Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2045: Bắt Đầu Xây Dựng Mở Rộng Quảng Trường



- Tốt, tất cả đều nghe theo thành chủ đại nhân!

Các dân chúng reo hò, nhanh chóng cách xa quảng trường.

Hơn tám phần mười dân chúng ở Chủ Thành đều tới từ đại lục cũ, bọn họ đã chứng kiến thành Huyền Vũ từ một tòa thành nho nhỏ từng bước biến thành dáng vẻ như bây giờ.

Đối với những người dân này, Mục Lương giống như một vị thần linh, là tín ngưỡng cũng như chúa cứu thế trong lòng bọn họ.

Trong mắt dân chúng, pháp luật hay mệnh lệnh mà Mục Lương ban bố đều vì muốn tốt cho mọi người.

Các dân chúng đều tự giác lùi ra xa, lúc này Mục Lương mới bắt đầu xây dựng mở rộng quảng trường.

Phía sau Khu dân cư vẫn còn đất trống, chỉ cần lùi Khu dân cư ra sau một chút, chừa chỗ để mở rộng quảng trường là được.

- Bắt đầu thôi.

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ.

- Ầm ầm ~~~

Mặt đất bắt đầu chấn động, từng hàng phòng ốc giống như những con thuyền trôi nổi trên mặt nước bị chuyển dời ra xa gần một ngàn mét.

Lần này, anh di chuyển nhà ở đồng thời còn dịch chuyển cả đường ống chôn ở bên dưới.

Mục Lương dựa vào năng lực mạnh mẽ để di chuyển toàn bộ đường ống lưu ly bên dưới đi theo phòng ốc, giảm bớt công việc tu sửa sau này.

Chỉ mới qua nửa tiếng mà toàn bộ quảng trường đã được mở rộng gấp ba lần, tầm nhìn vô cùng trống trải.

Hầm trú ẩn ngầm bên dưới quảng trường cũng được giữ lại nguyên vẹn.

Mục Lương nhìn xuống quảng trường mới, thi triển năng lực để ép chặt mặt đất, tiếp đó ngưng tụ một tầng lưu ly bao trùm lên trên.

Lưu ly ngưng tụ thành những lát gạch vuông dài ba mét và được lắp ráp lại với nhau, bao trùm toàn bộ quảng trường.

Bề mặt gạch lưu ly thô ráp, bước lên không lo lắng bị trượt chân, khi trời mưa cũng sẽ không quá trơn trượt.

Mục Lương liếc nhìn gác chuông ở trung tâm quảng trường, khẽ vẫy tay nâng nó lên cao hai mươi mét, như vậy thì đứng ở đâu trong Chủ Thành cũng có thể nhìn thấy nó.

Sau khi mở rộng quảng trường, anh còn thuận tiện tiến hành tu sửa mặt đường xung quanh, gia tăng lực thực, tạo ra một khu vực xanh hóa tốt hơn nữa.

- Được rồi, trước hết như vậy đi.



Mục Lương đi tới trước mặt Trình Mâu.

Trình Mâu cung kính hỏi:

- Thành chủ đại nhân, bây giờ có thể giải trừ lệnh phong tỏa quảng trường không?

- Ừm, giải trừ đi.

Mục Lương lên tiếng, sau đó biến mất tại chỗ.

Trình Mâu thở phào một hơi, quay đầu nghiêm túc hô to:

- Giải trừ phong tỏa, quảng trường khôi phục bình thường!

- Vâng, giải trừ phong tỏa ~~~

Bọn cảnh vệ nhanh chóng truyền lời cho nhau, chẳng mấy chốc cả nhóm đã tập hợp lại lần nữa, đứng xếp hàng trở về Tuần Cảnh Vệ.

Trình Mâu giơ tay lên điều chỉnh mũ trên đỉnh đầu:

- Cuối cùng cũng xong việc rồi, còn phải trở về viết báo cáo, hy vọng tối nay có thể về nhà ăn cơm đúng giờ.

Bên kia, Mục Lương trở lại bên trong cung điện nhưng không trở lại thư phòng, mà đi đường vòng đến hậu hoa viên.

Anh băng qua con đường trải đá nhỏ rồi đi tới bên dưới Trà Thụ Sinh Mệnh, quen cửa quen nẻo tiến vào trong hốc cây.

- Cha!

Linh Nhi lập tức xuất hiện ở bên cạnh anh, so sánh với lần gặp mặt trước thì lần này cô bé đã cao hơn nhiều, trổ mã thành một thiếu nữ duyên dáng, yêu kiều.

- Lại cao hơn rồi.

Mục Lương ôn hòa cười nói.

Linh Nhi chớp mắt nói:

- Chẳng mấy chốc nữa ta sẽ vượt qua cha!

Mục Lương buồn cười nói:

- Ngươi muốn cao hơn cả ta à?

- Như vậy không được sao?

Linh Nhi thanh thúy hỏi.

- Cái này không phải là không được, chỉ cần ngươi vui vẻ là tốt rồi.

Mục Lương cười một tiếng.

Linh Nhi ngoan ngoãn hỏi:

- Phải rồi, lần này cha tới đây là muốn xem rượu hoa ủ thế nào rồi, đúng không?

- Ừm, ta nhớ đã ủ được nửa tháng.

Mục Lương ôn hòa nói.

Đôi mắt đẹp của Linh Nhi chớp chớp, nói:

- Đúng rồi, nhưng còn phải chờ nửa tháng nữa mới uống được, cha cần gấp sao?

- Ta chỉ tới đây nhìn một chút thôi.

Mục Lương giơ tay lên, nhẹ nhàng véo má của Tinh Linh Sinh Mệnh.

- Vậy được rồi.



Linh Nhi phồng má nói.

Hai người tiến vào sâu bên trong thân cây, Suối Sinh Mệnh vẫn giống như trước đây, có điều nước suối Sinh Mệnh đã nhiều hơn.

Mỗi khi có Tiểu Tinh Linh sinh ra thì nước suối Sinh Mệnh trong nhụy hoa sẽ nhỏ xuống con suối bên dưới.

- Ê a ~~~

Sự xuất hiện của Mục Lương và Linh Nhi khiến cho các tinh linh đang chưng cất rượu đều dừng công việc trên tay lại, vội vàng bay tới trước mặt hai người để hành lễ.

- Việc chưng cất rượu vẫn thuận lợi chứ?

Mục Lương lên tiếng hỏi.

- Ê a ~~~

Các Tiểu Tinh Linh ríu rít kêu lên.

- Thuận lợi là tốt rồi, không biết có thể ủ chín trước khi diễn ra hội đấu giá hay không đây?

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên.

Nửa tháng sau, hội đấu giá sẽ được tiến hành tại Chủ Thành, Rượu Hoa cũng là một món vật phẩm được đưa ra đấu giá, nhưng mà chỉ có một bình nhỏ.

Tuy chỉ đấu giá một bình nhỏ nhưng cũng đủ khiến cho những người yêu rượu kia chạy theo như vịt.

- Không thành vấn đề, ta có thể hỗ trợ chưng cất rượu hoa, nhưng chỉ có thể sớm trước được năm ngày thôi.

Linh Nhi cười tươi như hoa nói.

- Vậy nhờ cả vào ngươi.

Mục Lương ngưng tụ ra một đoàn nguyên tố sinh mệnh rồi đút cho Linh Nhi, đồng thời cũng đút một chút nguyên tố sinh mệnh cho các Tiểu Tinh Linh còn lại.

- Ê a ~~~

Các tinh linh nhảy cẫng hoan hô, ôm lấy nguyên tố sinh mệnh rồi há miệng hút không ngừng.

………….

Bên trong Thành Buôn Bán Sơn Hải, tại một tiệm cà phê ven đường.

- Cọt kẹt ~~~

Phượng Nhi đẩy cửa tiệm cà phê sau đó nghiêng người để Linh Vận đi vào trong tiệm trước.

Phó Kỵ Sĩ Trưởng và những người khác lục tục bước vào tiệm, chỉ là ai nấy đều tay xách nách mang bao lớn bao nhỏ, hiển nhiên là vừa mới đi dạo với Linh Vận.

Sự xuất hiện của bọn họ nhanh chóng khiến tiệm cà phê trở nên náo nhiệt.

Tiệm cà phê này vừa mới khai trương không lâu, phong cách bày trí không giống với những tiệm cà phê trước đó, thức uống trong tiệm cũng đa dạng và phong phú hơn.

Các mặt tường trong tiệm cà phê được ốp gỗ, thoạt nhìn vừa đặc biệt vừa cao cấp, có một loại xinh đẹp độc đáo.

Linh Vận quan sát cách bày trí trong tiệm cà phê, lập tức yêu thích nơi này.

Một nhân viên bán hàng đứng sau quầy nở nụ cười chào hỏi:

- Các vị muốn uống chút gì không?

- Loại cà phê nào bán chạy nhất?

Linh Vận đi tới trước quầy, ngẩng đầu nhìn thực đơn treo ở bên trên, có ít nhất ba mươi loại, nhìn hoa cả mắt.

- Cà phê đá vị trái cây là bán chạy nhất trong tiệm.

Nhân viên bán hàng mỉm cười đáp.

- Ta nhìn một chút....

Linh Vận chống cằm bằng một tay, cà phê vị trái cây trong thực đơn có hơn mười mấy loại, thật là khó lựa chọn.

Cà phê đá vị trái vải, cà phê đá vị quả táo, cà phê đá vị quả quýt, cà phê đá vị nước chanh, v.v…

Linh Vận xem một hồi rồi quyết định nói:

- Thôi thôi, lấy cho ta mỗi loại một ly đi.

- A?

Nhân viên bán hàng sửng sốt một chút.

- Trong thực đơn có món gì thì đều làm một ly cho ta.

Linh Vận kiên nhẫn lặp lại một lần nữa.

- Vâng.

Nam nhân viên lộ ra một nụ cười lễ phép, lấy ra bàn tính rồi tính tổng giá tiền cực nhanh.

Bạn cần đăng nhập để bình luận