Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1330: Xây Dựng Thêm Công Xưởng Trên Đất Liền



- Chị gái, chúng ta phải ngồi lên thứ này rời đi sao?

Thanh Vụ ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn, trong con ngươi màu cam tràn đầy tò mò.

- Ừm, ngồi lên thứ này tới thành Huyền Vũ.

Nguyệt Phi Nhan ngồi xổm xuống, đưa tay lau khuôn mặt cô bé, nhưng có vài vết máu không cách nào lau được, cần phải dùng nước mới xoá đi.

- Chị gái, ngươi thật sự là người tốt.

Nước mắt Thanh Vụ ào ào tuôn ra.

-....

Nguyệt Phi Nhan cảm thấy nhức đầu, cô bé trước mắt này làm từ nước sao? Cô vội vàng trấn an:

- Được rồi, ngoan, đừng khóc.

- Được, ta sẽ không khóc.

Thanh Vụ bẹp miệng, cố gắng kìm nén xúc động trong lòng.

Nguyệt Phi Nhan phì cười, cô cố gượng để nói:

- Quên đi, đừng nghẹn quá mức, nếu ngươi muốn khóc vậy cứ khóc đi.

- Không, ta không khóc.

Thanh Vụ hít sâu mấy hơi, rồi nâng tay dùng sức dụi hai mắt, quả thực nước mắt không còn chảy nữa, chỉ là hai mắt trở nên hồng rực.

- Hô!

Lúc này, Nguyệt Phi Nhan mới thở một hơi.

Một lát sau, có người từ trong huyệt động đi ra. Lúc bắt đầu chỉ có mấy người, nhưng sau đó, số lượng người càng ngày càng nhiều, lập tức đã có hơn trăm người xuất hiện.

Mới đầu những người này còn không tin, nhưng sau khi bọn họ ngẩng đầu nhìn thấy phi thuyền vận chuyển thật lớn, tất cả đều không còn nghi ngờ gì nữa, tiếng kinh hô vang lên không ngừng.

- Thật tốt quá, thành Huyền Vũ tới cứu chúng ta rồi, ô ô ô...

- Hoá ra là sự thật!

Bên ngoài huyệt động, tiếng khóc than vang dội, những người này đã đói suốt hai ba ngày nay rồi, hiện tại trên mặt bọn họ lại tràn ngập hy vọng.

Nguyệt Phi Nhan cảm thán thổn thức, cô nhớ lại những chuyện trước kia khi còn ở trong bộ lạc Nguyệt Đàm, lúc ấy dù khổ cực nhưng vẫn hơn những người trước mắt nhiều lắm.

Nửa giờ sau, phi thuyền vận chuyển lần thứ hai từ từ hạ độ cao.

- Các vị, ta là Nguyệt Phi Nhan, người phụ trách của phi thuyền vận chuyển này.

Nguyệt Phi Nhan từ từ tiến về phía trước, rồi nghiêm mặt nhìn một vòng tất cả mọi người đang có mặt ở đây.

Vừa nãy Liêu Dương đã nói với cô, tất cả mọi người trong huyệt động đều đi ra hết rồi.

- Cám ơn đại nhân tới cứu chúng ta.

Liên tiếp những âm thanh đầy lo lắng của nhóm thành dân vang lên

- Trước khi mọi người leo lên phi thuyền vận chuyển, có một số việc ta cần phải nói rõ ràng với các ngươi, miễn cho sau này sinh ra chuyện không thoải mái.

Nguyệt Phi Nhan xụ mặt, cô nghiêm túc nói:

- Khi tiến vào phi thuyền vận chuyển, chỉ có thể ở yên trong khoang thuyền được sắp xếp, không thể tùy ý đi lại, mỗi ngày sẽ có người mang đồ ăn tới cho các người. Trước khi tới thành Huyền Vũ, nếu có ai gây chuyện, tất cả đều bị đuổi đi.

- Các hạ yên tâm, chúng ta sẽ không gây chuyện.

- Đúng vậy, chúng ta đều là người thànhthật.

······

Nhóm thành dân liên tục cam đoan, tỏ vẻ sẽ không gây chuyện.

Nguyệt Phi Nhan từ từ gật đầu, nghiêm mặt nói:

- Được rồi, nhớ kỹ những lời các ngươi vừa nói.

Ầm vang…

Phi thuyền vận chuyển chạm đất, cửa khoang thuyền tầng một bị mở ra, binh lính Không Quân xếp thành hàng bước tới, đứng ở hai bên cửa khoang thuyền.

- Những thứ này đều là linh khí.

Con ngươi của Liêu Dương co rút lại, hắn vừa lưu ý đến khôi giáp trên người binh lính Không Quân.

- Tốt lắm đều đi lên đi.

Nguyệt Phi Nhan vỗ tay thúc giục.

Trời sắp tối, không có thời gian lãng phí ở trong này.

- Được, chạy nhanh lên.

Liêu Dương vội vàng gật đầu.

- Được.

Trên mặt Dư Ngọc đầy vẻ kích động khó nhịn.

Cô không chen lấn cùng những người khác, mà đứng ở bên cạnh Nguyệt Phi Nhan, im lặng chờ.

Hơn hai mươi phút sau, gần hai ngàn người mới lên được phi thuyền vận chuyển, sau đó được thuyền viên dẫn đường vào khoang thuyền.

- Đi lên đi.

Nguyệt Phi Nhan nắm tay Thanh Vụ, bọn họ là những người cuối cùng đi vào khoang thuyền.

Trong lòng cô có chút cổ quái, dường như cô đang được thể nghiệm một lần cảm giác làm mẹ?

Rầm rầm oanh…

Vận chuyển phi thuyền lần thứ hai cất cánh, rồi bay lên trời cao.

…………

Trong thư phòng cung điện

Mục Lương đang cùng Nguyệt Thấm Lan thảo luận chuyện xây dựng xưởng gia công trên đất liền.

- Mục Lương, ngươi tính toán mở những nhà xưởng gì?

Nguyệt Thấm Lan mở ra sổ ghi chép công việc trong tay. Từ sáng sớm cô đã bị Mục Lương gọi tới thư phòng, thảo luận chuyện xây dựng xưởng gia công trên đất liền.

- Trước tiên cứ xây dựng mấy gian xưởng gia công da lông đã.

Anh lạnh nhạt nói.

Hiện tại, thành Huyền Vũ cũng có một gian xưởng gia công da lông, nhưng sản lượng cực kỳ có hạn, thành Huyền Vũ lại thiếu người, nếu để tiếp tục như vậy, phí tổn sẽ đội lên rất cao.

Mục Lương đã nghĩ nên kiến tạo một nhà xưởng thật lớn trên đất liền, từ đó lợi dụng sức lao động giá rẻ để giảm bớt phí tổn, cũng coi như tiết kiệm được nhân lực cho thành Huyền Vũ.

Mỗi ngày căn cứ trung chuyển đều thu được rất nhiều da lông thú, những nguyên liệu này đều do những thương nhân hành hoang dùng để giao dịch lấy đồng Huyền Vũ. Ở căn cứ trung chuyển, có đồng Huyền Vũ mới có thể giao dịch được những hàng hóa khác.

Trong tương lai chờ tới khi đả thông tuyến đường đi tới tân đại lục, có thể đem những loại áo khoác bằng da lông này mang tới tới tân đại lục.

- Nếu vậy, phải xây dựng xưởng gia công da lông ở trong căn cứ trung chuyển.

Nguyệt Thấm Lan có chút đăm chiêu nói.

Mục Lương mỉm cười gật đầu:

- Ừm, căn cứ trung chuyển đều xây dựng gần những toà thành lớn, chắc chắn sẽ tuyển được nhiều công nhân.

A Đát Trúc đã thôi miên đám người Mậu Đạt và Đại Tề, cũng từ trong miệng bọn họ biết được vùng đất bên kia thiếu thốn những gì.

Trong tương lai, Mục Lương còn muốn xây dựng những nhà xưởng khác trên đất liền, rồi sản xuất những loại hàng hoá khan hiếm sang bên vùng đất mới.

Nghĩ đến đây, Mục Lương không nhịn được khóe miệng cong lên, giống như anh đang thấy được tinh thạch cuồn cuộn không ngừng bay về phía mình, cuối cùng biến thành một chuỗi điểm tiến hóa.

- Cười cái gì vậy?

Nguyệt Thấm Lan đưa tay ra quơ quơ trước mắt anh.

- Không có gì.

Mục Lương phục hồi lại tinh thần, trong lòng càng thêm chờ mong tới ngày nào đó mình đặt chân lên tân đại lục.

Nguyệt Thấm Lan cũng không nghĩ nhiều, cô chỉ lập tức gập đầu đồng ý:

- Ta đi sắp xếp ngay.

- Ừm.

Mục Lương lên tiếng.

Dường như Nguyệt Thấm Lan nhớ tới cái gì đó, nên lại tao nhã nói:

- Đúng rồi, Phi Nhan bên kia truyền tin tức trở về, nói ở thành Khuê Thiên thu được một ngàn tám trăm chín mươi hai người dân chạy nạn.

Đêm qua, Nguyệt Phi Nhan đã thông qua Trùng Cộng Hưởng đem tin tức truyền quay lại cung điện, chỉ là khi đó Mục Lương đang rất bận nên chưa biết chuyện này.

- Hơn một ngàn tám trăm người sao...?

Con ngươi màu đen của Mục Lương sáng lên, thành Huyền Vũ đang cực kỳ thiếu người nha.

Cộc cộc cộc…….

Lúc này, cửa thư phòng bị gõ vang.

- Tiến vào đi.

Mục Lương thuận miệng lên tiếng.

Ken két…

Cửa thư phòng mở ra, Ly Nguyệt đi vào thư phòng, nhẹ giọng nói:

- Mục Lương, xe ngựa đã chuẩn bị xong.

- Ừm, năm phút đồng hồ sau sẽ xuất phát.

Mục Lương ôn hoà nói.

Hôm nay, anh muốn đi tuần tra Ngoại thành một chút.

Đường sắt của thành Huyền Vũ đã chính thức được khởi công xây dựng, khởi điểm là cửa thành Nội thành, sau đó sẽ xây dựng một dải đường sắt thông tới Phố Buôn Bán ở Ngoại thành.

Vâng.

Ly Nguyệt gật đầu, xoay người rời khỏi thư phòng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận