất hiện trong quảng cáo.

Nguyệt Thấm Di cảm giác hứng thú hỏi:

- Làm sao để quay phim quảng cáo?

- Ta sẽ dạy ngươi, ăn no trước rồi bàn sau.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Ừm.

Nguyệt Thấm Di đáp ứng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận