Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 187: Ngôn Băng

Ở Mỹ Thực Lâu đã ăn bốn phần rau dưa xanh, cùng với mới vừa ăn một ít phần khoai lang, cũng chỉ chiếm một phần nhỏ ở trong dạ dày của hắn.
- Đội trưởng?
Các đội viên nhìn Ny Cát Sa.
- Mua!
Ny Cát Sa nghĩ đến Ngôn Băng, trầm giọng nói:
- Mỗi người mua một ít.
Cô định mua một ít cho Ngôn Băng nếm thử, e rằng đây là món ngon cuối cùng trong cuộc đời của cô ấy.
- Vâng.
Một vài tên đội viên lao lên, 'ríu ra ríu rít' mua khoai lang.
- Chỗ chúng ta còn có khoai lang sấy, mùi vị không giống với khoai lang nướng.
Nhân viên đưa khoai lang cho mấy người, giới thiệu:
- Khoai lang khô có thể để được lâu, hương vị cũng ngọt hơn một chút.
- Giá thế nào?
Lý Nhị Cốt hỏi.
- Một cân là một viên tinh thạch hung thú thượng đẳng sơ cấp.
Nhân viên đưa qua một túi, mở ra để lộ khoai lang sấy màu da cam.
- Ta mua hết.
Lý Nhị Cốt dứt khoát thể hiện sự giàu có.
- Vâng.
Nhân viên ngẩn người, sau đó nhếch miệng cười.
Những thứ mà hắn đã bán được, đã có thể nhận được 5 điểm cống hiến, hoàn toàn có thể đổi một vài đồ dùng trong nhà, trang trí một chút cho căn phòng của chính mình.
- Đi thôi.
Lý Nhị Cốt ôm lấy đồ mà mình mua.
Hắn dẫn đầu rời khỏi cửa hàng, tiểu đội ám sát đi theo phía sau, các cô đang giấu khoai lang nướng trong áo choàng.
- Lần sau lại đến.
Lý Nhị Cốt liếc nhìn các cửa hàng ở hai bên đường.
Trước tiên hắn cần phải đem thái độ của thành Huyền Vũ quay về báo cáo, bây giờ thành Thánh Dương vẫn còn đang đề phòng.
Muốn rời khỏi thành Huyền Vũ vô cùng đơn giản, đưa Văn Điệp Thông Quan lên để đóng dấu là có thể rời đi.
Lý Nhị Cốt dẫn theo tiểu đội ám sát và lấy lại vũ khí trở về thành Thánh Dương, đi đến tường thành.
- Thế nào rồi?
Chỉ Tru đã vội vàng hỏi.
Hắn tò mò nhìn đồ đạc mà Lý Nhị Cốt đang ôm trong tay, đi thăm dò mà lại còn mang theo đồ về.
- Trên lưng Hoang Cổ Mang Thú có một tòa thành tên là thành Huyền Vũ.
Lý Nhị Cốt đè thấp âm thanh, nói:
- Thành chủ của thành Huyền Vũ mang lại cho ta một cảm giác tựa như đang đối mặt với vị kia.
- Cái gì? Cấp 8?
Chỉ Tru biến sắc.
- Tám chín phần là như vậy.
Sắc mặt của Lý Nhị Cốt nghiêm túc.
- Thái độ như thế nào? Là địch hay là bạn?
Tiếng Phi Thi khàn khàn hỏi.
- Rất thân thiện, hình như là đến để làm giao dịch với thành Thánh Dương của chúng ta.
Lý Nhị Cốt lựa chọn đơn giản nói:
- Ở trên đó có một con Phố Buôn Bán, chỉ cần sau khi qua thẩm tra là có thể đi lên, có thể ở bên trong tiến hành giao dịch.
- Vậy thì giải trừ cảnh giới ở phía trên, ngầm tăng thêm thủ vệ ở cửa thành.
Tiếng Phi Thi khàn khàn đề nghị.
Thực lực cấp 8, mấy người bọn họ căn bản không thể chống đỡ được, còn không bằng ngoài lỏng trong chặt, tạo ra một tư thái hoan nghênh.
- Được.
Lý Nhị Cốt nhún vai.
- Thứ mà ngươi đang ôm, chính là mang về từ bên trên thành Huyền Vũ?
Chỉ Tru tiến đến.
- Đúng vậy.
Lý Nhị Cốt gật đầu.
Hắn ôm đồ lùi lại một bước, thản nhiên nói:
- Muốn thì tự mình đi mà mua, một ít này của ta một mình ăn còn không đủ.
- Keo kiệt.
Chỉ Tru thu hồi tóc đang muốn cướp đồ.
- Ta đi đây, phần còn lại giao cho các ngươi.
Lý Nhị Cốt phất tay một cái.
- Mấy người các ngươi, đem đồ giao ra đây.
Phi Thi nhìn Lý Nhị Cốt rời khỏi, dời sự chú ý đặt trên mấy người Ny Cát Sa.
Hắn ngửi thấy được vị thơm, chính là bên trong áo choàng của mấy người đó.
- Vâng.
Ny Cát Sa oán hận cắn chặt hai hàm răng trắng ngà, bất đắc dĩ giao khoai nướng mua được ra.
Khoai lang mà cô muốn để lại cho Ngôn Băng cứ như vậy mà mất hết rồi.
Mấy tên đội viên cũng không cam chịu, không muốn giao ra khoai lang.
Chỉ Tru nhìn thấy một màn ấy, bĩu môi khinh thường.
Một tên đoạt đồ của thuộc hạ, hắn không đáng để làm bạn.
Ly Nguyệt, Ngải Lỵ Na ngồi ở trên người Kỳ Nhông Ba Màu, bò dọc theo bên cạnh Rùa Đen để leo xuống, tiếp lấy lại đào một cái hang, bò vào thành Thánh Dương để đi vào trong.
Dọc theo đường đi thuận lợi nhờ vào ẩn thân, cộng thêm đoàn người bị Rùa Đen sơ tán, cũng đã hơn phân nửa dòng người đi qua lại, trên đường phố không có mấy người.
Lúc này, hai cô gái đang cưỡi kỳ nhông khổng lồ dễ dàng tiến vào bên trong thành, đi tới bên trong Thiên Điện phủ thành chủ, cũng chính là nơi giam giữ phạm nhân nơi đây.
- Ngôn Băng đang bị nhốt trong đại lao ấy sao?
Ngải Lỵ Na lo lắng hỏi.
Cô lo lắng Ngôn Băng bị giam vào trong đại lao ấy một ít tin tức cũng không có, như vậy thì rất khó trong việc tìm người.
- Trước tiên bắt đầu tìm từ đại lao của nơi này, nếu như không có lại thì chúng ta đi tìm tên cai ngục mà hỏi.
Ly Nguyệt thanh lãnh tiếng nói.
- Được.
Ngải Lỵ Na gật đầu.
- Tiểu Thải, ngươi chờ chúng ta ở bên ngoài.
Ly Nguyệt leo từ trên xuống người của kỳ nhông khổng lồ.
Cô vỗ đầu kỳ nhông to lớn, chỉ chỉ vào một chỗ trong nhà để ẩn núp, ý bảo đứng ở bên cạnh đợi bọn họ.
Kỳ Nhông Ba Màu thè lưỡi, ngoan ngoãn đứng vào góc nhà.
- Nó có thể nghe hiểu lời nói của ngươi sao?
Ngải Lỵ Na kinh ngạc hỏi.
- Trên người chúng ta đang mặc mấy miếng vảy của nó sẽ thân cận với chúng ta hơn một chút, nó cũng hiểu được một ít ý mà chúng ta muốn biểu đạc.
Ly Nguyệt hạ giọng nói.
- Thì ra là thế.
Đôi mắt màu hồng nhạt của Ngải Lỵ Na tỏa sáng lấp lánh.
Cô liếc mắt ngắm kỳ nhông to lớn, lúc này trong đầu đã hiện ra rất nhiều ý tưởng.
- Đi thôi, đừng nghĩ nữa để nó đi ra ngoài chơi.
Ly Nguyệt liếc mắt nhìn ra ý tưởng của thiếu nữ ấy.
- Ừ.
Ngải Lỵ Na không cam lòng với quyết định ấy.
Hai người ẩn thân dễ dàng đột nhập vào trong đại lao, bởi vì trước đây thường xuyên đi đến nơi này, đã quen thuộc đường nơi đây nên có thể đi vào chỗ sâu bên trong đại lao.
- Xem, Ngôn Băng ở tận cùng bên trong một gian.
Ly Nguyệt dẫn đầu đã nhìn thấy Ngôn Băng đang bị giam trong nhà lao.
Cô vội vàng chạy tiến tới, bắt đầu đào hàng rào ở bên cạnh, nhìn nữ nhân lạnh nhạt nằm bên trong.
- Người nào ở đây, người đang ở đâu?
Ngôn Băng cảm nhận được một ánh mắt nóng bỏng, bỗng nhiên mở tròng mắt màu tím ra.
Cô nhìn phía ngoài nhà tù không có một bóng người, nghi hoặc cau mài chớp mi tìm kiếm.
- Ngôn Băng, nhìn ngươi không giống như đang bị hành hạ gì nha.
Ngải Lỵ Na nói với âm thanh nhạo báng.
- Ngải Lỵ Na? Là ngươi sao?
Ngôn Băng kinh ngạc ngẩng đầu tìm kiếm lấy.
- Ở chỗ này đây?
Ngải Lỵ Na giải bỏ ẩn thân thoát hiện, ở bên ngoài nhà tù hiện lộ ra thân ảnh.
Ngải Lỵ Na đang mặc trên người bộ Khôi Giáp U Linh, thân hình vô cùng lung linh.
- Dạo này ngươi có thời gian để hóa trang nữa sao?
Ngôn Băng lập tức chạy đến bên nhà tù, lấy tay bắt lấy cánh tay của Ngải Lỵ Na.
- Chúng ta đang mặc bộ Khôi Giáp U Linh linh khí cao cấp.
Ly Nguyệt lạnh nhạt giải thích rõ.
Cô cũng giải thích trạng thái ẩn thân của mình, vì sao có thể xuất hiện bên cạnh Ngải Lỵ Na.
- Ly Nguyệt, người cũng tới rồi sao.
Đôi mắt màu tím của Ngôn Băng bắt đầu tìm kiếm.
- Ngươi làm sao bị bắt?
Ly Nguyệt suy nghĩ có điều gì đó không hiểu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận