Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 402: Con Cáo Gìa

Cung điện, trong thư phòng.
Mục Lương đang ngồi đối diện nhau Bối Nhĩ Liên, ở giữa cách một chiếc bàn làm việc bằng gỗ.
Cộc cộc cộc !
Cửa thư phòng bị gõ vang.
Cửa gỗ bị đẩy ra, Vệ Ấu Lan bưng cái mâm làm bằng pha lê vào, đặt hai tách trà nóng trước mặt Mục Lương với Bối Nhĩ Liên.
Tiểu hầu gái cầm mâm rời đi, cúi đầu rời khỏi thư phòng, thuận tay đóng cửa phòng lại.
- Phù phù!
Mục Lương nâng chung trà lên, thổi nhẹ hai cái, nhấp hai ngụm nước trà.
Sau khi, anh đặt chén trà xuống, đáy chén trà lưu ly va chạm vào mặt bàn, phát ra âm thanh trong trẻo.
- Mời uống trà.
Mục Lương ngước mắt nhìn về phía Tam trưởng lão, biểu cảm trên mặt của anh bình tĩnh như nước.
Tần suất hô hấp của Bối Nhĩ Liên tăng nhanh một chút, đã đánh mất quyền chủ động lên tiếng.
- Ừm.
Cô khàn khàn nói.
Tam trưởng lão nâng chung trà lên, thử nhấp một ngụm nước trà màu xanh nhạt.
Sau một khắc, cô trợn tròn đôi mắt, cảm thấy đầu óc đều rất sảng khoái, cơ thể cũng cảm thấy thoải mái hơn một chút.
- Trà ngon.
Bối Nhĩ Liên nhịn không được khen một câu.
Mục Lương cười cười, đây là trà mới, được pha từ lá non của Trà Thụ Tinh Thần cấp 8.
- Bối Nhĩ Liên các hạ, ngươi có lời gì cứ nói.
Cả người anh dựa vào phía sau, mười ngón tay đan vào nhau đặt ở mặt bàn.
- Phù......
Bối Nhĩ Liên nhẹ hít một hơi, đặt chén trà xuống, ngồi thẳng cơ thể, sống lưng thẳng tắp mới mở lời.
- Mục Lương các hạ, ngươi vẫn chưa biết ta tới từ nơi nào đúng không?
Âm thanh của cô trầm thấp hỏi.
- Không biết.
Đôi mắt của Mục Lương vừa đen vừa sâu, khiến cho người ta nhìn không thấu anh ấy đang suy nghĩ gì.
Anh thật sự không biết sao?
Anh biết, trước đây Hi Bối Kỳ với Mễ Á nói chuyện vào buổi tối, Ly Nguyệt đứng ẩn thân một bên nghe.
Cho nên liên quan tới lai lịch của các cô, Mục Lương biết một chút.
- Ta đến từ Ốc Đảo, Mục Lương các hạ chắc biết Ốc Đảo đúng không?
Khuôn mặt của Bối Nhĩ Liên bình tĩnh hỏi.
- Ốc Đảo, biết một chút.
Gương mặt của Mục Lương không biểu cảm, đáp lại.
Sau khi anh biết có một thế lực như Ốc Đảo tồn tại, đã dặn dò nhóm Ly Nguyệt đi thu thập tình báo, trọng điểm thám thính tất cả mọi chuyện về Ốc Đảo.
Khóe mắt của Bối Nhĩ Liên run một cái, nghe được cô đến từ Ốc Đảo, không phải kinh ngạc hoặc ngạc nhiên sao?
Tại sao khuôn mặt lại không có chút cảm xúc nào vậy?
Nhìn dáng vẻ của anh, giống như đã sớm biết thân phận của cô.
Khóe miệng của tam trưởng lão hơi giật giật, người tuổi trẻ trước mắt ngày bình thường nhìn bình dị gần gũi, bây giờ nhìn làm sao lại có cảm giác như lão hồ ly vậy?
Bối Nhĩ Liên lại hỏi:
- Vậy Mục Lương các hạ, ngươi có biết vì sao Ốc Đảo tồn tại không?
Mục Lương ngước mắt lạnh nhạt nói:
- Vì điều tra ra nguyên nhân chân chính làm cho cây cối khô héo?
- Đây chỉ là một trong các nguyên nhân đó.
Bối Nhĩ Liên trầm mặc trong phút chốc, giọng điệu bỗng nghiêm túc lên:
- Còn có một nguyên nhân, Ốc Đảo chúng ta là muốn khôi phục lại mặt đất.
Lông mày của Mục Lương nhíu lại, cảm thấy kinh ngạc, Ốc Đảo muốn khôi phục màu xanh biếc cho đất đai?
- Ốc Đảo chúng ta muốn một lần nữa trên mặt đất sẽ có màu xanh, để mảnh đại lục này khôi phục sức sống.
Bối Nhĩ Liên nghiêm túc nói bằng chất giọng khàn khàn:
- Chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể được sống tốt hơn.
Bây giờ, trong lòng của Mục Lương đang cảm khái, không thể không nói, kế hoạch này của Ốc Đảo rất tốt, cũng rất lý tưởng hóa.
Anh lại thản nhiên nói:
- Bối Nhĩ Liên các hạ, vậy xin hỏi Ốc Đảo các ngươi, biết nguyên nhân vì sao các loài cây lại khô héo chưa?
- Vẫn chưa.
Ánh mắt của Bối Nhĩ Liên ảm đạm xuống.
Quả nhiên như anh đoán!
Cơ thể của Mục Lương hơi nghiêng về phía trước, bình tĩnh nói:
- Ngươi phải biết, mảnh đại lục này đã không còn cách nào trồng được cây, như thế nào có thể làm cho mặt đất khôi phục lại màu xanh sự sống?.
- Chúng ta cũng đang làm nghiên cứu và đã điều tra.
Khuôn mặt của Bối Nhĩ Liên nghiêm túc, nói.
Sắc mặt của Mục Lương bình tĩnh, vẫn như cũ làm cho người ta nhìn không thấu anh đang suy nghĩ gì.
Tam trưởng lão cảm thấy nhức đầu, hoàn toàn nhìn không thấu thành chủ thành Huyền Vũ đang suy nghĩ gì.
Bối Nhĩ Liên không vòng quanh, hỏi thẳng vào vấn đề:
- Mục Lương các hạ, ta muốn hỏi ngươi, thành Huyền Vũ làm cách nào để làm cho thực vật xanh sống tốt như vậy?
- Chuyện này, ta cũng không biết.
Mục Lương giang tay ra, nhún vai một cái, dáng vẻ như đây là một chuyện rất thần kỳ.
- Không biết?
Bối Nhĩ Liên sững sờ, hoàn toàn không nghĩ tới sẽ thu được câu trả lời như vậy.
- Ừm, không biết.
Mục Lương lắc đầu, khuôn mặt ra vẻ nghiêm túc nói:
- Ở thành Huyền Vũ, chỉ cần trồng xuống mầm cây, bọn nó đều có thể sống sót.
Trên thực tế, mặc dù thành Huyền Vũ có phương pháp trồng cây, hoàn toàn là dựa vào Lĩnh Vực Tinh Thần, phân bón, bức tường pha lê bảo vệ và lượng lớn nước.
- Chuyện này......
Bối Nhĩ Liên có chút không biết làm sao nói tiếp, không phải có phương pháp trồng trọt đặc biệt sao?
- Mục Lương các hạ, ngươi không phải đang nói đùa chứ?
Ánh mắt của cô lấp lóe, trong lòng không thể nào tin được lời của Mục Lương.
Mục Lương cười cười, giọng điệu lạnh nhạt nói:
- Sự thật chính là như vậy.
Có mấy lời làm sao có thể tùy tiện nói ngoài.
Bối Nhĩ Liên trầm mặc xuống, đôi mắt nhìn chằm chằm ly trà, không động vào, trong lòng cô đang có rất nhiều ý nghĩ xoay chuyển hàng trăm lần.
Qua một hồi lâu, cô mới một lần nữa ngước mắt nhìn về phía Mục Lương.
- Mục Lương các hạ, ta muốn phái người tới Thành Huyền Vũ , nghiên cứu tìm ra nguyên nhân thực vật tăng trưởng, có thể sống tốt, hy vọng ngươi có thể đồng ý.
Bối Nhĩ Liên dùng giọng thành khẩn thỉnh cầu.
Nhân viên nghiên cứu sao?
Lông mày của Mục Lương nhíu lại tự hỏi.
Hiện tại, Thành Huyền Vũ chỉ còn thiếu nhân tài như vậy.
Chờ nhân viên nghiên cứu tới Thành Huyền Vũ, anh âm thầm ra tay, vậy thì đồng nghĩa là người Thành Huyền Vũ.
- Điều thỉnh cầu này, ta có thể đồng ý với ngươi.
Âm thanh của Mục Lương hiền hoà vang lên.
- Thật......
Trên mặt của Bối Nhĩ Liên lộ tia vui mừng, vậy là đã đồng ý?
- Nhưng......
Mục Lương chợt đổi giọng, làm cho nụ cười bên khóe miệng của Bối Nhĩ Liên cứng đờ, quả nhiên sẽ không đơn giản như vậy.
- Ta có thể cho các ngươi phái người tới Thành Huyền Vũ làm nghiên cứu.
Mục Lương mỉm cười lạnh nhạt nói:
- Nhưng ta cũng hi vọng Ốc Đảo các ngươi, có thể trao đổi một chút thảo dược và cây xanh với chúng ta.
Trong tin tức bên ngoài lưu truyền, đều nói trên Ốc Đảo có rất nhiều dược thảo với thực vật xanh kì lạ, trân quý, đây đều là thứ Mục Lương nhìn trúng.
Trừ cái đó ra, nghiên cứu của Vưu Phi Nhi đang gặp khó khăn, hiện tại, đang thiếu dược thảo để nghiên cứu thành công bí dược cường hóa cấp 4, chuyện này làm cho thiếu nữ tóc hồng đang rất buồn rầu.
Bối Nhĩ Liên lại lần nữa rơi vào trầm mặc, đang cân nhắc lợi và hại.
Một lát sau, cô mới ngước mắt gật đầu nói:
- Có thể, đến lúc đó ta sẽ cho người mang đến vài loại thảo dược và thực vật tới.
- Ừ, hợp tác vui vẻ.
Mục Lương nhếch miệng lên.
- Hợp tác vui vẻ.
Khóe mắt của Bối Nhĩ Liên giật giật, cảm thấy có phải là có chỗ nào không đúng hay không.
Nhưng cô suy nghĩ rất lâu, không có đầu mối, cũng không có nhận ra điểm nào kỳ lạ ở chỗ nào.
Cô nhìn về phía Mục Lương, nụ cười của đối phương thực sự rất giống một con cáo già.
Bạn cần đăng nhập để bình luận