Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1135: Trên Thế Giới Này Không Có Người Thành Thật



Không lâu sau đó, Phong Vũ trở về với hai cái hộp gỗ trong tay.

- Đây.

Lão đưa hộp gỗ tới trước mặt Kim Phượng.

- Được rồi, ngươi vào đi.

Kim Phượng nâng hộp gỗ vào phòng rồi đặt chúng lên trên bàn, lần lượt mở nắp hộp ra.

Bên trong hộp gỗ bày xương ngón tay, thuộc về ngón cái cốt.

Kim Phượng cảm thấy kinh ngạc, đến tột cùng thì hai người gọi là Khải Na và Lôi Đức Lợi Sâm kia có bối cảnh như thế nào.

Xương ngón tay bị người khác cắt ra, lại còn khiến Đại trưởng lão thành Tương Lai nguyện ý dùng linh khí cao cấp để đổi lấy tung tích của bọn họ.

- Cần phải mất bao lâu thì mới có kết quả?

Phong Vũ trầm giọng hỏi.

- Thời gian ba đống lửa.

Kim Phượng thuận miệng lên tiếng.

Cô khoanh chân ngồi dưới đất, tay trái và tay phải cầm lấy hai khối xương ngón tay.

- Trong lúc này tuyệt đối không được quấy rầy ta.

Kim Phượng liếc Phong Vũ một cái, ngay sau đó nhắm mắt lại.

Phong Vũ co giật khóe miệng, lùi lại hai bước rồi ngồi ở trên ghế gỗ.

Kim Phượng khí định thần nhàn bắt đầu bói toán, quanh thân phát ra khí tràng vô hình.

Cô dường như tiến vào trong mộng, thấy được khuôn mặt của Khải Na và Lôi Đức Lợi Sâm, mái tóc màu xanh lục và mái tóc trắng rất nổi bật.

Một tia sáng lóe lên, Mục Lương xuất hiện rồi mang Khải Na và Lôi Đức Lợi Sâm rời đi.

Ý thức của Kim Phượng chợt dừng lại một hồi, Mục Lương?

Tia sáng lại lóe lên lần nữa, hình ảnh lại thay đổi, nhưng đó lại là một địa phương quen thuộc, khu vực Trung Ương ở thành Huyền Vũ.

Kim Phượng lại thấy được cô gái tóc lục và người đàn ông tóc trắng, chỉ là trạng thái của hai người hoàn toàn khác trước, trên mặt đã có thần thái và biểu cảm linh hoạt.

- Xem ra bọn họ đã thông suốt rồi.

Trong đầu của Kim Phượng thoáng qua một ý niệm.

Ngay sau đó, hình ảnh toàn bộ biến mất....

Bói toán kết thúc, Kim Phượng vẫn giữ tư thế nhắm mắt, tự hỏi phải trả lời như thế nào với Đại trưởng lão thành Tương Lai.

Cô do dự suy tính:

- Người lão muốn tìm đang ở thành Huyền Vũ, ta có nên nói sự thật nói cho lão biết không?

Nếu như cô nói, lỡ như Mục Lương biết được, sợ là ngài ấy sẽ giảm bớt hảo cảm với mình, hơn nữa còn có khả năng đắc tội thành Huyền Vũ, chuyện này quả thật là hại nhiều hơn lợi.

Lông mi mảnh dài của Kim Phượng run lên, trong lòng đã có quyết đoán.

Nếu nói rất có thể sẽ đắc tội Mục Lương, vậy thì cô không nói là được, sau đó còn có thể bán một ân tình cho thành Huyền Vũ.

Cô yên lặng chờ đợi thời gian trôi qua, hơn nửa giờ sau mới mệt mỏi mở mắt, tia sáng vàng kim trong mắt chợt lóe lên.

- Thế nào rồi?

Phong Vũ vội vàng đứng lên hỏi.

- Tìm được rồi.

Trên mặt của Kim Phượng lộ vẻ mỏi mệt nói.

- Bọn họ đang ở đâu?

Phong Vũ lập tức truy vấn.

- Ở một không gian rất tối, giơ tay không thấy năm ngón, còn có tiếng gió rất lớn, ta chỉ có thể bói toán được vị trí đại khái mà thôi.

Kim Phượng đáp với giọng điệu yếu ớt.

Phong Vũ nhíu mày, lời này chẳng khác gì như chưa nói gì cả!

- Phía Đông thành Bắc Hải, đi bộ chừng hai ngày sẽ nhìn thấy một ngọn núi lớn, bây giờ bọn họ đang ở gần đó.

Kim Phượng thuận miệng nói bậy.

Cô âm thầm bội phục chính mình, khả năng nói dối không hề chớp mắt của mình đã có tiến bộ.

- Phía Đông thành Bắc Hải, đi bộ hai ngày...

Phong Vũ đen mặt.

Lão nhìn chằm chằm Kim Phượng với sắc mặt bất thiện, trong lòng tức giận vô cùng, một kiện linh khí cao cấp mà chỉ có thể đổi được một điểm tình báo như vậy thôi sao?

- Ta chỉ có thể bói toán được như vậy.

Kim Phượng nhàn nhạt lên tiếng, không hề sợ hãi Đại trưởng lão thành Tương Lai thật sự dám làm gì cô.

- Thật sự không còn tin tức nào khác sao?

Phong Vũ âm trầm hỏi.

Kim Phượng buông tay, lực bất tòng tâm nói:

- Không có, cho dù ngươi có đưa thêm một kiện linh khí cao cấp thì ta cũng không thể bói ra được tin tức khác.

Phong Vũ tức giận nhưng lại không chỗ phát tiết, giống như là một quyền vung vào bông, không hề có lực sát thương.

- Hừ!

Phong Vũ tức giận hừ một tiếng, cầm xương ngón tay rồi xoay người sải bước rời đi.

- Hứ, vì một thanh linh khí cao cấp bình thường mà đi đắc tội thành Huyền Vũ mới là không đáng.

Kim Phượng nhàn nhạt đứng lên, đưa mắt nhìn Đại trưởng lão thành Tương Lai rời đi.

Ánh mắt của cô lấp lóe, trở tay đóng cửa phòng lại.

Sau khi trở lại thành Phượng, cô phải lập tức tới căn cứ trung chuyển để liên lạc Mục Lương, sau đó nói tin tức này cho ngài ấy biết, thu hoạch hảo cảm.

- Ta thực sự là quá thông minh.

Khóe môi của Kim Phượng giương lên, lấy dao găm ra tiếp tục thưởng thức.

Một bên khác, Phong Vũ trở lại phòng ở tạm thời, tức giận quét toàn bộ đồ đạc trên bàn xuống đất.

Lão hoài nghi mình bị hố, quả nhiên trên thế giới này không có người thành thật.

Nếu có thì một là đã chết, hai là đã bị người khác ‘dạy dỗ’

Phanh phanh phanh!!

- Khốn kiếp, tất cả đều đáng chết!

Lão giơ tay vỗ xuống, bàn gỗ bùm một tiếng nổ tung.

-...

Giả Lỗ và Nhân Bỉ Kỳ cúi đầu xuống, chỉ sợ Đại trưởng lão phát tiết lửa giận đến trên người bọn họ.

Phong Vũ đập phá đồ đạc một lúc mới cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Lão lạnh mặt trầm tư một hồi lâu, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía hai người đứng bên tường.

Phong Vũ thấp giọng nói:

- Ta giao cho các ngươi một nhiệm vụ.

- Xin Đại trưởng lão cứ phân phó.

Giả Lỗ và Nhân Bỉ Kỳ vội vàng tiến lên rồi quỳ một chân trên đất.

- Giả Lỗ, ngươi trở về thành Huyền Vũ điều tra tin tức của số một và số hai.

Phong Vũ lạnh lùng nói.

- Đại trưởng lão, số một và số hai đang ở thành Huyền Vũ sao?

Hai mắt của Giả Lỗ trừng lớn.

- Đây chỉ là suy đoán của ta, nhưng rất có khả năng là hai người đang ở đó.

Phong Vũ trầm giọng nói.

- Vâng.

Giả Lỗ nhắm mắt đáp ứng.

Phong Vũ tiếp tục nói:

- Nhân Bỉ Kỳ, ngươi lên đường đến thành Bắc Hải, tiếp đó đi về phía đông, đi bộ khoảng hai ngày sẽ gặp một ngọn núi lớn, đến đó tìm kiếm xung quanh xem có tung tích của số một và số hai không?

- Rõ!

Trong lòng Nhân Bỉ Kỳ hiện lên sự nghi ngờ, đây chính là kết quả bói toán của thành chủ thành Phượng sao?

- Đến trưa Ốc Đảo sẽ dừng lại, lúc đó các ngươi xuất phát là được.

Phong Vũ ngước mắt nhìn về phía hai người.

Bây giờ, lão cần phải trở về thành Tương Lai để chuẩn bị Thí nghiệm Linh Khí Cơ Thể Người lần hai, nếu không thì đã đích thân tự đi tìm rồi.

- Vâng.

Nhân Bỉ Kỳ và Giả Lỗ cung kính lên tiếng.

……….

Trong phòng làm việc, cung điện, tầng tám khu vực Trung Ương.

Mục Lương ngồi bên cạnh bàn làm việc, trong tay đùa nghịch món vũ khí vừa mới nghiên cứu.

Đó là một mũi tên với phần thân dài gần bảy mươi centimet, thân mũi tên thô to hơn loại thông thường gấp hai lần, bên trong trống rỗng, chứa đựng chất lỏng chiết xuất từ Măng Cụt Bom.

Khi mũi tên cắm vào một vật thể hoặc sinh linh thì nó sẽ nổ tung, chất lỏng của Măng Cụt Bom tiếp xúc với không khí sẽ tạo ra một vụ nổ dữ dội, gây sát thương thứ cấp.

- Thử uy lực của nó xem sao?!

Mục Lương ngước mắt nhìn về phía vách tường phòng làm việc, hơi chuyển động suy nghĩ, mặt đất dâng lên một bức tường lưu ly dày nửa mét.

Anh giơ tay, cơ bắp trên cánh tay nhô lên, đôi mắt màu đen nhìn chằm chằm tường lưu ly.

- Đi.

Cổ tay của Mục Lương chuyển động, ném mũi tên trên tay như là ném phi tiêu về phía bức tường lưu ly.

Bạn cần đăng nhập để bình luận