Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1519: Kế Hoạch Ngu Xuẩn

Công Tước lạnh lùng thấp giọng nói:

- Nói thì đơn giản dễ dàng, phải ra tay với Quốc Vương và Vương Hậu, có nghĩa là phải đối mặt với mấy tên cường giả cấp bảy, cấp tám, ngươi nắm chắc có thể giải quyết được bọn họ hay không?

- Chuyện này thì đơn giản, một lúc nữa chúng ta ra tay trước, rồi lại vu oan cho Quốc Vương.

Kỵ Sĩ trưởng cười mỉa lên tiếng.

Hai tròng mắt của Công Tước sáng lên, hưng phấn nói:

- Ý của ngươi là để cho thành chủ thành Huyền Vũ nghĩ rằng là do Vương thất giật dây chúng ta cướp đoạt ma cụ cao cấp?

- Đúng vậy, dù sao thì thành chủ thành Huyền Vũ cũng là người ngoài.

Kỵ Sĩ trưởng cười lạnh, cúi đầu tiếp tục nói:

- Mà chúng ta và Vương thất đều là người của thành Tát Luận, cho dù Quốc vương có phủ nhận, thì thành chủ thành Huyền Vũ cũng sẽ không tin.

- Thú vị, như thế vừa có thể khiến cho tràng diện hỗn loạn lên, Vương thất cũng sẽ bị buộc phải đứng về phía chúng ta.

Đôi mắt của Công Tước hiện lên ánh sáng, hưng phấn nói:

- Đợi khi giải quyết xong người của thành Huyền Vũ, chúng ta lại cùng nhau liên thủ giải quyết Vương thất, như vậy thì vương quốc Hải Đinh chính là của chúng ta rồi.

Kỵ Sĩ trưởng kiêu ngạo nói:

- Đúng vậy, kế hoạch này tốt hơn nhiều so với kế hoạch của ngươi.

Công Tước nhếch miệng lên, từ trong lòng bội phục nói:

- Không thể không nói, kế hoạch này của ngươi rấy hoàn mỹ.

Kỵ Sĩ trưởng cười không lên tiếng, dưới đôi mắt nhỏ dài lóe lên ánh sáng, trong lòng sinh ra càng nhiều kế hoạch hơn.

Hồng Chấp Sự cúi đầu, nghiêng người nói:

- Lạp Nhã, hình như bọn họ đang bàn luận chuyện ghê gớm gì đó.

Lạp Nhã giơ tay lên tự thưởng thức ngón tay như ngọc trắng, không thèm để ý nói:

- Một vài điều ngu ngốc mà thôi, không cần để ý, đợi lát nữa sẽ tùy cơ ứng biến, không cần phải hỗn tạp cùng với bọn họ.

- Được.

Hồng Chấp Sự chậm rãi gật đầu.

Đám người quay đầu nhìn lại, đội xe thú của Vương thất dừng ở bên ngoài quảng trường nhỏ.

Cọt kẹt~~~

Cửa buồng xe mở ra, Quốc Vương được Nhị Vương tử Mai Đặc đỡ xuống xe.

Sau đó đỡ Vương Hậu Phó Linh Na, Công chúa Bạch Sương, Đại Vương Tử cũng theo xuống.

Đạp đạp đạp...

Đoàn Kỵ sĩ thân vệ nhanh chóng đi lên phía trước, bảo vệ mấy người ở chính giữa.

Đôi môi hồng của Bạch Sương, kinh ngạc nói:

- Cha, nơi này được dọn dẹp thật là sạch, còn sạch sẽ hơn cả Vương cung.

- Khụ khụ, một chút về, để cho người dọn dẹp lại Vương cung một chút.

Quốc vương ho nghe mấy tiếng nói.

Phó Linh Na nhìn về phía đám người Công Tước, ngạc nhiên nói:

- Tại sao lại đều đứng hết ở bên ngoài?

Khóe môi Công Tước cong lên, đi lên phía trước hành lễ nói:

- Quốc Vương bệ hạ, Vương hậu điện hạ, thành chủ thành Huyền Vũ còn chưa đến, vậy nên vẫn chưa thể đi vào.

- Quốc Vương bệ hạ, Vương hậu điện hạ, Vương tử điện hạ...

Quý tộc và các phú thương đều cung kính hành lễ.

Kỵ Sĩ trưởng liếc nhìn qua Cầm Vũ, cười mỉa nói:

- Đúng vậy đó, phải đợi thành chủ thành Huyền Vũ đến, chúng ta mới có thể đi vào.

Cầm Vũ không nhìn thấy sự quái lạ của hai người, lạnh lùng nói:

- Đúng vậy.

………..

Sắc mặt Cầm Vũ nghiêm túc, một mình đứng trước cửa chính của Quán rượu Huyền Vũ, trên người mặc một chiếc khôi giáp Lôi Đình thu hút sự chú ý của mọi người.

- Các hạ, để cho mọi người đứng ở bên ngoài, như thế cũng quá thất lễ rồi.

Có quý tộc bất mãn mở miệng nói. Một quý tộc khác lớn tiếng nói:

- Đúng vậy đó, nếu như khai trương đã mời bọn ta đến đây, vậy thì tại sao bây giờ không cho vào?

- Đúng vậy, còn để cho Quốc Vương và Vương Hậu bệ hạ đợi ở bên ngoài, chuyện này quá thất lễ rồi.

- Thành chủ của các người thật là tự cao, Quốc Vương bệ hạ của bọn ta cũng đã đến rồi, mà hắn còn chưa đến?

Âm thanh bất mãn càng ngày càng nhiều, nhưng đại đa số người vẫn duy trì im lặng như cũ, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn hết tất cả. Chân mày Cầm Vũ cau chặt lại, ánh mắt nhìn về phía Kỵ Sĩ trưởng và Công Tước trở nên lạnh như băng.

- Đều yên tĩnh lại hết đi.

Quốc Vương trầm giọng lên tiếng.

Xôn xao~~~

Lão vừa lên tiếng, âm thanh bất mãn xung quanh nhất thời đều yên tĩnh lại.

- Hừ, một đám người nhiều chuyện.

Bạch Sương hừ lạnh lẩm bẩm.

Phó Linh Na giơ tay lên gõ xuống đầu của con gái, giận trách:

- Từ đâu học được cái từ kia?

- Tự học ạ.

Ánh mắt của Bạch Sương khác thường, không muốn để cho mẹ cô biết là cô học được từ thành Huyền Vũ. Quốc Vương nhìn về phía Cầm Vũ, tiếng hỏi bình tĩnh:

- Thành chủ của các ngươi lúc nào đến?

- Chắc là cũng sắp đến rồi.

Cầm Vũ ngẩng đầu lên nhìn về phía đồng hồ quả lắc trên cửa, khoảng cách đến mười một giờ còn có năm phút.

Bạch Sương tò mò hỏi:

- Ta rất tò mò, đợi Mục Lương đến thì mới có thể đi vào, là có ý nghĩa đặc biệt gì sao?

- Đúng vậy, phải tiến hành nghi thức cắt băng.

Tiếng nói bình thản của Cầm Vũ.

Cô biết Bạch Sương, trước đây ở trên tường thành cùng nhau chống đỡ triều Hư Quỷ, có ấn tượng rất tốt đối với cô ấy.

- Nghi thức cắt băng là gì?

Bạch Sương nghiêng đầu nghi ngờ hỏi.

- Ta cũng không rõ lắm.

Cầm Vũ lắc lắc đầu.

- Được thôi.

Bạch Sương nhíu miệng nói.

Hai tay Công Tước khoanh ở phía trước, hờ hững nói:

- Nếu như còn không đến, vậy thì ta đi đây.

Kỵ Sĩ trưởng đồng ý nói:

- Đúng vậy, cũng không thể cứ chờ như thế này được, nếu như còn không đến, vậy thì bọn ta về đây.

Cầm Vũ liếc mắt nhìn hắn, lạnh nhạt nói:

- Đi bình an, không tiễn.

- Ngươi...

Sắc mặt Công Tước cứng đờ.

Khuôn mặt của Kỵ Sĩ trưởng cũng đen lại.

Hai người nhìn nhau, nhớ đến kế hoạch vừa mới bàn bạc xong, vậy nên đều lựa chọn im lặng, chỉ là không khí lúng túng tiếp tục bay lượn ở xung quanh.

Bạch Sương chớp chớp đôi mắt tím vàng xinh đẹp, ngây thơ nói:

- Hả, Kỵ Sĩ trưởng và Công Tước đại nhân, không phải là hai người muốn đi sao?

Công Tước và Kỵ Sĩ trưởng càng thêm lúng túng hơn, ngón chân cũng sắp móc xuyên qua đế giày rồi.

Hai người rất muốn tự tát một bàn tay, không nên trổ tài miệng lưỡi, dẫn đến người bây giờ không xuống đài được lại là chính mình. Quốc Vương giả vờ nghiêm nghị nói:

- Sương Nhi, không được vô lễ.

- Biết rồi.

Bạch Sương cười dí dỏm, le lưỡi về hướng Công Tước và Kỵ sĩ trưởng.

Kỵ Sĩ trưởng nghiến răng, trong lòng buồn bực không thôi.

Nếu như không phải bởi vì ma cụ cao cấp và vương vị, thì đã quay đầu bước đi từ lâu, hà tất ở lại chỗ này để bị khinh bỉ. Khóe môi Cầm Vũ hơi cong lên, thái độ đối với Bạch Sương càng tốt hơn.

Tí tách tí tách~~~

Âm thanh của đồng hồ quả lắc trở nên rõ ràng hơn, lúc kim giờ chỉ đến mười một giờ, tiếng chuông du dương lại vang lên.

Đông đông đông~~~

Tiếng chuông vang lên mười một lần, dư âm lượn lờ ở xung quanh.

Công Tước ngẩng đầu lên nhìn về phía mái nhà, ngạc nhiên không chắc nói:

- Tiếng chuông thật là vang dội, cái chuông này rất bất phàm!!

Kỵ Sĩ trưởng bĩu môi, lạnh lùng nói:

- Không phải chỉ là một chiếc chuông thôi sao, không phải lại là một chiếc ma cụ cao cấp chứ?

- Cũng đúng, không thể nào là ma cụ cao cấp.

Công Tước gật đầu đồng ý.

Dám đặt ma cụ cao cấp ở trên mái nhà, chẳng lẽ không sợ nửa đêm bị người khác trộm đi sao?

Cầm Vũ thầm than một hơi, tại sao Thành chủ đại nhân còn chưa đến nữa?
Bạn cần đăng nhập để bình luận