Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1464: Ta Chỉ Là Một Du Khách Bình Thường Thôi



Nhưng sau khi đi được một đoạn thì bọn họ đã bị người khác ngăn cản lại.

- Tiểu thư xinh đẹp, tại sao các ngươi lại muốn mang khăn che mặt?

Vũ Đồ ngăn lại trước mặt đám người Mục Lương, ánh mắt hắn rơi vào trên người Ly Nguyệt, hai mắt cực nóng như lửa.

Hắn là một vị tử tước của thành Tát Luận, hôm nay trong lúc rảnh rỗi ra ngoài đi dạo thì đã bị nhóm Ly Nguyệt hấp dẫn.

Mặc dù Ly Nguyệt, Ngải Lỵ Na mang theo mạng che mặt nhưng vẫn khiến Vũ Đồ chú ý, hắn chắc chắn ẩn dưới lớp khăn che mặt kia là những khuôn mặt tuyệt mỹ.

- Ngươi là ai?

Đôi mắt đẹp của Ly Nguyệt khẽ nheo lại, đáy mắt hiện lên một tia lạnh lẽo.

- Ta là tử tước Vũ Đồ, tiểu thư xinh đẹp có thể cùng uống một ly rượu với ta không?

Vũ Đồ nở nụ cười, thân sĩ duỗi tay ra, chỉ là lửa nóng nơi đáy mắt không cách nào che giấu được.

- Không có hứng thú.

Ly Nguyệt liếc nhìn hắn một cái, sau đó kéo Mục Lương muốn lách qua.

- Chớ vội rời đi, tử tước Vũ Đồ ta thích nhất là kết giao bạn bè, các ngươi nể mặt ta một chút được không?

Vũ Đồ đen mặt một chút, vội vàng ngăn ở trước mặt cô gái tóc bạc.

- Nếu không thì lại như thế nào?

Ly Nguyệt hỏi với giọng điệu nhàn nhạt.

Vũ Đồ không có trả lời, mà nhìn về phía Mục Lương, ánh mắt mang theo khiêu khích, hỏi:

- Các hạ có thân phận gì?

- Ta chỉ là một du khách bình thường thôi.

Mục Lương híp mắt, muốn nhìn đối phương tính làm gì.

Hoặc sau lưng có ai đang giở trò quỷ.

Đương nhiên, anh cũng muốn tìm chút niềm vui, suốt ngày ở thành Huyền Vũ, đi ra ngoài gặp gỡ người không có mắt cũng là một loại trải nghiệm.

- Ta cũng thấy vậy.

Vũ Đồ nói với giọng điệu mang theo trào phúng.

- Rốt cuộc thì ngươi muốn làm gì?

Ngải Lỵ Na nóng tính hỏi, chỉ còn kém vén tay áo lên đấm đối phương vài cái.

Vũ Đồ vội vàng nói:

- Ta chỉ là muốn mời các vị uống một ly rượu mà thôi.

Ngải Lỵ Na vừa định từ chối thì lại bị Mục Lương dùng ánh mắt ngăn lại.

- Được rồi, đi thôi.

Mục Lương mỉm cười đồng ý.

Ngải Lỵ Na, Ly Nguyệt thấy thế cũng không có nói gì.

Thái độ cam chịu này khiến sắc mặt của Vũ Đồ rất khó coi, nhưng nhanh chóng bị hắn che giấu.

- Vậy đi thôi, chúng ta đến quán rượu Đồ Lan.

Vũ Đồ đưa tay ra hiệu nói.

- Quán rượu Đồ Lan, đó là nơi nào?

Mục Lương nhàn nhạt hỏi.

- Đi theo ta thì sẽ biết.

Sự khinh bỉ trong mắt Vũ Đồ đậm hơn, hắn càng tin tưởng Mục Lương chính là ‘đồ nhà quê’

Phải biết rằng quán rượu Đồ Lan rất nổi tiếng ở thành Tát Luận, nơi đó có vài loại rượu thậm chí có thể sánh bằng rượu trong vương cung.

Lấy danh khí của quán rượu Đồ Lan, chỉ có người từ bên ngoài tới mới không biết tới nó.

- Vậy thì đi thôi.

Mục Lương khí định thần nhàn cất bước đi theo Vũ Đồ.

Ngải Lỵ Na hỏi:

- Phải đi bao lâu?

- Nhanh thôi, quán rượu nằm ngay đầu đường.

Vũ Đồ duy trì thái độ thân sĩ, một tay chống ở sau lưng.

Nhưng trong mắt người ngoài thì Mục Lương càng giống một vị thân sĩ hơn.

Ngải Lỵ Na nín cười, mặc kệ Vũ Đồ đắm chìm trong vẻ ‘soái khí’ tưởng tượng của mình.

Không lâu sau đó, Vũ Đồ dẫn theo nhóm người Mục Lương tới trước một tòa nhà bằng gỗ bốn tầng.

Có một tấm bảng hiệu được treo trên cây cột gỗ dày nửa mét ở lầu một, trên đó viết bốn chữ lớn: Quán Rượu Đồ Lan.

- Đến nơi rồi, ta mang các ngươi đi lầu ba, nơi đó người bình thường không thể đi lên.

Vũ Đồ vừa nói vừa bước vào trong quán.

Một người phụ nữ mũm mĩm với vòng eo tròn trịa đi tới, bên miệng còn có một nốt ruồi to bằng hạt đậu nhưng đôi mắt lại là mắt đan phượng.

Cô ta là chủ của quán rượu Đồ Lan, Đồ Lan cũng chính là tên của cô ta.

Đồ Lan lắc mông và nhẹ nhàng nói:

- Ai da, đây không phải là tử tước Vũ Đồ sao? Tại sao hôm nay ngài lại có rảnh ghé thăm quán rượu của ta?

- Những người bạn mới của ta chưa đến đây lần nào, cho nên ta dẫn bọn hắn tới uống chút rượu.

Trong mắt Vũ Đồ thoáng hiện lên một tia chán ghét, nhưng trên mặt lại hiện lên nụ cười.

- Rất tốt, vừa vặn lầu ba còn có vị trí, các ngươi lên lầu ba đi.

Đồ Lan cười gật đầu, ánh mắt giống như tùy ý quét nhìn nhóm người của Mục Lương.

Được.

Vũ Đồ chắp tay sau lưng, cất bước đi lên cầu thang.

Mục Lương gật đầu với Đồ Lan rồi mang theo nhóm Ly Nguyệt đi lên lầu ba.

- Các ngươi vừa mới quen biết Vũ Đồ đúng không?

Đồ Lan nhỏ giọng hỏi.

Ngải Lỵ Na chợt dừng bước, sau đó khẽ gật đầu một cái.

- Hừ, cẩn thận một chút đi, hắn không phải người tốt… Thôi thôi, ta mặc kệ.

Đồ Lan muốn nói lại thôi, cuối cùng phất tay xoay người rời đi.

- Nói chuyện nói một nửa.....

Ngải Lỵ Na bĩu môi.

- Đi thôi, không cần để ý.

Mục Lương chớp mắt, anh đã đoán được đại khái Đồ Lan muốn nói cái gì.

Mọi người lên lầu ba ngồi xuống chiếc bàn gỗ gần cửa sổ.

Mặc dù đây là quán rượu nhưng cách bày trí lại giống như là quán trà hơn, toàn bộ lầu ba chỉ có mấy cái bàn gỗ, giữa hai bàn còn có rèm che.

Sau khi Mục Lương và những người khác ngồi xuống thì lầu ba đã không còn ghế trống, bên tai còn có thể nghe được tiếng trò chuyện từ những bàn khác truyền tới.

- Nghe nói gì chưa, Chợ Nô Lệ bị tập kích, tất cả nô lệ đều chạy thoát.

- A? Có thật không?

- Đương nhiên là thật rồi, ta còn nghe thấy giọng của công tước, nghe ra được hắn rất phẫn nộ.

- A, ai có lá gan lớn tới như vậy, dám động đến trên đầu công tước?

-....

Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe, yên tĩnh nghe bọn hắn trò chuyện.

Sau khi Vũ Đồ ngồi xuống, một nhân viên cửa hàng lập tức tiến lên, cười hỏi:

- Tử tước đại nhân, lần này ngài muốn uống gì và ăn gì?

Vũ Đồ vung tay lên, hào phóng nói:

- Lấy một bình rượu Mộc Lan tốt nhất, lại thêm vài món ăn chiêu bài là được rồi.

Rượu Mộc Lan là chiêu bài ở quán rượu Đồ Lan, nổi tiếng khắp thành Tát Luận.

Vâng, vâng, tới ngay.

Nhân viên cửa hàng cười đáp, liếc nhìn Mục Lương và những người khác sau đó xoay người rời đi.

- Phong cảnh ở đây rất đẹp.

Mục Lương quay đầu nhìn ra cửa sổ, ở đây có thể nhìn thấy con đường lớn và người đi qua lại.

-...

Ngải Lỵ Na nín cười, cảm thấy bội phục đối với năng lực mở mắt nói lời vô nghĩa của Mục Lương.

- Đúng là rất đẹp.

Ly Nguyệt gật đầu đánh giá.

-.....

Ngải Lỵ Na cạn lời.

- Làm sao tốt bằng thành Huyền Vũ chứ?

Vưu Phi Nhi rất thành thật mà bình luận một câu.

………….

Sau khi Vũ Đồ ngồi xuống, ánh mắt của hắn vẫn lưu chuyển trên người Ly Nguyệt và Ngải Lỵ Na.

Khóe môi của hắn hơi nhếch lên, đợi chút nữa uống rượu ăn cơm, hắn không tin bọn họ sẽ không gỡ khăn che mặt ra.

Cộp cộp cộp ~~~

Nhân viên cửa hàng nhanh chóng trở về, trên tay mang theo ly, chén và rượu mộc lan.

Ly và chén được làm bằng đất sét có màu xám trắng, giống như được làm chế tạo từ một loại xương thú nào đó.

Rượu Mộc Lan cũng được đựng trong bình đất sét, dung tích bình rượu chỉ đựng được nửa cân rượu, ngoại hình giống một cái hồ lô.

- Nào, mọi người nếm thử rượu Mộc Lan đi.

Vũ Đồ đưa tay ra hiệu.

Nhân viên cửa hàng hiểu ý, cầm bình rượu đổ đầy ly, rượu trong bình lập tức ít hơn phân nửa.

Mục Lương nhìn màu rượu vàng sậm trong ly, ngửi được mùi thơm thoang thoảng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận