Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2078: Lạc Đường! Nhà Hàng Xoay Tròn



Nhân viên phục vụ mỉm cười nói:

- Món ăn đặc sắc nhất của nơi đây là nhà hàng xoay tròn, mấy vị muốn thử một chút sao?

- Nhà hàng xoay tròn? Thật là một cái tên kỳ cục.

Linh Tịch khó hiểu nói.

- Nếu là đặc sắc nhất, vậy thì ăn cái này đi.

Ước Mỗ nhìn về phía Linh Tịch.

Linh Tịch thấy chồng rất hứng thú với thứ này, cuối cùng vẫn gật đầu:

- Vậy được rồi.

- Mời đi theo ta.

Nhân viên phục vụ giơ tay ra hiệu, dẫn đám người đi tới Thang Vận Chuyển.

Một bộ phận Kỵ Sĩ ở lại không đi theo, địa vị bọn họ thấp hơn, không thể cùng dùng cơm với vương thất, quý tộc, chỉ có thể đi nơi khác để giải quyết vấn đề chắc bụng.

Đi nhà hàng xoay tròn chỉ có Kỵ Sĩ Trưởng, quốc vương, vương hậu và hầu gái thân cận.

Linh Tịch quan sát Thang Vận Chuyển, kinh ngạc nói:

- Rất thú vị, đây là ma cụ sao?

- Đúng vậy.

Nữ nhân viên mỉm cười gật đầu.

Không đợi Linh Tịch hỏi thêm thì Thang Vận Chuyển đã ngừng lại.

- Mời các vị đi theo ta.

Cô giơ tay ra hiệu.

Mấy người Linh Tịch và Ước Mỗ đuổi theo, băng qua một hành lang dài, đi vào một căn phòng hình tròn, mặt tường bên ngoài là bức tường lưu ly trong suốt, có thể thấy rõ ràng phong cảnh ở đáy biển.

- A, thật xinh đẹp, giống như sống dưới đáy biển.

Đôi mắt đẹp của Linh Tịch tỏa sáng, đi tới đứng trước bức tường lưu ly.

Nhân viên phục vụ ra hiệu một bàn ở ngoài cùng:

- Các vị ngồi ở đây được chứ? Nơi này gần tường lưu ly, có thể vừa ăn cơm vừa thưởng thức phong cảnh đáy biển.

- Được!

Linh Tịch vui vẻ đáp ứng.

Mọi người ngồi xuống, nhìn chằm chằm bàn ăn và ghế ngồi bằng lưu ly tinh xảo với ánh mắt rực lửa, ngay cả trong cung điện cũng không có đồ dùng đẹp mắt như vậy đâu, không ngờ ở chỗ này lại bày ra cho người ngoài ăn cơm.

- A, tại sao ta cảm giác mặt đất đang di động?

Ước Mỗ cau mày nói.

Nữ nhân viên giải thích:

- Đây chính là đặc sắc của nhà hàng chúng ta, bên dưới là hệ thống xoay tròn, trong thời gian một bữa ăn thì nhà hàng vừa vặn xoay hết một vòng, mọi người có thể thưởng thức trọn vẹn phong cảnh xung quanh.

- Quả là đặc biệt, tại sao có thể làm được như vậy?

Linh Tịch kinh ngạc không thôi.

Nhân viên phục vụ lắc đầu nói:

- Ta cũng không biết, đây là do thành chủ đại nhân sáng tạo.

Ước Mỗ tấm tắc kêu kỳ lạ:

- Thật sự là kỳ tài, trước đây ta chưa từng gặp qua nhà hàng nào giống như vậy cả.

- Thành chủ đại nhân của các ngươi ở đâu?

Linh Tịch đột nhiên hỏi.

- Thành chủ đại nhân tự nhiên ở bên trong khu Trung Ương Chủ Thành rồi.

Nữ phục vụ vừa đưa thực đơn vừa đáp.

- Khu Trung Ương ở Chủ Thành? Từ nơi này đi qua đó phải mất bao lâu?

Linh Tịch đột nhiên có loại dự cảm không tốt.

Nhân viên phục vụ suy nghĩ một chút, tính toán thời gian rồi mới trả lời:

- Nếu ngồi xe lửa thì phải mất hai ngày.

- Hai ngày!

Đôi môi hồng của Linh Tịch khẽ nhếch.

Kỵ Sĩ Trưởng không khỏi hỏi:

- Tại sao lại lâu như vậy, không phải nó ở thủy cung dưới đáy biển này sao?

Hắn không rõ bố cục ở thành Huyền Vũ, hoặc nói vẫn chưa kịp tìm hiểu kỹ.

- Không phải, Chủ Thành ở trên mặt biển, ngược hướng với nơi này nha.

Nữ phục vụ trợn tròn mắt nhìn đối phương.

Cô nhìn trang phục của các vị khách trước mặt, suy đoán bọn họ chắc là người không phú thì quý, lại còn cách xưng hô lẫn nhau thế kia, lúc này cô như chợt hiểu ra cái gì đó, dò hỏi:

- Các ngươi muốn tham gia đại điển kiến quốc à?

- Đúng vậy.

Ước Mỗ chậm rãi gật đầu.

- Vậy thì các ngươi đi nhầm chỗ rồi, chắc là ngồi sai xe lửa ở Hải Quan.

Cô ấy nhắc nhở.

Linh Tịch ngạc nhiên nói:

- A, tại sao lại xảy ra chuyện như vậy chứ!

- Làm sao bây giờ?

Kỵ Sĩ Trưởng cạn lời, không biết nên nói cái gì cho phải.

Ước Mỗ đen mặt nói:

- Ngày mốt là đại điển kiến quốc rồi, hiện tại ngồi xe lửa tới đó hình như không kịp..

Từ thủy cung dưới đáy biển đến Thành Buôn Bán Sơn Hải cần ngồi xe lửa một ngày, sau đó lại từ Thành Buôn Bán Sơn Hải xuất phát đến Chủ Thành lại cần thêm một ngày nữa.

- Có thể hỏi đại nhân Hồ Tiên, chắc ngài ấy sẽ có biện pháp.

Nhân viên phục vụ nhắc nhở.

Linh Tịch nghi ngờ hỏi:

- Đại nhân Hồ Tiên là ai?

- Ngài ấy là người quản lý thủy cung dưới đáy biển.

Nhân viên phục vụ giải thích.

- Vậy ngươi mau đi tìm cô ấy đi.

Ước Mỗ bất đắc dĩ thúc giục.

………..

Linh Tịch nhìn Ước Mỗ với ánh mắt u oán:

- Ai dẫn đường?

Hiện tại, hắn rất phiền muộn, ngồi xe lửa cả ngày trời, không ngờ lại đi sai hướng.

Ước Mỗ cười gượng vài tiếng, quay đầu nhìn về phía đám người Kỵ Sĩ Trưởng, nghiêm túc hỏi:

- Ai dẫn đường?

- Bệ hạ, không phải chính là ngài...

Kỵ Sĩ Trưởng há miệng, tới thủy cung dưới đáy biển là quyết định của quốc vương mà.

Ước Mỗ nghiêm mặt hỏi:

- Ai dẫn đường, hả?

-.... Là ta.

Kỵ Sĩ Trưởng đáp với vẻ mặt không cảm xúc.

Ước Mỗ nhìn về phía Linh Tịch, cười nịnh nọt hỏi:

- Ngươi xem đi, là do hắn ta, muốn xử phạt hắn thế nào đây?

Linh Tịch nhẫn nhịn không trợn trắng mắt, bảo trì tư thái đoan trang mà lắc đầu nói:

- Thôi thôi, tuy là đã đi sai chỗ, may phong cảnh ở chỗ này rất tốt.

- Đúng rồi, cứ như vậy đi.

Ước Mỗ gật đầu.

Kỵ Sĩ Trưởng co giật khóe miệng, im lặng không nói lời nào.

Ước Mỗ phất tay nói:

- Chúng ta gọi món ăn đi, dù sao thì cũng phải ăn no rồi mới lên đường được.

Nhân viên trong nhà hàng xoay tròn đi lên trước, nhẹ nhàng hỏi:

- Đây là thực đơn, quý khách nhìn muốn ăn cái gì?

Linh Tịch mở thực đơn ra rồi nhìn mấy lần, nói:

- Ta chưa từng nghe qua những thức ăn này...

Ước Mỗ đọc to:

- Cá Lưỡi Hái hấp, thịt Huyết Nha kho tàu, xương sườn hung thú nướng, canh trứng thịt băm, viên khoai lang chiên giòn, cải trắng cuốn thịt,...

- Những món này đều rất ngon, tuyệt đối sẽ không khiến quý khách phải thất vọng.

Nam bồi bàn mỉm cười nói.

Ước Mỗ vung tay lên, tài đại khí thô nói:

- Vậy lấy cho ta mỗi món một phần đi.

Nam phục vụ nhắc nhở:

- Quý khách, như vậy có thể sẽ ăn không hết.

- Không có việc gì, cứ đi làm đi.

Ước Mỗ không thèm để ý mà phất tay.

- Vâng!

Nhân viên phục vụ không có lại khuyên can, cầm thực đơn trở lại quầy hàng.

Ước Mỗ cau mày nói:

- Tại sao người đi xin chỉ thị của đại nhân Hồ Tiên gì gì đó còn chưa trở lại nữa?

Bọn họ muốn đến tham dự đại điển lập quốc, ngồi xe lửa là không kịp, chỉ có thể để nữ nhân viên kia xin chỉ thị cấp trên, nghĩ biện pháp đưa bọn hắn mau chóng đến Chủ Thành.

- Đừng có gấp, chờ ăn no rồi lại bàn chuyện này.

Linh Tịch ưu nhã nói.

- Tốt, nghe theo phu nhân.

Ước Mỗ cười ngây ngô gật đầu.

Kỵ Sĩ Trưởng rất muốn giơ tay lên che mặt, hiện tại quốc vương bệ hạ thoạt nhìn giống như một tên ngốc.

Mười phút sau, các bồi bàn lần lượt bưng từng đĩa thức ăn nóng hôi hổi và mỹ vị lên bàn, mùi thơm nức mũi tỏa ra xung quanh.

Bạn cần đăng nhập để bình luận