Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1144: Chúng Ta Sẽ Dời Lên Cây Ở



Lúc này, quá trình cường hóa diễn ra rất mãnh liệt, nhưng Mục Lương vẫn chịu đựng được, thân thể của anh cũng không hao tổn thêm. Khí tức trên người anh bắt đầu mạnh lên, khuếch tán ra môi trường xung quanh.

- Là khí tức của Mục Lương.

Con ngươi màu đỏ hồng của Hồ Tiên nở to ra.

- Ngài ấy lại mạnh mẽ hơn!

Nguyệt Thấm Lan cảm thấy tim mình đập thật nhanh…

Khu Trung Ương chấn động, Trà Thụ Sinh Mệnh khổng lồ bắt đầu sáng lên, hình thể của nó bắt đầu chậm rãi biến lớn.

- Động tĩnh lần này lại lớn như vậy?

Vẻ mặt Hồ Tiên ngưng trọng.

- Tại sao ta có cảm giác khu Trung Ương đang muốn sụp đổ?

Thân thể Mễ Nặc lung lay, trên mặt đất đã xuất hiện rất nhiều khe nứt.

- Trước tiên phải sắp xếp mọi người rời khỏi khu vực Trung Ương.

Nguyệt Thấm Lan quyết định thật nhanh, cô lập tức quay đầu truyền mệnh lệnh.

- Ta đi thông báo cho bọn họ.

Vệ Ấu Lan cắn môi, bước nhanh về hướng cung điện.

Cộp cộp cộp…

- Chị Thấm Lan, phát sinh chuyện gì vậy?

Ly Nguyệt và Ngải Lỵ Na rất nhanh đã xuất hiện ở khu Trung Ương, sắc mặt hai người ngưng trọng nhìn về phía cô gái tao nhã.

- Trà Thụ Tinh Thần đang tiến hoá.

Nguyệt Thấm Lan thuận miệng giải thích một câu.

Ngay sau đó cô thúc giục:

- Đi thông báo cho tất cả mọi người ở trong khu Trung Ương chúng ta phải rút lui khỏi ra bên ngoài.

- Được.

Nguyệt Thấm Lan và Ngải Lỵ Na không kịp khiếp sợ, hai người xoay người bay nhanh rời đi.

Khu Trung Ương chấn động càng ngày càng mãnh liệt, có thể thấy lần này Trà Thụ Sinh Mệnh tiến hóa có bao nhiêu khủng khiếp.

Lục tục… Tất cả mọi người ở Khu Trung Ương đã được sắp xếp đi ra bên ngoài.

Răng rắc… Mặt đất ở khu Trung Ương rạn nứt càng lúc càng lớn, những khe hở đã rộng tới hơn vài mét.

- Khu Trung Ương sắp bị huỷ rồi sao?

Bên ngoài Khu Trung Ương, đám người Vưu Phi Nhi biến sắc.

- Rống rống rống…

Tiểu Huyền Vũ thấp giọng gào, tiếng gầm rống của nó truyền khắp thành Huyền Vũ.

Ngay sau đó, mặt đất ngừng chấn động, khu vực Trung Ương cũng không tiếp tục nứt nữa.

- Tiểu Huyền Vũ đến hỗ trợ.

Thấy vậy, Nguyệt Thấm Lan vội thở phào một hơi.

- Chỉ là không biết Mục Lương thế nào?!

Hồ Tiên cau mày, nhìn về phía hoa viên đằng sau khu Trung Ương.

- Nhất định không có việc gì.

Mễ Nặc đan hai tay vào nhau đặt trước người, con ngươi màu xanh nước biển ngập nước nhìn chăm chú về phía cung điện.

Lúc này, ở phía sau hoa viên, lần cường hóa này của Mục Lương đã tới giai đoạn kết thúc, ngắn hơn so với lần tiến hóa của Rùa Đen rất nhiều.

Một lát sau, Mục Lương mở hai tròng mắt, một ánh sao lướt qua đôi mắt anh. Anh nhẹ thở một hơi, cảm thấy cả người thoải mái.

- Lần tiến hoá này chắc cũng cần một ngày thời gian…Thu

Mục Lương ngước mắt nhìn về phía Trà Thụ Sinh Mệnh. Anh đứng yên tại chỗ nhìn hồi lâu, chân mày không khỏi nhíu lại.

Lấy tốc độ phát triển này của Trà Thụ Sinh Mệnh, sợ rằng nó sẽ chiếm mất một nửa diện tích của hoa viên.

- Còn lớn hơn trong tưởng tượng của ta.

Mục Lương co quắp khoé miệng.

Anh đành phải di dời những cây xanh một lần nữa, dành ra không gian lớn hơn cho nó, không gian hoa viên đột nhiên trở nên vô cùng chật chội.

Thời gian chậm rãi trôi qua, tốc độ tăng trưởng của nó bắt đầu nhanh hơn.

- Không biết Linh nhi thế nào.

Mục Lương nhìn lên vị trí tán cây xa xa, anh có thể cảm nhận được Tinh Linh Tinh Thần đang ở chỗ này.

Khi Trà Thụ Sinh Mệnh tiến hóa, nó trở nên càng lúc càng lớn, rễ cây đã chui thật sâu xuống đất, thậm chí còn chạm tới nham giáp của Tiểu Huyền Vũ.

Nó có mười một cái rễ chủ, đang lan tràn theo bốn phương tám hướng dọc theo nham giáp thật dày của Rùa Đen.

Mục Lương thông qua phản ứng của Tiểu Huyền Vũ, có thể cảm nhận được tốc độ sinh trưởng rễ cây, lúc này nó đã lan tràn khắp nội thành sau đó tiếp tục sinh trưởng hướng về phía ngoại thành.

- Dựa theo xu thế này, chẳng lẽ nó muốn bao trùm cả thành Huyền Vũ?

Mục Lương nhẹ giọng nói thầm một câu. Sắc trời dần dần tối, nhưng Trà Thụ Sinh Mệnh vẫn chưa ngừng sinh trưởng.

Bên ngoài khu Trung Ương, một đám người đang ngồi trên mặt đất, tất cả bọn họ đều ngóng trông thời khắc Trà Thụ Sinh Mệnh tiến hóa hoàn thành.

- Chẳng lẽ ngày mai mới kết thúc tiến hoá?

Vưu Phi Nhi ngồi dưới đất, buồn chán vô cùng nhìn Trà Thụ Sinh Mệnh tiếp tục tăng trưởng.

- Ta cũng không biết chính xác.

Ngải Lỵ Na ngáp một cái, cô cũng ngồi xuống bên cạnh Vưu Phi Nhi, cảm khái nói:

- Tiểu Huyền Vũ tiến hóa cũng dùng gần một ngày thời gian.

- Đêm nay chúng ta phải qua đêm ở bên ngoài rồi.

Hi Bối Kỳ nhăn mũi, hai răng nanh nhỏ cũng lộ ra. Trong khoảng thời gian này, cô vẫn luôn bề bộn nhiều việc, thời gian ở Thiên Cức Quan còn nhiều hơn thời gian ở khu vực Trung Ương.

Nếu không phải khu Trung Ương có động tĩnh lớn như vậy, lúc này cô vẫn đang ở căn cứ Không Quân.

- Đúng rồi, Ny Cát Sa đâu?

Ngải Lỵ Na nhớ tới điều gì đó, cô lập tức nhìn về phía người phụ nữ tao nhã.

- Cô ấy tới Phố Buôn Bán chấp hành nhiệm vụ rồi.

Nguyệt Thấm Lan giải thích.

Ngải Lỵ Na chớp chớp con ngươi hồng nhạt, giật mình nói:

- Ta đang thắc mắc tại sao từ tối hôm qua tới giờ vẫn không gặp cô ấy hoá ra là có nhiệm vụ.

Không biết bao lâu sau, sắc trời dần dần sáng lên, quá trình tiến hóa của Trà Thụ Sinh Mệnh đã đi tới thời khắc kết thúc.

Trên Trung Ương, Mục Lương mở hai mắt. Anh cảm nhận được mười một rễ chủ của Trà Thụ Sinh Mệnh, đã sinh trưởng tới bên cạnh lớp giáp đá của Tiểu Huyền Vũ.

Hiện tại, rễ chính của nó đã bám chặt vào Rùa Đen, chỉ cần Tiểu Huyền Vũ không ngã, nó sẽ vĩnh viễn đứng vững.

- Thật vững chắc!

Mục Lương ngẩng đầu nhìn lên Trà Thụ Sinh Mệnh.

Lúc này, tán cây của nó có hơn phân nửa đã chìm vào trong tầng mây.

Kích thước của vườn cây đã gần lớn gấp ba lần nội thành, đường kính tán cây vượt qua ba mươi sáu ngàn cây số, đã lớn hơn vài lần so với trước khi tiến hoá.



Cây lớn hơn sáu ngàn sáu trăm mét, đường kính thân cây đã đạt tới một ngàn hai trăm mét. Trên bầu trời, màn đêm đã tan biến, một chút ánh sáng mặt trời xuyên qua tầng mây thật dày rơi xuống phía dưới.

- Hoa viên phía sau đã bị một mình ngươi chiếm rồi.

Mục Lương nhìn thân cây thật lớn trước mặt, cách đó mấy mét chính là hồ lớn trồng đầy Sen Xanh Tạo Hoá.

Ngay cả Đôi Cánh Thiên Sứ cũng bị di dời ra phía sau hoa viên sát bên cạnh cung điện,.

Đạp đạp đạp…

Tiếng bước chân vội vã truyền đến.

Mục Lương quay đầu nhìn lại, đám người Nguyệt Thấm Lan với Hồ Tiên xuất hiện ở phía sau hoa viên.

- Mục Lương, đã tiến hoá xong rồi sao?

Nguyệt Thấm Lan quan tâm hỏi.

- Ừm, vừa mới chấm dứt.

Mục Lương lên tiếng.

- Trà Thụ Tinh Thần trở nên thật khổng lồ!

Đám người Mễ Nặc kinh hô liên tục. Mọi người đứng dưới tán cây Trà Thụ Sinh Mệnh, giống như đang đứng trước một toà núi lớn.

- Hiện tại, nó tên là Trà Thụ Sinh Mệnh.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Đổi tên rồi sao?

Nguyệt Phi Nhan kinh ngạc chớp chớp con ngươi màu đỏ.

Nó đã đạt tới cấp mười một.

Mục Lương giải thích.

- Ô hô, Tiểu Huyền Vũ là cấp mười một, Trà Thụ Sinh Mệnh cũng là cấp mười một!

Nguyệt Phi Nhan kinh hô một tiếng.

- Trà Thụ Sinh Mệnh sao...?

Hai mắt Hi Bối Kỳ lóng lánh ánh sáng.

- Mục Lương, hậu hoa viên vẫn chưa…?

Mễ Nặc phồng má nhìn quanh bốn phía. Hiện giờ, hậu hoa viên ngay cả chỗ đặt chân cũng cực kỳ ít, đừng nói tới chỗ để trồng các loại cây xanh khác.

Mục Lương đưa tay xoa đầu cô gái tai thỏ, mỉm cười nói:

- Chờ sau khi ta cải tạo xong, chúng ta sẽ dời lên cây ở.

Bạn cần đăng nhập để bình luận