Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2585: Chuẩn Bị Đợt Tuyển Binh Mới.

Mục Lương bình thản nói:

- Ừm, có thể đề cao lương bổng đãi ngộ, như vậy tuyển người sẽ dễ hơn, công nhân hiện tại cũng nhớ tăng lương.

- Ừm, ta cũng có tính toán như vậy, đâu thể nào lương bổng đãi ngộ của công nhân mới lại cao hơn so với công nhân lâu năm chứ.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

Mục Lương nghiêm mặt nói:

- Trừ chuyện này thì ta cần ngươi đi thông báo Tô Lâm Y Tư, bắt đầu từ tháng này, số lượng Thép Tím vận chuyển tới đây tăng lên gấp bội, tạm thời dừng lại việc bán Thép Tím ra bên ngoài, ưu tiên cung ứng vương quốc Huyền Vũ.

Xây dựng chiến thuyền và phi thuyền vận chuyển đều cần một lượng Thép Tím lớn.

Trừ cái đó ra thì rất nhiều vũ khí, khôi giáp, khiên, v.v… Đều phải cần dùng đến Thép Tím.

Nguyệt Thấm Lan chậm rãi gật đầu nói:

- Nếu như vậy, bên khu vực khai thác mỏ cũng nên tuyển thêm công nhân mới được.

Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe, bình tĩnh nói:

- Ngươi đi nói việc này cho Tô Lâm Y Tư, cô ấy sẽ an bài.

- Ta hiểu rồi.

Nguyệt Thấm Lan đáp ứng.

Những gì mà Mục Lương làm hiện tại cũng là vì ứng đối La Y vào nửa năm sau, chờ đến khi hắn ta tỉnh lại, nhất định sẽ dẫn dắt Hư Quỷ thanh trừ nhân loại.

Mục Lương nghĩ tới điều gì đó, nhìn Nguyệt Thấm Lan hỏi:

- Mấy tháng gần đây, người định cư ở vương quốc Huyền Vũ có bao nhiêu?

Nguyệt Thấm Lan nói với giọng điệu nghiêm túc:

- Việc này chưa thống kê kỹ càng, nếu ngươi muốn biết thì cho ta ba ngày, ta sắp xếp người đi thống kê nhân số.

Toàn bộ cư dân của vương quốc Huyền Vũ đều cần đăng ký trong danh sách, chỉ cần đến các Cục Quản Lý và Hải Quan tìm ra bản đăng ký rồi tiến hành công tác thống kê số liệu là được, tuy thời gian ba ngày có chút gấp gáp nhưng cũng đủ dùng.

Mục Lương gật đầu một cái, ôn hòa nói:

- Ừm, việc này giao cho ngươi, thống kê xong lập tức báo cho ta, như vậy mới thuận tiện chiêu binh hơn.

- Lại muốn chiêu binh à?

Nguyệt Thấm Lan sửng sốt một chút.

Mục Lương trầm giọng nói:

- Đương nhiên, hiện tại số lượng binh lính tam quân chênh lệch rất lớn so với số lượng của Hư Quỷ.

Bên trong Hải Lục Không ba quân, số lượng binh lính của Lục Quân là nhiều nhất, thứ nhì là Hải Quân, cuối cùng là Không Quân.

Nguyệt Thấm Lan nhớ lại trường hợp thủy triều Hư Quỷ lần trước rồi nghĩ tới số lượng binh lính của Hải Lục Không ba quân, lập tức hiểu rõ ý của Mục Lương.

- Được, ta sẽ nhanh chóng sắp xếp.

Cô đáp với biểu cảm nghiêm túc.

Mục Lương mỉm cười:

- Ngươi làm việc thì ta yên tâm rồi.

Nguyệt Thấm Lan trợn trắng mắt, giận trách:

- Thoáng một cái đã bắt ta làm nhiều chuyện như vậy, xem ra lại phải bận rộn hơn nửa tháng rồi.

Cầm Vũ đi đại lục cũ, việc chiêu binh Lục Quân phải nhờ cô để tâm thêm.

- Vất vả cho ngươi.

Mục Lương cười một tiếng, vỗ nhẹ vào mu bàn tay của cô gái ưu nhã.

Nguyệt Thấm Lan hơi nâng cằm lên, ưu nhã nói:

- Ta quen rồi, nhớ kỹ chuẩn bị tốt lễ vật an ủi cho ta.

- Ừm, ta đã biết.

Mục Lương cười cưng chiều, quay đầu nhìn về phía Ly Nguyệt, ôn hòa nói:

- Ly Nguyệt, sau khi ăn tối xong thì cùng ta đến phòng làm việc.

- Vâng.

Ánh mắt của Ly Nguyệt lấp lóe, trong lòng suy đoán Mục Lương muốn làm cái gì.

Anh đột nhiên hỏi:

- Đúng rồi, hình như mấy ngày nay ta không thấy Ngôn Băng thì phải?

- Cô ấy sắp đột phá, mấy ngày nay đang bế quan.

Ly Nguyệt giải thích.

Mục Lương bừng tỉnh, gật đầu nói:

- Ra là vậy, thế thì ta bảo Linh Nhi canh chừng một chút.

Có Tinh Linh Sinh Mệnh ở đó, coi như Ngôn Băng gặp phải tình huống bất ngờ khi đột phá thì cũng có thể giải quyết sớm.

- Vâng!

Trong lòng Ly Nguyệt mềm mại một mảnh, rất thích Mục Lương khi quan tâm thuộc hạ.

- Cộc cộc cộc ~~~

Cửa thư phòng bị gõ, giọng nói của tiểu hầu gái vang lên.

- Bệ hạ, đại nhân Thấm Lan, tiểu thư Ly Nguyệt, bữa tối đã chuẩn bị xong rồi.

Giọng nói mềm mại của Cầm Phi Nhi truyền vào bên trong thư phòng.

- Ta biết rồi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã lên tiếng, đứng lên bước tới cửa phòng, nói:

- Đi thôi, chúng ta nếm thử mỹ thực mới.

- Ừm!

Mục Lương cười đứng dậy, cùng Ly Nguyệt và Nguyệt Thấm Lan rời đi thư phòng.

Khi ba người đi tới nhà ăn thì Ngải Lỵ Na và những người khác đã đến rồi, ai nấy đều đang chảy nước miếng nhìn chằm chằm ba nồi lẩu xào cay lớn.

- Tại sao lại có tới ba nồi thế?

Ly Nguyệt kinh ngạc hỏi.

- Mỗi nồi đều có khẩu vị khác nhau ạ.

Ba Phù giải thích:

- Nồi này cho nhiều tê cay, nồi này thanh đạm hơn một chút, còn nồi này thì không cay!

- Ừm, rất tốt.

Mục Lương hài lòng nói.

Anh ngồi xuống, tiểu hầu gái nhanh chóng bưng tới một ly nước có ga màu hồng rồi dọn toàn bộ chén đũa lên bàn.

Các cô gái ngồi xuống, nhìn ba nồi lẩu xào cay mê người, có người đã bắt đầu nuốt nước miếng liên tục.

- Ực, mới nhìn thôi đã biết ăn ngon rồi!

Nguyệt Phi Nhan cười nói, ánh mắt nhìn chằm chằm vào nồi lẩu cay nhất rồi nuốt nước miếng một cái.

Ny Cát Sa dịu dàng nói:

- Ta không ăn cay nhiều được, nồi này thích hợp ta ăn.

- Mọi người đừng ngồi ngây ra đó nữa, bắt đầu dùng bữa đi.

Mục Lương nói một tiếng rồi cầm đũa lên gắp một miếng thịt cho vào miệng.

Những người khác thấy thế mới cầm đũa lên, dồn dập gắp thức ăn muốn ăn cho vào miệng.

………

- Ưm ưm~~~

Nguyệt Phi Nhan gắp một miếng thịt cho vào miệng, nói với vẻ mặt thỏa mãn:

- Ngon thật đấy, tê tê cay cay.

Đôi mắt màu vàng kim của Hi Bối Kỳ tỏa sáng, cảm thán:

- Củ sen bên trong lẩu xào cay ăn quá ngon, giòn giòn, nhai rất đã miệng.

Hôm nay, cô thức dậy phát hiện sự si mê Mục Lương đã được hóa giải một chút, lúc này mới có thể dùng cơm bình thường với anh, tuy cô vẫn còn cảm giác muốn nhào về phía Mục Lương nhưng sẽ không thể không khống chế được bản thân như hai ngày trước nữa.

Hi Bối Kỳ nhai nuốt củ sen, ngước mắt nhìn về phía Mục Lương, gương mặt đỏ hồng, trong lòng cảm thấy nghi ngờ.

Chẳng lẽ bởi vì nụ hôn đêm đó đã hóa giải sự si mê của cô đối với anh?

Nếu quả thật là thế, vậy sau này cô nên tìm cơ hội hôn anh nhiều một chút phải không?

Cô gái Ma Cà Rồng ngẩn người suy nghĩ, lát củ sen trên đũa rơi trở lại chén lúc nào không hay.

Nguyệt Phi Nhan vươn tay quơ qua lại trước mặt cô gái Ma Cà Rồng, nghi ngờ hỏi:

- Hi Bối Kỳ, ngươi nghĩ gì mà nhập thần như thế vậy?

- A?

Hi Bối Kỳ phục hồi tinh thần lại, khuôn mặt xinh đẹp lập tức đỏ lên, ấp úng nói:

- Không có, ta không có nghĩ cái gì cả.

- Không thích hợp, ngươi có chuyện gì gạt ta phải không?

Nguyệt Phi Nhan híp mắt lại, bày ra dáng vẻ muốn tìm tòi đến tột cùng.

- Ngươi lo ăn đi.

Hi Bối Kỳ gắp một khối bắp nhét vào miệng cô gái tóc đỏ, chặn lại toàn bộ lời nói tiếp theo của đối phương.

- Hu hu ~~~

Đôi mắt đỏ rực của Nguyệt Phi Nhan trừng lớn, phồng má nhai bắp trong miệng.

Ly Nguyệt và những người khác nhìn nhau cười, chẳng mấy chốc đã ăn sạch ba nồi lẩu xào cay lớn, một ngụm nước có ga một ngụm thịt, tất cả mọi người ăn uống rất thỏa mãn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận