Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2766: Ăn No Buổi Tối Mới Có Sức Lực Làm Việc

Khi thiếu nữ dọn dẹp xong Sở Nghiên Cứu thì đã qua đi nửa tiếng.

Cô nhìn nước thuốc trên mặt đất, dùng ngón tay trỏ dính một chút đưa vào trong miệng.

- Sách ~~~

Đôi mắt vàng óng của Vưu Phi Nhi lập tức sáng ngời, nước thuốc kịch độc khiến toàn thân cô run rẩy, cảnh giới loáng thoáng có dấu hiệu đột phá.

Cô lấy ra dụng cụ lưu ly mới, tiến hành điều phối thuốc dựa theo nước thuốc rơi xuống đất, chuẩn bị sao chép bí dược kịch độc làm cho thực lực của bản thân tiến lên một bước.

- Nếu như thành công, có lẽ ta sẽ đột phá tới cấp 7 cao cấp.

Đôi mắt màu vàng óng của Vưu Phi Nhi sáng lấp lánh.



Bên trong phòng làm việc, Mục Lương vuốt ve một món linh khí có dáng vẻ tròn vo.

Đó là một quả cầu có kích thước bằng quả bóng chuyền, mặt ngoài đầy văn lộ ẩn màu tím, đó là văn lộ đặc trưng của Thép Tím.

Quả cầu thoạt nhìn là đồ vật tự nhiên, không nhìn thấy đường ghép nối, giống như là một thể thống nhất.

- Thật nặng, người thường hẳn là không thể ném xa được.

Mục Lương lắc cổ tay, hết nhấc lên rồi lại hạ xuống quả cầu linh khí.

Đây là linh khí mới mà hắn phải mất ba ngày mới nghiên cứu ra được, một loại vũ khí có lực sát thương cực mạnh, có điều chỉ là hàng dùng một lần.

Vũ khí mới thoạt nhìn bình thường không có gì đặc biệt, nhưng tài liệu để chế tạo nó rất xa xỉ, ngoại trừ Thép Tím ra thì bên trong còn được khắc năm loại ma pháp trận hệ không gian, đây cũng là đặc điểm quan trọng của vũ khí mới.

- Bây giờ nên đi tìm Hư Quỷ để làm thực nghiệm.

Khóe môi của Mục Lương cong lên.

Hắn hơi chuyển động suy nghĩ, thi triển năng lực phỏng chế trong tay linh khí thành sáu phần, như vậy thì có thể làm được bảy lần thực nghiệm.

Sau khi làm xong những chuyện này thì Mục Lương mới đứng dậy rời khỏi phòng làm việc.

- Bệ hạ xong việc rồi sao?

Trước cửa, Cầm Phi Nhi phụ trách canh gác ngoan ngoãn hành lễ.

Mục Lương bình thản nói:

- Ừm, ngươi đi vào quét dọn phòng làm việc một chút.

- Vâng.

Cầm Phi Nhi lên tiếng.

Mục Lương chắp tay sau lưng đi tới chính sảnh, nhìn thấy Vân Hân đang ngồi cầm khăn lau chùi cột trụ.

Nghe thấy tiếng bước chân truyền đến, tiểu hầu gái quay đầu nhìn thoáng qua, đôi mắt to lập tức sáng ngời, vội vàng đứng dậy khom lưng hành lễ.

Vân Hân nói với giọng trong veo:

- Bệ hạ vạn an.

- Đặc huấn kết thúc rồi à?

Mục Lương thuận miệng hỏi.

Nửa tháng trước, Vân Hân và Tố Tô bắt đầu đặc huấn cho hầu gái chiến đấu, thời gian là nửa tháng.

- Vừa mới kết thúc hôm qua ạ.

Vân Hân ngoan ngoãn trả lời.

Mục Lương quan sát tiểu hầu gái, đột nhiên nói:

- Ừm, nhìn giống như là cao hơn một chút.

- Vâng, cao hơn hai cen-ti-met.

Trên gương mặt nhỏ của Vân Hân tràn đầy thần sắc hưng phấn.

- Rất tốt, tiếp tục cố gắng.

Mục Lương vỗ vỗ vai của tiểu hầu gái.

- Vâng.

Vân Hân gật đầu thật mạnh.

Mục Lương căn dặn một câu:

- Ta đi ra ngoài một chuyến, có thể phải rất khuya mới trở về, bữa tối không cần chờ ta.

- Bệ hạ muốn đi làm cái gì thế?

Vân Hân tò mò hỏi.

- Đi đại lục cũ, ta muốn thực nghiệm vũ khí mới.

Mục Lương thuận miệng giải thích một câu.

Vân Hân ngoan ngoãn gật đầu:

- Vâng, bệ hạ nhớ chú ý an toàn.

- Ừm.

Mục Lương lên tiếng, cất bước rời khỏi cung điện đến hậu hoa viên.

Hắn sẽ đi qua Trà Thụ Sinh Mệnh để đến căn cứ thành chuyển thành Phượng ở đại lục cũ, như vậy lúc hắn rời khỏi sẽ không khiến người ngoài chú ý.

Khi Mục Lương đến căn cứ trung chuyển thì đang có Hư Quỷ công kích thành Phượng, nhưng mà quy mô không lớn, chẳng mấy chốc đã bị Kim Phượng và hộ vệ thủ thành dọn dẹp sạch sẽ.

Căn cứ trung chuyển thì rất an toàn, bức tường lưu ly được cường hóa ngăn cản toàn bộ Hư Quỷ ở bên ngoài, có thể nói là tường đồng vách sắt.

Mục Lương rời khỏi căn cứ trung chuyển, hắn đi tìm bầy Hư Quỷ khác, muốn cách xa các tòa thành mới thuận tiện thực nghiệm vũ khí mới.

Hắn bay hơn một giờ ở đại lục cũ mới tìm được một bầy Hư Quỷ đang di chuyển trong hoang mạc, có khoảng ba ngàn con.

Trong đó mạnh nhất là ba con Hư Quỷ cấp 8, sáu con Hư Quỷ cấp 7, còn lại đại bộ phận đều là cấp 3 trở xuống.

- Vừa lúc thích hợp.

Đôi mắt thâm thúy của Mục Lương hiện lên tia sáng lạnh lẽo.

Hắn lấy ra quả cầu màu tím, thi triển năng lực để kích hoạt ma pháp trận bên trong sau đó ném mạnh vào bầy Hư Quỷ.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

Bầy Hư Quỷ đã nhận ra sự tồn tại của Mục Lương, bước tiến của chúng nó ngừng lại, nhưng lũ Hư Quỷ còn chưa kịp phát động công kích thì quả cầu tím cũng đã rơi xuống chính giữa chúng nó.

- Ông ~~~

Một âm thanh trầm muộn xuất hiện, đó là một loại âm thanh có thể khiến người ta tim đập nhanh hơn.

Ngay sau đó, lấy quả cầu làm trung tâm, không gian trong phạm vi năm trăm mét xung quanh hoàn toàn sụp đổ, đàn Hư Quỷ giống như là miếng thịt trong máy xay, trong chớp mắt đã bị không gian sụp đổ xoắn nát thành bã vụn.

Không gian giống như là một tấm vải bị ai đó nhanh chóng xoay thành một cái bánh quai chèo từ chính giữa, toàn bộ không gian xung quanh vỡ vụn.

Đây chính là chỗ kinh khủng của vũ khí mới, có thể nghiền nát không gian, do đó đạt được hiệu quả lực sát thương cực cao.

Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe, khóe môi cong lên tự lẩm bẩm:

- Nếu Hư Quỷ thực lực Chí Tôn không phòng bị thì cũng sẽ phải trọng thương.

Hắn rất hài lòng, ba ngày qua hắn đã không lãng phí.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

Hư Quỷ còn may mắn sống sót rít gào, lê thân tàn khởi xướng tiến công về phía Mục Lương.

Mục Lương chỉ liếc bọn nó một cái, từng đạo Thánh Quang Lôi Phạt từ trên bầu trời đánh xuống, trong chớp mắt giải quyết số Hư Quỷ còn lại.

Bụi mù tiêu tan, hoang mạc bình tĩnh trở lại, giống như chưa từng xuất hiện Hư Quỷ.

- Nên tìm mục tiêu khác.

Mục Lương bỏ lại một câu, cất bước biến mất ở giữa không trung.

Khi hắn làm xong thực nghiệm thì đi về căn cứ trung chuyển, đi qua cành cây Trà Thụ Sinh Mệnh trở lại vương quốc Huyền Vũ đã là mười một giờ tối.

- Ông ~~~

Mục Lương cất bước đi vào cung điện, chính sảnh rất yên tĩnh, Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng đang tỏa ra ánh sáng nhẹ dịu, đột nhiên có giọng nói quyến rũ vang lên:

- Ta còn tưởng rằng đêm nay ngươi không trở về chứ.

Hồ Tiên mặc váy lụa mỏng, bước chân trần đi ra khỏi Thiên Điện, mái tóc trắng rối tung ở sau người, đuôi Hồ Ly câu nhân nâng lên cao.

- Xong việc ta lập tức chạy về.

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên, ánh mắt rơi vào trên người cô gái đuôi Hồ Ly không dời đi được.

- Đói bụng không, ta bảo Tiểu Tử nấu chút đồ ăn.

Hồ Tiên dịu dàng nói.

- Tốt, ta đi tắm trước.

Mục Lương mỉm cười gật đầu.

Chỉ cần có rãnh rỗi thì hắn sẽ tắm mỗi ngày, đây là thói quen đã hình thành từ kiếp trước.

- Nên tắm rửa sạch sẽ một chút nha.

Hồ Tiên quyến rũ chớp mắt với Mục Lương.

- ... Tốt.

Yết hầu của Mục Lương nhấp nhô, nén xúc động muốn ôm cô gái đuôi Hồ Ly vào phòng nghỉ, cất bước đi tới phòng tắm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận