Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 780: Nếu Không Mang Tới, Ta Sẽ Tìm Người Tâm Sự



Vũ Thạch tức giận hỏi:

- Tinh thạch hung thú các hạ đã lấy được, tại sao không để cho Man Thú Hoang Cổ rời khỏi?

Hồ Tiên nhếch lên khóe môi, lạnh lùng đáp:

- Các hạ, Tiểu Huyền Vũ đã rời khỏi thành Ngự Thổ nha. Bằng lòng sẽ rời khỏi thành Ngự Thổ, lại không nói phải đi bao xa.

- Đoạn khoảng cách này cũng gọi là rời đi?

Vũ Thạch nhịn không được vỗ cái bàn trước mặt một cái

Răng rắc ~~ Ầm!

Theo một tiếng nổ vang, bàn làm bằng gỗ vỡ nát thành mảnh nhỏ, sụp đổ thành đống.

- Gia chủ!!

Vũ Phó bị làm cho giật mình, sợ đến vội vã đứng lên, sợ hãi nhìn về phía Mục Lương ngồi ở chủ vị.

- Mục Lương đại nhân!!

Cửa phòng khách bị đẩy ra rất mạnh, nhóm tiểu hầu gái vọt vào, trên mặt các cô bé tràn ngập sát ý nhìn về phía Vũ Thạch.

- Không có việc gì.

Mục Lương biểu cảm lạnh nhạt, khoát tay áo ra hiệu.

- Vâng.

Vệ Ấu Lan cung kính đáp lại, liếc mắt nhìn Vũ Thạch nhiều thêm mấy lần, mới rời khỏi phòng khách.

-...

Vũ Thạch tỉnh táo lại từ trong cơn tức giận, ngơ ngác nhìn cái bàn đã nát thành mảnh nhỏ trước mặt.

Lão nhẹ nhàng vỗ trán, tại sao lại dùng sức mạnh như thế!

Ông!

Không khí vặn vẹo.

Phanh!

Cả người Vũ Thạch bị trọng lực nặng nề áp ngã sấp trên đất, khuôn mặt lão vặn vẹo, áp sát mặt đất.

- Xem ra, ngươi không muốn thể diện rồi!

Mục Lương bình tĩnh nói

Không phải người nào đều có thể ở trước mặt anh vỗ bàn.

- Ta, ta không phải cố ý.

Vũ Thạch khuất nhục, nằm úp lấy, khó khăn mở miệng nói:

- Xin lỗi, ta sẽ bồi thường tổn thất.

Lão cảm nhận được một cỗ sát ý mạnh mẽ, sợ đến nổi tóc gáy phần cổ đều đã dựng đứng lên.

- Ồ? Thật sao?

Mục Lương nhếch lên khóe miệng rồi hạ xuống, nhìn vụn gỗ đầy đất, sau đó thu lại trọng lực.

Giọng anh càng thêm bình tĩnh, quay đầu hỏi:

- Hồ Tiên, bàn gỗ này trị giá bao nhiêu tinh thạch hung thú?

- Năm chục ngàn miếng tinh thạch sơ cấp trung đẳng!

Ánh mắt của Hồ Tiên đảo một vòng, rồi trả lời một câu.

-...

Khóe miệng của anh giật một cái.

Nữ nhân đuôi cáo cũng quá ác độc rồi.

Vốn tưởng rằng một vạn miếng tinh thạch sơ cấp trung đẳng đã là cao, không nghĩ tới tới miệng cô ấy chính là năm chục ngàn miếng tinh thạch.

- Một cái bàn gỗ muốn năm chục ngàn miếng tinh thạch!

Vũ Thạch nghe thế giật mình đứng lên.

Lão trợn mắt nhìn phía hai người Mục Lương, nhưng cũng không dám lớn tiếng hô:

- Các ngươi, các ngươi tại sao không đi cướp đi?

- Cướp? Đây là hành vi của kẻ trộm như các ngươi làm.

Hồ Tiên nhẹ nhàng đáp lại.

Vũ Thạch liếc nhìn Mục Lương, âm thanh càng nhỏ hơn:

- Ngươi... Ngươi bây giờ khác đi cướp ở chỗ nào?

- Đương nhiên là có, một loại là thu hoạch nhờ bạo lực, một loại là động miệng là có được.

Hồ Tiên vô tội nhún vai.

- Ngươi....

Trong lòng Vũ Thạch đang bừng bừng lửa giận, nhưng không dám phát tiết ra.

- Đúng, giá trị cái bàn gỗ này không được mấy viên tinh thạch.

Khóe môi đỏ thắm của Hồ Tiên hơi nhếch lên, thản nhiên nói:

- Nhưng năm chục ngàn miếng tinh thạch là ngươi mạo phạm đại nhân chúng ta, bây giờ, ngươi không bồi thường?

- Ta... Ta chấp nhận bồi thường!

Cuối cùng Vũ Thạch cắn răng nghiến lợi nói ra sáu chữ.

Lão không dám không lỗ, nam nhân đang ngồi trước mắt, một chiêu vừa rồi đã khiến lão bị nội thương.

- Các hạ, có thể để Man Thú Hoang Cổ rời khỏi hay không?

Vũ Thạch nhắc lại chuyện cũ.

- Không vội.

Mục Lương lạnh nhạt nói.

- Không vội?

Sau khi Vũ Thạch hỏi lại, trong lòng lão đều sắp tức giận nổ tung.

- Chờ giao dịch kết thúc, thành Huyền Vũ sẽ rời đi.

Hồ Tiên tiếp lời, hai chân bắt chéo, thân thể hơi nghiêng về phía trước nói:

- Trước đó, chúng ta sẽ không xâm phạm lẫn nhau.

-...

Hai tay của Vũ Thạch siết chặt, tức giận đến huyết áp tăng vụt lên

- Tiễn khách!

Mục Lương khoát tay.

- Vâng

Hồ Tiên đứng lên, đưa tay ra hiệu.

-...

Vũ Thạch khuất nhục đứng lên, trong lòng lão hối tiếc nhìn vụn gỗ đầy đất, càng nhìn càng cảm thấy đau răng.

Trước khi rời đi, Mục Lương nhẹ nhàng nhắc nhở một tiếng:

- Các hạ nhớ kỹ trước khi trời tối, mang tới số tinh thạch bồi thường cái bàn, nếu không... Ta sẽ đi tìm ngươi tâm sự một chút.

Vũ Thạch mới vừa đi ra khỏi phòng khách, nhịn không được thân thể lảo đảo một cái, kém chút đã bị xỉu vì tức giận.

- Ta đã biết!

.......................

Trong nội thành, trên đường chính dẫn đến Trung Ương, tốc độ xe ngựa đều đặn lăn bánh.

- Oa, thật xinh đẹp ~~

Hổ Tây đẩy ra cửa sổ xe, đầu cô lộ ra ngoài cửa sổ, nhìn cây xanh nơi nơi, kinh hô liên tục.

Ở vị trí đầu xe, Ny Cát Sa đang lôi kéo dây cương, quay đầu nhắc nhở:

- Chú ý an toàn, đừng thò đầu ra ngoài.

Đúng lúc cô đang chấp hành nhiệm vụ ở Phố Buôn Bán, khi trở về thu được mệnh lệnh của Mục Lương, tiện đường mang theo thiếu nữ tóc màu quả quýt vào nội thành.

- Ừ ừ, được.

Đầu của Hổ Tây lùi vào trong cửa sổ xe, con ngươi màu cam của cô vẫn như trước đánh giá phong cảnh ngoài cửa sổ.

- Ngươi tên là gì?

Ny Cát Sa nghiêng đầu hỏi.

- Hổ Tây, cũng có thể gọi ta là Tiểu Tây.

Hổ Tây ngây thơ đáp.

- Hổ Tây, ngươi nói ngươi biết tin tức Thú Phù Không?

Giọng của Ny Cát Sa nhẹ nhàng tùy ý trò chuyện.

Hổ Tây gật đầu nói:

- Ừm, ta biết rõ một sào huyệt của Thú Phù Không, có ít nhất trên trăm con Thú Phù Không.

- Trên trăm con Thú Phù Không!

Bờ môi của Ny Cát Sa khẽ nhếch, trên khuôn mặt yêu mị tràn đầy sự kinh ngạc.

- Ừm, ta còn đi qua sào huyệt kia, thiếu chút nữa thì không ra được.

Hổ Tây nghĩ mà sợ lại nói tiếp.

Ny Cát Sa kinh ngạc hỏi:

- Thú Phù Không rất đáng sợ sao?

Hổ Tây mở ra cửa khoang xe, đưa tay quơ quơ, giọng khoa trương nói:

- Dĩ nhiên, Thú Phù Không nơi đó đều rất lớn, một ngụm là có thể nuốt vào cả thân thể ta.

Lông mi màu xanh của Ny Cát Sa run lên, trong đầu cô bị dọa sợ vì lời miêu tả của thiếu nữ tóc màu quả quýt về Thú Phù Không.

- Hàm răng của bọn nó dài như cánh tay vậy.

Hổ Tây tiếp tục khoác lác nói.

- Dài như cánh tay...?

Môi hồng của Ny Cát Sa há lớn hơn.

Cô thử tưởng tượng, hàm răng dài như cánh tay sợ là có thể xuyên qua thân thể của mình.

- Chị, thành Huyền Vũ có rất nhiều cây xanh sao?

Hổ Tây bất ngờ đổi trọng tâm câu chuyện.

Chị?

Khóe mắt của Ny Cát Sa giật giật, thuận miệng đáp:

- Thành Huyền Vũ có rất nhiều thực vật, đếm không hết.

Hổ Tây chớp chớp con ngươi màu cam, cảm thán nói:

- Nhiều cây xanh như vậy, nếu như đều giao dịch ra ngoài, mấy đời cũng không lo ăn uống...

Ny Cát Sa nhếch mép một cái, từ chối cho ý kiến, chuyên tâm lái xe ngựa, đi về hướng Trung Ương.

Lộc cộc lộc cộc.....

Nửa giờ sau, xe ngựa dừng ở ngoài cổng Trung Ương.

- Đến rồi, xuống đi.

Ny Cát Sa đứng dậy xuống xe ngựa.

- Cuối cùng đã tới.

Hổ Tây nhẹ thở ra một hơi.

Cô vội xuống xe ngựa, tò mò đánh giá cảnh vật chung quanh.

- Đi theo ta, không nên chạy loạn.

Ny Cát Sa dặn dò.

- Vâng.

Hổ Tây ngoan ngoãn gật đầu.

Trước khi tiến vào trong, dựa theo quy củ, cô phải tiếp nhận bước kiểm tra của hộ vệ, mới được phép đi vào Trung Ương.

- Oa ~~

- Nơi đây càng mỹ lệ hơn so với bên ngoài.

Cô kinh ngạc cảm thán một câu!

-... Bên này.

Ny Cát Sa lên tiếng gọi lại thiếu nữ tóc cam sắp đi loạn.

- Ừ ừ, tới ngay.

Hổ Tây vội vã đi theo. Hai người dùng thang vận chuyển, đi tới tầng tám Trung Ương.

- Thật nhanh!!

Hổ Tây kinh thán không thôi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận