Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1173: Thành Tiêu Khắc Đã Bị Hư Quỷ Chiếm Lĩnh



Trong thành, một ít cường giả có thực lực bắt đầu phản kháng, nhưng kết quả cuối cùng vẫn là tử vong.

- Xong rồi, thành Tiêu Khắc tiêu tùng rồi!

Một người tuyệt vọng quỳ rạp xuống đất, bị một con Hư Quỷ đi ngang qua dẫm chết, tiếp đó bị cắn đứt đầu.

Hơn mười phút sau, suối Thánh an tĩnh trở lại, đã không còn Hư Quỷ bò ra bên ngoài nữa.

Nhưng nếu như đứng ở bên cạnh suối Thánh thì vẫn có thể nghe được tiếng kêu của Hư Quỷ bên dưới hang động.

Phía dưới suối Thánh là sào huyệt Hư Quỷ, Hư Quỷ cấp cao còn chưa thức tỉnh, đợi đến khi Trăng Máu hoàn toàn buông xuống thì mới là khi mà bọn chúng trở về mặt đất.

Một nhóm Hư Quỷ này chỉ có thể coi là quân tiên phong.

Một lúc lâu sau, thành Tiêu Khắc trở nên an tĩnh, Hư Quỷ du đãng ở trong thành, tìm kiếm nhân loại còn sống sót.

Kiệt kiệt kiệt ~~~

Hàng ngàn con Hư Quỷ nhảy tới nhảy lui trên nóc nhà, từ trên cao nhìn xuống là một mảnh đông nghìn nghịt rợn người.

Vù vù vù ~~

Nơi xa, Ốc Đảo đang bay tới gần thành Tiêu Khắc.

Bên trong, Bối Nhĩ Liên gõ cửa phòng Mai Sa Khoa, lạnh nhạt nói:

- Mai Sa Khoa các hạ, phía trước chính là thành Tiêu Khắc, ngươi chuẩn bị một chút, ta sẽ đưa ngươi xuống.

- Được, ta đã biết.

Bên trong phòng truyền ra giọng nói của Mai Sa Khoa.

Không bao lâu, cửa phòng bị đẩy ra, thành chủ thành Tiêu Khắc bước ra ngoài.

- Nhìn các hạ có vẻ tinh thần không được tốt lắm.

Bối Nhĩ Liên nhíu mày nói.

- Mấy ngày nay ta không ngủ được.

Mai Sa Khoa thở dài, trong lòng vẫn luôn nhớ mong thành Tiêu Khắc.

Kể từ khi biết phía dưới thành Tiêu Khắc rất có khả năng có sào huyệt Hư Quỷ, mỗi ngày hắn đều ưu sầu không thôi.

- Ta tin tưởng sẽ không có chuyện gì.

Trong lòng Bối Nhĩ Liên hiểu rõ, nhưng mà chỉ có thể mở miệng trấn an.

Cộp cộp cộp…..

Tiếng bước chân vội vã truyền đến, Khang Thiết Nhĩ với sắc mặt khó coi đi tới trước mặt Bối Nhĩ Liên.

Hắn là người canh gác trên Ốc Đảo, Giác Tỉnh Giả nắm giữ Thiên Lý Nhãn.

Thị lực của hắn siêu cường, có thể nhìn thấy rõ ràng một hòn đá to chỉ bằng quả đấm cách xa một cây số.

- Tam trưởng lão, không xong rồi! Thành Tiêu Khắc…..

Sắc mặt của Khang Thiết Nhĩ rất khó coi, sau khi nhìn thấy Mai Sa Khoa thì vô thức nuốt trở vào nửa câu nói sau.

- Thành Tiêu Khắc thế nào?

Mai Sa Khoa vội vàng truy vấn.

Trong lòng của hắn có suy đoán, chỉ là không muốn tin tưởng.

Khang Thiết Nhĩ nhắm mắt nói:

- Thành Tiêu Khắc đã bị Hư Quỷ chiếm lĩnh.

- Cái gì!!

Bối Nhĩ Liên kinh ngạc thốt lên.

- Ngươi nói bậy bạ cái gì thế?

Mai Sa Khoa tức giận hét lớn, hai tròng mắt đỏ ngầu như máu.

Khang Thiết Nhĩ khàn khàn nói:

- Ta tận mắt nhìn thấy, trên đường phố đều là tử thi, trên nóc nhà còn có Hư Quỷ nhảy nhót.

- Không thể có chuyện như vậy được…!

Mai Sa Khoa một mực nói không tin, cơ thể lại run bần bật.

Hắn vội vàng đi tới biên giới Ốc Đảo, đứng cạnh rào chắn nhìn xuống mặt đất phía dưới, lúc này đã có thể nhìn thấy thành Tiêu Khắc ở nơi xa.

Có điều bởi vì khoảng cách quá cao cho nên không thể thấy quá rõ ràng.

- Mai Sa Khoa!

Bối Nhĩ Liên bước nhanh tới bên cạnh hắn.

- Mau đưa ta xuống dưới, ta muốn xuống ngay lập tức!

Mai Sa Khoa quát to.

- Ta hiểu rồi.

Trong lòng Bối Nhĩ Liên chìm xuống.

Đôi mắt của cô tỏa ra ánh sáng xanh, một trận gió thổi qua, cô mang theo Mai Sa Khoa rời khỏi Ốc Đảo rồi nhanh chóng rơi về phía mặt đất.

Vù vù vù ~~~

Bối Nhĩ Liên và Mai Sa Khoa càng ngày càng bay đến gần thành Tiêu Khắc, đường phố nhuốm máu đỏ đập vào tầm mắt cả hai.

- A...

- Đáng chết, lũ Hư Quỷ khốn kiếp!!

Đôi mắt Mai Sa Khoa mở to, hai tròng mắt của hắn hoàn toàn biến thành màu đỏ như máu.

Thành Tiêu Khắc náo nhiệt xưa kia giờ đây đã biến thành thành chết.

Sắc mặt của Bối Nhĩ Liên cũng rất khó coi, thành Tiêu Khắc đã bị đồ thành, nơi mà ánh mắt bọn họ nhìn tới không hề có người sống sót, chỉ có Hư Quỷ đang ngửa đầu nhìn chằm chằm hai người.

Hai tròng mắt của Mai Sa Khoa đỏ ngầu như máu, khóe mắt như muốn nứt ra:

- Hư Quỷ, lũ đáng chết!!

Các vảy màu đen bên trên hai cánh tay hắn gồ lên, có xương nhọn mọc ra ở giữa mười ngón tay, sau đó biến thành tám lưỡi dao xương sắc bén dài hơn hai mươi centimet.

Mai Sa Khoa là Biến Dị Giả, hai cánh tay chính là vũ khí của hắn.

- Mai Sa Khoa, ngươi đừng hấp tấp!

Bối Nhĩ Liên vội vàng khuyên can.

Nhưng lúc này Mai Sa Khoa đã không thể nghe lọt bất cứ thứ gì nữa, hắn tránh thoát trói buộc của gió, nhào tới tấn công một con Hư Quỷ trên nóc nhà gần đó.

Kiệt kiệt kiệt ~~~

Hư Quỷ gào thét, không hề sợ hãi mà vọt về phía Mai Sa Khoa.

- Đi chết đi!!

Mai Sa Khoa nổi giận gầm lên một tiếng, tức giận vung lưỡi dao xương chém Hư Quỷ làm đôi.

Kiệt kiệt kiệt ~~~

Hư Quỷ bị đứt thành hai khúc nhưng nó vẫn còn sống, vết thương đang khép lại với tốc độ kinh người.

Bối Nhĩ Liên thở dài, vội vàng nhắc nhở:

- Phải công kích phần đầu thì mới có tác dụng!!

Mai Sa Khoa vẫn còn duy trì lý trí, nghe vậy lại vung dao xương lần nữa, chém đầu Hư Quỷ thành mấy phần.

Kiệt kiệt kiệt ~~~

Càng ngày càng có nhiều Hư Quỷ xuất hiện, bọn chúng nhanh chóng lao tới Mai Sa Khoa và Bối Nhĩ Liên.

- Hư Quỷ đông quá!

Bối Nhĩ Liên nói với vẻ mặt ngưng trọng.

Đôi mắt cô tỏa ra ánh sáng màu xanh lục, cuồng phong quanh thân gào thét.

Tốc độ gió càng lúc càng nhanh, thổi tới trên người Hư Quỷ để lại vô số vết máu.

- Các hạ, ngươi trở về đi, ta muốn giết sạch bọn chúng.

Mai Sa Khoa khàn khàn nói.

Không đợi Tam trưởng lão Ốc Đảo nói cái gì, hắn đã vọt tới điên cuồng chém giết Hư Quỷ.

Rất may là đàn Hư Quỷ này đều là cấp thấp, mạnh nhất cũng chỉ là cấp 6, đa số đều là Hư Quỷ cấp 2 và cấp 3.

- Nhưng số lượng thực sự quá nhiều.

Sắc mặt của Bối Nhĩ Liên lộ ra vẻ gấp gáp.

Cô ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, Ốc Đảo đã hiện ra.

Cô không do dự nữa, lập tức thi triển năng lực bay lên không trung, trở lại Ốc Đảo.

Bên trên Ốc Đảo, đa số các thành chủ đều đi ra khỏi phòng, ai nấy đều quan tâm tới tình hình ở thành Tiêu Khắc.

Đại trưởng lão Ốc Đảo trầm giọng hỏi:

- Tam trưởng lão, tình huống ở thành Tiêu Khắc thế nào rồi?

- Tình huống không tốt lắm.

Bối Nhĩ Liên lắc đầu, đôi mắt đẹp phiếm hồng, có chút nghẹn ngào nói:

- Dân chúng chắc đều đã..... Ta không thấy người sống, thi thể khắp nơi.

Thành Tiêu Khắc thảm thiết như vậy, không biết còn có người may mắn sống sót hay không.

- Cái này...?

Tân Phong há to miệng, có loại cảm giác thỏ tử hồ bi.

Mọi người đều yên lặng, bầu không khí trở nên ngột ngạt.

- Không nói nhiều nữa, bây giờ thời gian rất cấp bách!

Bối Nhĩ Liên nhìn quanh các đại thành chủ trước mặt, nghiêm túc hỏi:

- Có ai nguyện ý đi xuống hỗ trợ cùng ta không?

- Ta đi!

Hắc Thủy lập tức đứng ra không chút do dự.

- Đi thôi, chúng ta cùng đi!

Hạ Khoa Phu trầm giọng nói.

Tân Phong nhếch miệng, hoạt động mười ngón tay, nói:

- Mau đưa ta xuống dưới!!

- Ta cũng đi, vừa vặn nên hoạt động cơ thể một chút.

Mười mấy người mở miệng hưởng ứng lời kêu gọi của Bối Nhĩ Liên, nhưng đa số đều giữ yên lặng và tỏ thái độ việc này không liên quan đến mình.

Bạn cần đăng nhập để bình luận