Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1443: Đá Ma Pháp Sư



Mà muốn biết một người có linh tính hay không thì có thể kiểm tra bằng một loại khoáng thạch tự nhiên được gọi là Đá Ma Pháp.

- Đá Ma Pháp rất hiếm, ta chỉ biết ở hoàng cung và Hiệp hội Ma Pháp Sư mới có, nơi khác thì ta không biết.

Bạch Sương lắc đầu nói.

Mục Lương mặt lộ tò mò:

- Hiệp hội Ma Pháp Sư?

Bạch Sương giải thích:

- Đó là một thế lực hoàn toàn do Ma Pháp Sư thành lập, quản lý hàng trăm ngàn Ma Pháp Sư trên khắp đại lục.

- Ta hiểu rồi.

Mục Lương chậm rãi gật đầu, trong lòng lại đang nghĩ về việc làm thế nào để có được một viên Đá Ma Pháp, sau đó lại tự bồi dưỡng Ma Pháp Sư.

- Mục Lương, ngươi cần Đá Ma Pháp sao?

Bạch Sương thanh thúy hỏi.

- Ừ.

Mục Lương gật đầu.

Bạch Sương trầm ngâm nói:

- Ta có thể trở về hỏi cha, nhìn còn có viên Đá Ma Pháp nào dư nào hay không?

- Cám ơn.

Đôi mắt màu đen của Mục Lương sáng lên.

Mục Lương hỏi:

- Đúng rồi, thành Tát Luận có nơi nào bán sách không?

Anh muốn mua một số sách liên quan đến ma pháp và sách nói về lịch sử đại lục này, đọc càng nhiều thì càng có thể nhanh chóng hiểu thêm về nơi đây.

- Nơi bán sách à….?

Bạch Sương nghiêng đầu suy nghĩ, lắc đầu, bảo đảm nói:

- Chuyện này thì ta không biết, sau khi trở về ta sẽ nhờ người tìm kiếm sau đó đến nói cho ngươi.

- Được, cảm ơn.

Mục Lương không có từ chối.

Anh quay đầu nhìn về phía cô gái tóc bạc, cô gật đầu ra hiệu, hiển nhiên đã hiểu ý của anh, khi quay về thành cô sẽ cho người đi thăm dò nơi nào bán sách ở thành Tát Luận.

Mục Lương lại nghĩ tới cái gì đó, anh quay đầu nhìn về phía Bạch Sương, ánh mắt của anh hơi lấp lóe.

Anh chợt nhớ tới, trong vương cung chắc sẽ cất chứa rất nhiều sách, anh có nên đến đó xem một chút không?

- Có chuyện gì vậy?

Bạch Sương nghi ngờ chớp chớp đôi mắt đẹp.

- Không có việc gì.

Mục Lương rũ mắt xuống.

Bạch Sương lại tìm một chủ đề mới, quay đầu nói:

- Mục Lương, ta còn có một việc quên hỏi ngươi.

- Ngươi nói đi.

Mục Lương ngước mắt ra hiệu.

Bạch Sương do dự một chút, sau đó mặt dày mày dạn hỏi:

- Cha nhờ ta hỏi ngươi, hắn có thể mua được trang phục giống bộ mà ngươi đã mặc đêm qua không?

- Chiếc áo bào kia là được đặt làm riêng, phải mất một tháng mới có thể hoàn thành, giá cả rất đắt.

Mục Lương nhắc nhở.

- Ý của ngươi là có thể mua được phải không?

Đôi mắt đẹp của Bạch Sương sáng lên.

Mục Lương trầm mặc một hồi, sau đó thấp giọng nói:

- Có kiểu dáng tương tự, một bộ một viên tinh thạch ma thú cấp 6, thời gian chế tác là một tháng.

Ý của anh là khiến Bạch Sương biết khó mà lui, không nên theo đuổi kiểu áo bào đó.

- Tốt, ta muốn đặt một bộ, nhưng là màu vàng, được chứ?

Bạch Sương hỏi.

- Được.

Ánh mắt của Mục Lương có chút bất đắc dĩ, nhưng lời đã nói rồi, chỉ có thể gật đầu đồng ý.

Bạch Sương cười tủm tỉm nói:

- Cha ta nhất định sẽ rất vui vẻ.

Kể từ khi quốc vương Hải Đinh nhìn thấy chiếc áo bào hoa lệ mà Mục Lương mặc thì lão đã suy nghĩ về nó suốt cả một đêm.

Lão cảm thấy nếu so sánh thì không bằng, Mục Lương mới thật sự là quốc vương, mà lão chỉ là một kẻ bình dân mà thôi.

…………

Mục Lương bình tĩnh hỏi:

- Một trăm ba mươi hai người, giá cả tính như thế nào?

Căng Khố tính toán trong lòng một chút, sau đó tươi cười nói:

- Bây giờ, giá cả Người Thú rất rẻ, mười kim tệ là có thể mua được một người.

Diêu Nhi trừng mắt nhìn Căng Khố, hồn nhiên nói:

- Đại nhân, hắn lại nói dối.

Ly Nguyệt lật tay một cái, một mũi tên bén nhọn lập tức xuất hiện và được đặt trước cổ của Căng Khố, lóe lên tia sáng lạnh lẽo, lạnh lùng hỏi:

- Giá thấp nhất là bao nhiêu?

Trong lòng cô gái tóc bạc rất tức giận, những người bị nhốt trong lồng sắt này đều là nhân loại, vậy mà bây giờ lại bị xem như hàng hóa để buôn bán.

- Đừng, đừng ra tay...

Cơ thể của Căng Khố run rẩy.

Lông tơ trên cổ hắn dựng đứng, mồ hôi lạnh lập tức túa ra.

Bạch Sương hai tay chống nạnh, hừ lạnh một tiếng:

- Hừ, ở ngay trước mặt ta mà ngươi còn dám nói dối sao?

Căng Khố lộ ra vẻ mặt đưa đám, nói:

- Công chúa điện hạ, mười kim tệ một Người Thú, ta thật sự không kiếm lời được bao nhiêu.

- Hừ, ngươi lại nói dối rồi!

Diêu Nhi tức giận nói.

Căng Khố tức giận mắng:

- Nha đầu này! Ngươi làm gì mà lắm mồm như vậy, ta có nói dối hay không thì tự ta biết.

- Đương nhiên là ta biết.

Diêu Nhi trừng mắt nhìn hắn.

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Ba kim tệ một người, ta muốn tất cả Người Thú.

Kim tệ ở nơi này là hợp kim, bên trong có bỏ thêm sắt và đồng.

- Ba kim tệ quá thấp, ta sẽ lỗ chết!!

Đôi mắt Căng Khố trừng lớn, mặt mũi tràn đầy vẻ đau lòng.

Diêu Nhi hồn nhiên nói:

- Ngươi lại gạt chúng ta, thành chủ đại nhân, hắn rất thích nói dối.

Mục Lương giơ tay xoa đầu tiểu hầu gái, nhàn nhạt nói:

- Vậy rút đầu lưỡi của hắn đi.

Căng Khố biến sắc, hắn không nghi ngờ rằng đối phương sẽ ra tay, cho nên vội vàng hô to:

- Đừng, đừng! Ba kim tệ một người, ta bán hết một trăm ba mươi hai Người Thú này cho đại nhân.

- Ly Nguyệt.

Mục Lương hơi quay đầu lại.

Cô gái tóc bạc hiểu ý, lấy ra một chiếc túi da thú rồi đếm số tinh thạch ma thú đồng giá với lượng kim tệ cần trả.

- Đây.

Ly Nguyệt tiện tay ném túi da thú về phía chủ cửa hàng.

Căng Khố vội vàng vươn tay tiếp nhận túi da thú rồi hơi xốc nó lên, ước lượng số tiền bên trong.

Hắn buồn bực thu hồi túi da thú, trong lòng đang rỉ máu, lần này hắn kiếm được ít hơn trước rất nhiều.

Căng Khố xoay người mở các lồng sắt giam giữ nhóm Người Thú rồi thúc giục bọn hắn đi ra.

Hắn tức giận hô hào:

- Mau ra đây.

Trong mắt nhóm Người Thú kia hiện lên sự tức giận, nhưng bọn họ lại không dám vi phạm lời nói của chủ cửa hàng, nếu không sẽ bị đánh đập không nương tay.

Nhóm Người Thú đều túm tụm tại một góc ở lầu một, có một số nửa người thú khiếp đảm dò xét Mục Lương và những người khác, nhưng phần lớn bọn hắn đều lộ ra ánh mắt đờ đẫn, có vẻ như bọn họ đã quá quen với việc này rồi.

Căng Khố lấy ra một chiếc túi và đưa cho Mục Lương, nói:

- Đây là chìa khoá mở còng tay, trên mỗi cái đều có mã số tương ứng với ổ khóa.

- Được rồi.

Mục Lương nhìn thoáng qua rồi đưa chìa khoá còng tay cho Ly Nguyệt, dặn dò:

- Ngươi đi mở khóa còng tay cho bọn họ.

- Vâng.

Ly Nguyệt đáp lại và đưa chìa khóa cho hộ vệ Trung Ương, để bọn họ hỗ trợ mở khóa.

Căng Khố kinh ngạc nhìn nhưng không nói gì thêm.

Răng rắc răng rắc ~~~

Trên mặt nhóm nửa Người Thú tràn đầy mờ mịt, những người này muốn làm gì?

- Mục Lương, tất cả đều đã được mở khoá.

Ly Nguyệt nhìn về phía Mục Lương, ánh mắt mang theo sự dò hỏi.

Mục Lương gật đầu, hắn nhìn về phía nhóm nửa người thú vẫn còn đang ngơ ngác, bình tĩnh nói:

- Tốt, bây giờ các ngươi được tự do, có thể rời khỏi đây.

Hắn muốn nhìn những nửa người thú này sẽ làm ra lựa chọn như thế nào, là rời đi để rồi bị bắt lại hay là có một lựa chọn khác.

- Đại nhân, ngươi muốn thả chúng ta đi sao?

Một cô gái có tai mèo lấy hết can đảm để hỏi.

- Ừ, tự do.

Mục Lương gật đầu.

- Vì sao?

Một người có đôi tai thỏ trên đầu khó hiểu hỏi.

- Không có vì sao cả.

Mục Lương buông mắt xuống.

Bạn cần đăng nhập để bình luận