Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 817: Ta Có Chuyện Muốn Thương Lượng



Mục Lương ngồi xuống ghế, im lặng chờ Hạ Khoa Phu đến.

Đạp đạp đạp......

Không bao lâu sau, bên ngoài phòng tiếp khách truyền đến tiếng bước chân.

- Mục Lương các hạ, chúng ta lại gặp nhau rồi.

Hạ Khoa Phu trầm ổn bước từng bước đi vào phòng tiếp khách, theo sau lão là Hạ Nạp Ân và Hạ Lạc.

……..

Hạ Khoa Phu đánh giá Mục Lương, sắc mặt lão dần dần ngưng trọng.

Đây là lần thứ ba hắn gặp Mục Lương, nhưng lần này đối phương mang lại cho lão cảm giác hoàn toàn khác.

Bây giờ, Mục Lương khiến lão có một loại cảm giác cao không thể chạm vào, giống như đang đứng dưới chân núi ngước nhìn núi cao vạn trượng.

Chỉ mới nhìn thôi đã khiến lão có chút khó thở rồi.

- Đã lâu không gặp.

Khóe miệng của anh nhấc lên, đứng lên vươn tay ra.

-???

Đợi Hạ Khoa Phu lấy lại tinh thần, loại cảm giác áp bách đập vào mặt kia đã biến mất không thấy gì nữa.

Lão học theo động tác của Mục Lương, hai người bắt tay nhau.

- Mục Lương các hạ, mời ngồi.

Hạ Khoa Phu đưa tay ra hiệu.

Lúc này, trong lòng lão khiếp sợ không thôi, người tuổi trẻ trước mắt so với lần gặp mặt trước còn mạnh hơn, hơn nữa không phải chỉ là mạnh hơn một chút.

Ánh mắt của Hạ Khoa Phu lấp lóe, chẳng lẽ thực lực của đối phương đã lên tới cấp 9 rồi?

Mục Lương bình tĩnh gật đầu, ngồi trở lại vị trí của mình.

Lần này, anh mang theo thành ý tới đây, cho nên cần nể mặt đối phương một chút.

Hạ Khoa Phu chờ Mục Lương ngồi xuống rồi mới ngồi, tỏ vẻ tôn kính, lão trầm giọng hỏi:

- Mục Lương các hạ, lần này ngươi tới đây là có chuyện gì à?

- Lần này ta tới đây chủ yếu vì hai chuyện.

Mục Lương giơ hai ngón tay.

- Xin các hạ cứ nói.

Hạ Khoa Phu bày ra dáng vẻ nghiêm túc lắng nghe.

- Chuyện thứ nhất.

Mười ngón tay của Mục Lương giao nhau rồi gác lên bàn, bình tĩnh nói:

- Ta dự định xây một tòa căn cứ trung chuyển ở rừng Vạn Khô, cho nên muốn biết vị trí của các tòa thành và bộ lạc xung quanh

Căn cứ trung chuyển?

Hạ Khoa Phu nhướng mày, đây là cái gì?

Lão suy nghĩ một chút, quay đầu nhìn về phía Hạ Nạp Ân, ra hiệu:

- Ngươi nói đi.

- Vâng.

Hạ Nạp Ân gật đầu.

Hắn nhìn Mục Lương, nghiêm túc nói:

- Bên trong rừng Vạn Khô có bốn thành phố lớn, hai mươi sáu thành nhỏ, một trăm ba mươi lăm bộ lạc.

Mục Lương nghe vậy đôi mắt màu đen của anh sáng lên, không ngờ bên trong rừng Vạn Khô lại có nhiều địa điểm tụ tập như vậy vội hỏi:

- Trong bốn tòa thành lớn thì nơi nào gần đây nhất?

Hạ Khoa Phu hồi đáp:

- Mục Lương các hạ, từ thành Phi Điểu đến bất kỳ một trong bốn tòa thành đều có khoảng cách như nhau.

Mục Lương nhướng mày, điều này mang ý nghĩa thành Phi Điểu là điểm giao nhau của bốn thành phố lớn kia.

Hạ Khoa Phu tò mò hỏi:

- Các hạ, ta muốn hỏi một chút, căn cứ trung chuyển này là cái gì?

- Đây là chuyện thứ hai mà ta muốn nói với ngươi.

Mục Lương bình tĩnh nói.

Hạ Khoa Phu càng nghiêm túc lắng nghe, lão lờ mờ cảm thấy chuyện này không đơn giản.

Nguyệt Phi Nhan nghiêng người tới trước, thanh thúy nói:

- Căn cứ trung chuyển tương đương với Khu giao dịch đối ngoại của thành Huyền Vũ ở rừng Vạn Khô.

- Đúng vậy, đó là Khu giao dịch thường trú.

Mục Lương gật đầu, bổ sung thêm:

- Giống như rau xanh và trái cây, sau này mọi người có thể tới đó để giao dịch, không cần đợi bảy ngày mới có một chuyến Máy Bay.

Hạ Nạp Ân nhíu mày, không hiểu hỏi:

- Ý của các hạ là, sau này Máy Bay sẽ không vận chuyển hàng hóa tới thành Phi Điểu nữa?

Mục Lương lắc đầu, giải thích:

- Dĩ nhiên không phải, khi căn cứ trung chuyển được xây xong, phi thuyền vận chuyển sẽ thay thế Máy Bay đưa hàng hóa tới đây. Trong tương lai, phi thuyền vận chuyển sẽ được sử dụng để kết nối việc giao hàng hóa giữa các thành.

Ba người nhà họ Hạ đều lộ vẻ mặt mờ mịt, đây lại là cái gì?

- Trước đó, ta muốn nói về việc hợp tác với thành Phi Điểu.

Mục Lương nói rồi đưa tay ra.

Diêu Nhi mở túi vải mang bên mình, lấy ra một phần văn kiện rồi đưa cho Mục Lương.

- Đây là hợp đồng hợp tác, ngươi có thể xem qua.

Mục Lương đưa bản hợp đồng gồm ba trang giấy cho Hạ Khoa Phu.

Hạ Khoa Phu mở bản hợp đồng ra và xem kỹ, sau khi lật hai trang, lão đã hiểu được ý của Mục Lương.

Lão nhíu mày im lặng, sau đó đưa hợp đồng cho hai người con trai xem.

Hạ Nạp Ân cũng nghiêm túc đọc từng chữ, xem hai lần cũng hiểu được việc hợp tác mà Mục Lương nói tới là gì.

Hắn nói với giọng điệu chân thành:

- Ý của các hạ là muốn thành Phi Điểu tạm thời làm việc cho ngươi, phụ trách việc vận chuyển hàng hóa từ căn cứ trung chuyển đến các tòa thành và bộ lạc khác.

- Có thể nói là như vậy.

Mục Lương mỉm cười gật đầu.

Hạ Khoa Phu nhìn về phía cha mình, hai người nhìn nhau rồi lại im lặng, trong lòng suy nghĩ về mặt lợi và hại của việc hợp tác này.

Đôi mắt đen của Mục Lương lấp lóe, nhàn nhạt nói:

- Tiền thù lao có thể trả bằng nước, rau xanh và trái cây.

Hiện giờ, thứ mà thành Huyền Vũ không bao giờ thiếu chính là rau xanh và nước, nhưng đây lại là vật phẩm khan hiếm ở các thế lực khác.

Hạ Lạc chớp đôi mắt màu cam, ngây thơ nói:

- Cha, chuyện này nghe cũng không tệ lắm.

Hạ Khoa Phu chậm rãi gật đầu, chuẩn bị đáp ứng.

Mục Lương đột nhiên lại nói:

- Ta còn có một đề nghị khác, các hạ có thể nghe một chút.

- Mục Lương các hạ xin cứ nói.

Hạ Khoa Phu khách khí lên tiếng.

- Nhà họ Hạ các ngươi thay ta quản lý căn cứ trung chuyển.

Mục Lương hơi ngả người về phía sau, mỉm cười nói:

- Ta sẽ giải quyết tất cả vấn đề ăn ở của các ngươi sau này.

- Ngươi nói vậy là sao?

Hạ Nạp Ân sửng sốt, không quá hiểu ý tứ trong lời nói của Mục Lương.

- Mục Lương các hạ, ngươi thật sự muốn cả nhà chúng ta làm việc thay cho ngươi sao?

Hạ Khoa Phu trầm giọng hỏi.

- Không, là quy thuận thành Huyền Vũ.

Mục Lương hơi nâng cằm, giọng điệu nghiêm túc cải chính:

- Là trở thành thành thuộc về thành Huyền Vũ.

- Ngươi muốn thành Phi Điểu trở thành thành dưới trướng thành Huyền Vũ!!

Hai mắt của Hạ Khoa Phu mở to, sắc mặt lão ngay lập tức trở nên khó coi.

Bốn cặp cánh sau lưng lão nhanh chóng xòe ra, khí thế cấp 8 tản mát khiến cho bầu không khí ở phòng tiếp khách như muốn đọng lại.

- Đừng kích động, đây có lẽ là chuyện tốt đối với thành Phi Điểu.

Mục Lương vung tay lên, khí thế cấp 8 cứ thế mà nhẹ nhàng bị đánh tan.

Anh muốn tìm cường giả trấn giữ tòa căn cứ trung chuyển thứ hai, mà Hạ Khoa Phu là cao thủ cấp 8, rất thích hợp phần công việc này.

Khuôn mặt của Hạ Khoa Phu xanh mét, vội vàng khống chế khí thế của bản thân rồi khép cánh lại.

Trong lòng của lão rất kinh sợ, thực lực của Mục Lương tuyệt đối là cấp 9 hoặc mạnh hơn nữa.

- Cha, ngài không sao chứ?

Hạ Lạc sợ hết hồn, vội vàng đứng lên đi tới trước mặt cha.

Đôi mắt màu cam của cô trừng về phía Mục Lương, vẻ mặt cô hiện lên sự bất mãn.

- Ta không sao.

Hạ Khoa Phu chặn con gái lại, miễn cho cô nói sai đắc tội Mục Lương.

Lão nhìn về phía Mục Lương, khàn khàn hỏi:

- Các hạ, ngươi nói như vậy là có ý gì?

- Sau khi trở thành thành quy thuộc, ngươi sẽ nhận được sự che chở của thành Huyền Vũ.

Đôi mắt màu đen của Mục Lương trở nên thâm thúy, trầm giọng nói.

- Chỉ cần các ngươi thay ta quản lý tốt căn cứ trung chuyển, như vậy nước, rau xanh, trái cây và những thứ khác trong căn cứ, các ngươi đều có thể nhận được một phần.

Bạn cần đăng nhập để bình luận