Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1426: Ngươi Thật Là Đẹp Trai



- Sáu triệu chín trăm ngàn đồng Huyền Vũ, tương đương với bao nhiêu tinh thạch ma thú?

Dụ Chính trầm giọng hỏi.

Nhân viên bán hàng lấy bàn tính, gảy rất nhanh, một lát sau mới nói:

- Cần sáu mươi chín viên tinh thạch ma thú cấp bảy.

- Cũng may, giá này ta có thể trả.

Dụ Chính thở dài một hơi, tuy cái giá này không nhỏ, nhưng hắn vẫn bỏ ra được. Hắn lại hỏi nữ nhân viên:

- Cho ta nửa ngày thời gian, ta để người của ta quay về mang tinh thạch ma thú đến.

- Trong trường hợp khách nhân muốn mua hết tất cả lá trà Tinh Thần, vậy cần phải đưa trước tiền đặt cọc, nếu không, khi khách nhân khác muốn mua, chúng ta vẫn bán.

Nhân viên công tác nghiêm túc nói.

Phải biết rằng, ngươi chỉ nói một câu muốn mua, người khác sẽ không giữ hàng lại cho ngươi, nếu ngươi đã thực sự muốn mua, hiển nhiên cần đưa ra một chút bảo đảm.

Dụ Chính từ tốn gật đầu, hắn cũng hiểu được ý tứ trong lời nói của nhân viên này.

- Ta đưa cho ngươi ba viên tinh thạch ma thú cấp tám làm tiền đặt cọc, được không?

- Được.

Nhân viên bán hàng gật đầu.

Dụ Chính lấy một cái gói to từ trong chiếc áo khoác rộng thùng thình của mình, bên trong có đúng ba viên tinh thạch ma thú cấp tám, sau đó hắn đưa cho cô ấy.

Hai mắt của nữ nhân viên sáng lên, nhận lấy ba viên tinh thạch ma thú cấp tám, sau khi kiểm tra một lần, xác định không thành vấn đề, cô mới cất nó đi.

…………

Dụ Chính nhắc nhở:

- Nhớ phải giữ lại tất cả lá trà Tinh Thần cho ta, đừng bán ra bên ngoài.

- Vâng.

Nhân viên công tác nghiêm túc gật đầu.

Cô cũng nhắc nhở thêm:

- Nhưng chúng ta chỉ có thể giữ được một ngày, qua ngày hôm nay nếu ngươi vẫn chưa mang tới số tinh thạch ma thú còn lại, như vậy tiền đặt cọc sẽ không trả lại cho ngươi, trong khi đó, chúng ta sẽ bán lá trà Tinh Thần chúng ta ra bên ngoài.

- Được.

Dụ Chính gật đầu. Sau đó, hắn vội vã xoay người rời đi, chuẩn bị tự mình trở về mang tinh thạch ma thú đến.

Nhân viên bán hàng nhìn theo mấy người bọn họ rời khỏi Trân Bảo Lâu.

- Những người này mua nhiều lá trà như vậy làm gì nhỉ?

Nhân viên công tác nói thầm một câu.

Một nhân viên công tác khác lắc đầu, nghiêm mặt nói:

- Không biết, nhưng cần báo lại chuyện này với đại nhân Hồ Tiên -

- Đúng, ta với ngươi cùng đi báo cho đại nhân.

Nhân viên bán hàng này vội vã chạy lên lầu. Hiện tại, Hồ Tiên không có mặt trong Phố Buôn Bán, nhưng trên lầu có Trùng Cộng Hưởng kết nối với khu Trung Ương trong Nội thành.

Một nhân viên khác lẩm bẩm:

- Cần xin chỉ thị của đại nhân Hồ Tiên, chuyển lá trà Tinh Thần từ trong kho hàng ở Nội thành đến...

Lá trà Tinh Thần trong Trân Bảo Lâu không nhiều lắm, nhưng lá trà trong kho hàng ở Nội thành lại rất nhiều, nếu để Dụ Chính biết, không biết hắn sẽ phản ứng thế nào?

Sau khi Dụ Chính rời đi, Phố Buôn Bán lại náo nhiệt lên, những dân chúng tới từ vương quốc Hải Đinh bị sự phồn hoa của Phố Buôn Bán hấp dẫn.

- Thơm quá, đây là mùi hương gì?

- Khoai nướng này ăn ngon quá!

- Ta thích mì chua cay, ta chưa từng nếm thử món gì ngon như vậy...

-...

Sau khi vào Phố Buôn Bán, nhóm dân chúng của vương quốc Hải Đinh thường xuyên phát ra những tiếng kinh hô, bọn họ đã hoàn toàn bị những thứ mới lạ này hấp dẫn.

Trọn vẹn thời gian hai tháng, Phố Buôn Bán vẫn ở trong tình trạng vắng vẻ, nhưng ngày hôm nay lại bắt đầu trở nên náo nhiệt.

Theo thời gian trôi qua, càng ngày càng nhiều người tới Phố Buôn Bán, rất nhanh nơi này đã đầy ắp những tiếng ồn ào.

Thấy cảnh này, bắt buộc Đại An Ti phải tăng số thủ vệ duy trì trật tự.

Người nhiều, thị phi cũng nhiều.

Bên trong Phố Buôn Bán thường xuyên có người muốn gây chuyện, nhưng kết cục của bọn họ chỉ có một đó là phạt tiền và bỏ tù.

............

Ở cung điện nằm trong khu Trung Ương.

Hồ Tiên rời khỏi phòng liên lạc trong thiên điện, sau đó cất bước đi về hướng thư phòng.

Cốc cốc cốc…

- Mục Lương, có bận việc gì không?

Cô gõ vang cửa thư phòng.

- Không có, vào đi.

Âm thanh ôn hoà của Mục Lương vang lên.

Ken két…

Hồ Tiên đẩy cửa đi vào thư phòng, đi về phía anh đang ngồi sau bàn làm việc.

- Có chuyện gì vậy?

Mục Lương ngước mắt hỏi.

Hồ Tiên nghiêng người ngồi lên đùi Mục Lương, vòng hai tay ôm cổ anh, quyến rũ nói:

- Trân Bảo Lâu truyền tin tức đến, nói có người muốn mua tất cả lá trà Tinh Thần, đã đưa trước tiền đặt cọc.

- Toàn bộ mua hết?

Mục Lương lộ mặt ngạc nhiên.

- Đúng vậy.

Hồ Tiên gật đầu.

Mục Lương nhướng mày, tò mò hỏi:

- Vị khách nhân kia là ai?

Hồ Tiên quyến rũ nói:

- Không rõ ràng lắm, nhưng đã cho người đi thăm dò, có thể là người của vương thất.

- Ừm, có khả năng.

Mục Lương từ tốn gật đầu.

Bên trong những lễ vật anh đưa cho quốc vương Hải Đinh cũng có lá trà tinh Thần, không loại trừ khả năng sau khi uống thử trà, hắn ta đã nảy sinh suy nghĩ muốn mua nhiều lá trà hơn.

- Không cần biết là ai, có thể bán ra ngoài là tốt rồi.

Hồ Tiên không thèm để ý nói.

- Đúng vậy.

Mục Lương mỉm cười.

Hồ Tiên nở nụ cười nói:

- Cũng may trong kho hàng Nội thành vẫn còn khá nhiều lá trà, không tới nỗi bán hết sạch không còn.

- Có Trà Thụ Sinh Mệnh, muốn bao nhiêu lá trà tinh thần cấp thấp, sẽ có bấy nhiêu.

Mục Lương đưa tay vuốt ve vòng eo của cô gái tai hồ ly.

Trà Thụ Sinh Mệnh đã tiến hoá lên cấp mười một, một cái lá cây trên cành cũng có thể chế thành hơn một ngàn cân trà cấp năm.

- Sẽ khiến rất nhiều người đỏ mắt.

Hồ Tiên đưa tay nhẹ nhàng nắm vành tai Mục Lương.

- Ta thích xem bộ dáng bọn họ đỏ mắt, rồi lại không có cách nào khác.

Mục Lương sảng khoái cười nói.

- Khanh khách lạc…

Hồ Tiên cười duyên liên tục.

Hai người cười vui vẻ, Hồ Tiên lại kiều mỵ hỏi:

- Muốn đi dự tiệc không?

Nghe vậy Mục Lương nhìn về phía trên đồng hồ báo thức lắc lư trên vách tường, đã tới bốn giờ buổi chiều, xuất phát từ khu Trung Ương ngồi xe tới hoàng cung thành Tát Luận, cần ít nhất ba giờ. Hiện tại đã tới khi xuất phát.

Cốc cốc cốc…

Đúng lúc này, cửa thư phòng lại bị gõ vang, ngay sau đó cửa phòng bị đẩy ra.

Nguyệt Thấm Lan đi vào thư phòng, ôn nhu thúc giục:

- Mục Lương, xe ngựa đã chuẩn bị xong, nên thay quần áo chuẩn bị xuất phát.

- Vậy thay quần áo đi.

Mục Lương cười đứng lên.

- Thành chủ đại nhân, chúng ta hầu hạ ngươi thay quần áo.

Ba Phù và Vân Hân đi vào thư phòng, cầm trong tay áo sơ mi vào áo khoác đã được giặt là sạch sẽ.

Mục Lương thuần thục nâng tay lên, mặc cho hai tiểu hầu gái đưa tay lên người mình, cởi bỏ lớp áo trên người, thay áo sơ mi và mặc lên một lớp áo choàng mới trang nhã hơn.

Áo khoác mới có màu đen, bên trên thêu một con rồng vàng năm vuốt ( ngũ trảo kim long) vờn quanh hoạ tiết đám mâu màu tím. Đây là chiếc áo khoác được thiết kế đặc biệt dành cho ngày hôm nay, và phải cần tới nửa tháng thời gian mới chuẩn bị xong.

- Ngươi thật là đẹp trai.

Đôi mắt màu đỏ hồng của Hồ Tiên sáng ngời, sau khi thay áo khoác mới, nhìn Mục Lương càng thêm đẹp trai, càng nổi bật lên khí thế trên người.

Nguyệt Thấm Lan cũng khen ngợi:

- Đúng là mặc lên quần áo được chế tác tỉ mỉ, sẽ mang lại sự khác biệt vô cùng lớn.

- Cần làm thêm vài cái áo loại này nữa, chỉ cần thay đổi hoạ tiết là được.

Hồ Tiên cười dài nói.

- Ừm, ta cũng thấy vậy.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu đồng ý.

Bạn cần đăng nhập để bình luận