Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 468: Ngầm Gây Phiền Toái Cho Họ

Cót két !
Cửa căn phòng bị đẩy ra, Gia Áo đen mặt đi tới.
Tạp San quay đầu, thấy chồng mình trở về, vội vàng đứng lên truy vấn:
- Trở về rồi, điều tra ra chưa?
Gia Áo chậm rãi gật đầu, khàn giọng nói:
- Ừm, kẻ đã đả thương Gia Văn vào hôm qua, đều đến từ Thành Huyền Vũ.
- Tốt lắm, hoá ra là người ngoại lai làm.
Tạp San tức giận nói.
- Cha, nhất định phải bắt những nữ nhân kia về đây cho ta.
Gia Văn suy yếu khẩn cầu nói.

Gia Áo trầm mặc không nói, trong đầu đều là những lời của Đại trưởng lão Sát Huyết nói trong phòng nghị sự.
- Con trai, yên tâm, mấy nữ nhân kia sẽ không thoát được đâu.
Tạp San nghiêm túc nói.
- Đại trưởng lão đã hạ lệnh, không cho phép chúng ta chọc vào Thành Huyền Vũ.
Gia Áo thở dài, ngồi xuống.
- Có ý gì?
Tạp San và Gia Văn đều sửng sốt.
Gia Áo né tránh ánh mắt chất vấn của vợ, kể lại cuộc nói chuyện ở phòng nghị sự.
- Man Thú Hoang Cổ cấp 8!
Tạp San kinh hô một tiếng, sắc mặt thay đổi.
Gia Áo cười tự giễu, cảm thấy bất lực.
- Chẳng lẽ cứ để như vậy?
Gia Văn kích động ngồi dậy.
Bởi vì động tác quá mạnh, hắn không cẩn thận động đến vết thương, nhất thời ho khan kịch liệt.
- Khụ khụ...
- Ngươi an tâm nằm xuống đi, mẹ sẽ trút giận cho ngươi.
Tạp San vội vã đỡ con trai nằm xuống.
Gia Áo ngẩng phắt đầu nhìn về phía vợ, trong mắt mang theo nghi hoặc.
- Hừ, Man Thú Hoang Cổ cấp 8 thì đã sao, chẳng lẽ không báo thù của con trai?
Tạp San lạnh lùng rên một tiếng, trừng mắt liếc chồng mình.
Cô ta ngồi xuống, gằn từng chữ:
- Nếu chúng ta không thể giao thủ trực diện với chúng, vậy thì ngầm gây phiền toái cho họ.
- Mẹ, ngài có chủ ý rồi hả?
Gia Văn vội vàng hỏi.
Gia Áo trầm mặc không nói, muốn nghe kế hoạch của vợ.
Tạp San nắm chặt tay lại, trong mắt lộ ra sát ý:
- Chúng ta có thể phái người vào Thành Huyền Vũ, đi ám sát bọn họ, phá rối Thành Huyền Vũ.
- Ám sát... có lẽ có thể.
Gia Áo cau mày, khó hiểu hỏi:
- Chỉ là làm sao mới quấy nhiễu Thành Huyền Vũ được?
- Chuyện này thì càng đơn giản hơn, trực tiếp đầu độc.
Tạp San nhếch môi, lộ ra bốn chiếc răng hút máu sắc bén.
- Đầu độc, chẳng lẽ ngươi muốn dùng Huyết Độc?
Gia Áo kinh ngạc lên tiếng.
- Đương nhiên.
Tạp San bình tĩnh đáp.
Huyết Độc là một loại được đặc chế từ độc dược, vốn ở thể rắn, khi đốt sẽ thải ra khói độc.
Người thường chỉ cần hít vào một hơi khói độc, là có thể khiến máu độc trong thân thể sôi trào, cuối cùng chỉ có một con đường chết.
Người có thực lực thấp, cũng sẽ bởi vì hút vào khói độc mà ngất, không nhanh chóng trị liệu, cuối cùng cũng sẽ dẫn tới tử vong.
- Có thể.
Sắc mặt của Gia Áo biến đổi, cuối cùng cắn răng gật đầu, đáp ứng.
- Mẹ, thật muốn dùng Huyết Độc sao?
Gia Văn khẽ run môi, trừng mắt nói:
- Huyết Độc đó chỉ cần dùng một chút, dân thường của cả thành đều sẽ chết hết, bắt về làm Huyết Nô còn tốt hơn?
- Chuyện đó không còn quan trọng nữa.
Tạp San lạnh nhạt nói.
- ...
Gia Văn há miệng.
- Ngươi yên tâm, sẽ không có ai biết là chúng ta làm.
Tạp San vỗ bả vai của con trai.
- Huyết Độc, chỉ có ta và mẹ ngươi biết mà thôi.
Ánh mắt của Gia Áo né tránh nói.
Tạp San liếc chồng, Huyết Độc là do hắn giết người cướp của mới có được, đương nhiên không có ai biết.
Hơn nữa, Huyết Độc là thứ mà người khác dùng để đối phó Ma Cà Rồng.
Tạp San thấp giọng nói:
- Chờ đến trời tối, khi người trong Thành Huyền Vũ đã đi ngủ rồi sẽ sai người đi động thủ.
- Ừm, ta đi sắp xếp!
Gia Áo trở nên lòng dạ ác độc, con trai bị người ta đánh trọng thương, phải trả thù.
- ...
Gia Văn ngoan ngoãn ngậm miệng, thân thể đang phát run.
Mẹ hắn còn tàn nhẫn hơn nhiều so với hắn.
- Ngươi nghỉ ngơi cho tốt đi.
Tạp San đứng lên, cất bước rời khỏi.
Gia Áo liếc nhìn con trai, cũng xoay người đi ra.
Gia Văn suy nghĩ xuất thần hồi lâu, cuối cùng khóe miệng mang theo một tia cười gian ác rồi chìm vào giấc ngủ.
Thời gian chậm rãi trôi qua, nửa giờ sau.
Nơi hẻo lánh trong phòng, một ánh mắt trong trẻo lạnh lùng nhìn chằm chằm người trên giường.
- Thật là đáng chết.
Một tiếng lẩm bẩm không thể nghe thấy.
Cửa phòng im lặng bị đẩy ra, sau đó lại không ai hay mà đóng cửa lại.
Cót két !
Cửa thư phòng nhẹ nhàng bị đẩy ra.
Ba Phù thận trọng nhìn vào thư phòng, thấy Mục Lương ngẩng đầu nhìn lại, cô bé mới cất bước đi vào.
Tiểu hầu gái đi tới bên cạnh Mục Lương, đặt một viên pha lê lớn chừng nắm tay lên mặt bàn.
Ba Phù yếu đuối nói:
- Mục Lương đại nhân, ta nhặt được cái này ở bên cạnh tảng đá lớn ở phía sau hoa viện.
Viên pha lê này trên rộng dưới hẹp, được hợp thành từ rất nhiều mặt bóng loáng, từ bên ngoài nhìn vào, giống như một viên Kim Cương lớn, chỉ là có màu xám trắng.
- Đây là cái gì?
Mục Lương cau mày lại, cầm viên pha lê lớn chừng nắm tay lên, xoay hai vòng đánh giá.
Nhìn năm sáu phút đồng hồ nhưng Mục Lương vẫn không nhìn ra đây là vật gì.
Anh nghiêng đầu bình tĩnh hỏi:
- Nhặt được ở bên cạnh tảng đá lớn sao?
- Ừm, chính là tảng đá lớn đột nhiên xuất hiện kia.
Ba Phù đưa tay miêu tả.
- Ta biết rồi, ngươi lui xuống đi.
Trong lòng Mục Lương sáng tỏ, nghĩ ra đó là cái gì.
- Vâng.
Ba Phù khéo léo đáp.
Cô bé bưng trà lạnh ở trên mặt bàn lên, xoay người rời khỏi.
Mục Lương tung viên pha lê 2 cái ở trong lòng bàn tay, đồng thời dùng suy nghĩ kết nối với Thực Âm Thú.
Sau khi trao đổi, xác định là pha lê do Thực Âm Thú 'Sinh sản' ra.
- Thì ra là thế...
Mỗi lần, Thực Âm Thú ăn cơm, sau khi tiêu hóa đều sẽ sản xuất ra tinh thạch, cái này giống như ngọc trai ở Địa Cầu, mà tinh thạch chính là một loại trân châu.
Nó được chuyển hoá từ nguyên liệu hung thú, nghiêm chỉnh mà nói, tinh thạch này chính là nguyên liệu hung thú, chỉ là tiến hành thông qua thân thể của Thú Thực Âm rồi chuyển biến.
- Có tác dụng gì vậy?
Mục Lương tung tung viên tinh thạch trong tay, suy nghĩ.
Chế tạo thành dây chuyền Kim Cương? Nhẫn kim cương?
Cót két !
Cửa phòng làm việc lần nữa bị đẩy ra.
Ly Nguyệt đạp bước đi tới, trên người còn mặc bộ Khôi Giáp U Linh đã nâng cấp.
Đây là bản nâng cấp của Khôi Giáp U Linh cũ, chỉ là giáp mảnh nhỏ từ hình nón ba mặt thành hình chóp năm cạnh. Màu sắc từ ba màu rực rỡ biến thành năm, càng thêm rực rỡ bắt mắt.
- Trở về rồi à.
Động tác trên tay của Mục Lương ngừng lại.
Ly Nguyệt khẽ gật đầu, lấy nón an toàn xuống, tháo mặt nạ đi tới bên cạnh anh.
- Mục Lương, ở trong lâu đài của gia tộc Sát Huyết ta đã nghe được một việc.
Ly Nguyệt lạnh giọng kể lại những gì đã nghe được tại ở trong lâu đài của gia tộc Sát Huyết.
Cô mặc bộ Khôi Giáp U Linh đã nâng cấp, đi vào ở trong lâu đài của gia tộc Sát Huyết, không ai có thể phát hiện ra cô, trừ phi là có cường giả cấp 8.
- Có một số người lúc nào cũng quá đề cao bản thân mình rồi.
Mục Lương chậm rãi nhăn mày lại, sắc mặt của anh cũng càng ngày càng lạnh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận