Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 751: Khuyết Điểm Của Đồng Hồ Qủa Lắc



- Chị, làm thế nào để chúng ta có được đồng Huyền Vũ vậy?

Vân Hân nhẹ nhàng kéo ống tay áo của Đại An Ti, hỏi ra vấn đề mà tất cả mọi người muốn biết.

Đại An Ti đặt tay lên đầu cô bé, ngước mắt la lớn:

- Rất đơn giản, đăng ký công tác sẽ được nhận đồng Huyền Vũ.

- Công tác?

Trong đám đông vang lên tiếng nghi ngờ.

- Khi nào các ngươi gia nhập thành Huyền Vũ thì tự nhiên sẽ biết những chuyện này.

Đại An Ti quét nhìn đám đông một vòng, bình tĩnh nói:

- Bây giờ ai muốn rời đi hãy bước tới trước, trước khi trời tối sẽ có thể ra khỏi thành.

Ồn ào ~~

Dân chúng châu đầu ghé tai, toàn trường vang lên tiếng xôn xao.

Qua một hồi lâu, không ai lựa chọn rời đi.

Bọn họ đã chịu đủ cuộc sống không có nước uống, hơn nữa trong lòng rất cảm kích thành Huyền Vũ.

Nếu như không có thành Huyền Vũ thì bọn họ đã chết khát ở nhà từ lâu rồi.

Xuất phát từ điểm này, bọn họ nguyện ý tin tưởng thành Huyền Vũ thật sự tốt bụng.

- Rất tốt, hiện tại các ngươi trở về thu dọn đồ đạc, chờ khi nào tiếng chuông vang lên mười bốn lần thì mang hành lý tập hợp trước cổng thành.

Đại An Ti dặn dò:

- Đến lúc đó sẽ có người mang các ngươi tới chỗ ở mới và an bài công tác.

- Chúng ta không được ở đây sao?

Có người kinh ngạc lên tiếng hỏi.

- Đương nhiên là không, nơi này quá đổ nát, không thích hợp để ở.

Khóe môi của Đại An Ti hơi cong lên.

Dân chúng đưa mắt nhìn nhau, nửa tin nửa ngờ quay người rời đi, trở lại thành Vũ Thái.

Trước khi bọn họ rời đi, Đại An Ti nhẹ nhàng nói một câu.

- Sau khi mười lăm tiếng chuông vang lên, những người không đi sẽ bị chôn vùi cùng với thành Vũ Thái.

Từ hai giờ chiều đến ba giờ chiều, thời gian một tiếng, đủ cho bọn họ rời đi.

Lời nói của cô nhấc lên một mảnh xôn xao, những người vốn dĩ không thèm để ý chuyện này nghe vậy trong lòng lập tức căng thẳng.

Đại An Ti hài lòng vỗ tay, quay đầu nhìn bé gái, nói:

- Đi thôi, cùng ta đến gặp Mục Lương.

- Vâng!

Vân Hân ngoan ngoãn đáp, cô bé ôm Tiểu Hôi, cẩn thận đi theo Đại An Ti.

………..

Lộc cộc lộc cộc......

Lợn Tám Răng Nanh kéo xe chạy trên con đường chính từ Ngoại thành dẫn đến Nội thành.

Đây là xe ngựa cỡ nhỏ do Mục Lương đặc chế, dài ba mét rộng hai mét, chỉ cần một con Lợn Tám Răng Nanh kéo.

Đây là loại xe chỉ sử dụng cho Trung Ương, thuận tiện cho các cô gái đi đi về về từ Ngoại thành.

Nói chính xác hơn là để nhóm Hồ Tiên và Đại An Ti sử dụng.

Trong xe, Đại An Ti và Vân Hân ngồi đối diện.

Tiểu Hôi nằm trong ngực của cô bé, cơ thể nhẹ nhàng run rẩy, trạng thái không tốt lắm.

- Tiểu Hôi, ngươi không sao chứ?

Vân Hân nhẹ nhàng vuốt ve lưng của Tiểu Hôi, muốn cho nó dễ chịu hơn một chút.

Tiểu Hôi vẫn vùi đầu không phát ra âm thanh nào, cơ thể run rẩy không ngừng.

- Khi nào đến khu Trung Ương thì nhờ Mục Lương đại nhân xem một chút.

Đại An Ti nói khẽ.

- Vâng.

Vân Hân hơi gật đầu.

Cô bé quay đầu nhìn ra bên ngoài, đập vào mắt là mặt đất lát đá bằng phẳng, có thể nhìn thấy tường thành Ngoại thành ở xa xa.

Xe ngựa chạy hơn nửa giờ thì cửa chính Nội thành mới xuất hiện trong tầm mắt.

Cộp cộp cộp......

Thành Phòng Quân ở ngoài thùng xe kéo dây cương, để cho tốc độ xe ngựa tốc chậm lại.

- Xin phối hợp kiểm tra vào thành.

Nơi cửa lớn Nội thành, Thành Phòng Quân đóng giữ đưa tay ra hiệu.

- Là ta.

Cửa sổ xe được mở ra, lộ ra khuôn mặt của Đại An Ti.

- Thì ra là Đại tổng trưởng, cho phép qua.

Thành Phòng Quân cung kính hành lễ, ra hiệu bọn thuộc hạ mở chướng ngại vật trên đường.

Nếu không có tình huống đặc biệt, ai muốn vào thành đều cần phải tiếp nhận kiểm tra.

Đương nhiên, nếu như là cư dân Nội thành thì chỉ cần xuất trình thẻ căn cước.

Cộp cộp cộp......

Lợn Tám Răng Nanh kéo xe băng qua cửa thành, sau khi lái vào Nội thành tiếp tục chạy về phía Khu Vực Trung Ương.

- Ở đây thật xinh đẹp!!

Vân Hân ghé vào trên cửa sổ xe, đôi mắt đẹp tỏa sáng nhìn cây xanh hai bên đường.

Đại An Ti cong môi cười nói:

- Khu Trung Ương còn xinh đẹp hơn nhiều.

Vân Hân quay đầu nhìn Đại An Ti, ngây thơ hỏi:

- Chị, đây là Thiên Đường sao?

Đại An Ti sửng sốt một chút, sau đó khuôn mặt cô giãn ra, mỉm cười nói:

- Ngươi có thể coi ở đây là Thiên Đường.

- Thật nhiều thực vật xanh!

Trước khi đến Trung Ương, trong xe chỉ còn lại tiếng kêu kinh ngạc của bé gái thỉnh thoảng vang lên.

Lộc cộc lộc cộc......

Hơn mười phút sau, Lợn Tám Răng Nanh dừng lại trước cổng chính Khu Vực Trung Ương.

Hộ vệ đảm nhận vị trí phu xe thả dây cương nhảy xuống, quay người mở cửa khoang xe.

- Đến rồi.

Đại An Ti bước ra khỏi buồng xe, quay người lại ôm bé gái.

Vân Hân khiếp đảm giữ chặt tay của cô gái mắt xanh băng, rụt rè nói:

- Chị, thành chủ đại nhân có hung dữ không?

- Không đâu, ngươi yên tâm đi.

Đại An Ti cười khẽ một tiếng, trong đầu hiện ra hình ảnh Mục Lương mỉm cười dịu dàng.

Cô nắm tay của bé gái đi vào Trung Ương.

Trên đường đi, Vân Hân cảm thấy một đôi mắt không đủ để dùng.

Cô bé hết nhìn bên trái rồi nhìn sang bên phải, nếu không phải có Đại An Ti nắm tay dắt cô bé đi tới trước, nói không chừng cô bé đã ngơ ngác đứng tại chỗ rồi.

Hai người sử dụng Thang Vận Chuyển lên tầng 8 Trung Ương, đi về phía Cung điện.

Cộc cộc cộc......

- Đại nhân có ở đây không?

Đại An Ti gõ cửa thư phòng.

- Vào đi.

Giọng nói ôn hòa của Mục Lương truyền ra.

Sau khi được Mục Lương đồng ý, Đại An Ti nắm tay Vân Hân đẩy cửa bước vào.

Trong thư phòng, Mục Lương đặt đồng hồ quả lắc cỡ nhỏ đang chế tạo xuống bàn.

Hiện tại, anh chỉ mới làm được một chiếc đồng hồ quả lắc, nó được treo ở chính sảnh cung điện, hầu gái đảm nhận việc quan sát, tiến hành chỉnh sửa thời gian.

Mà quá trình chỉnh sửa này đã qua mười ngày.

Trải qua mấy ngày quan sát, anh phát hiện cứ mỗi ba ngày sẽ là một chu kỳ, sau ba ngày thì đồng hồ quả lắc sẽ đi chậm hơn, cuối cùng ngừng lại.

Sau đó, nó cần có người đi kích hoạt lần nữa, để cho đồng hồ tiếp tục vận chuyển.

Hiện tại, đã biết khuyết điểm của đồng hồ quả lắc, Mục Lương có thể suy nghĩ phương án giải quyết để mở rộng nó.

- Có chuyện gì thế?

Mục Lương ngồi thẳng người, ánh mắt quét qua cô bé rụt rè và sợ hãi đứng bên cạnh Đại An Ti.

- Xin chào đại nhân.

Vân Hân trốn ở sau lưng cô gái mắt xanh băng, cứng đờ khom lưng hành lễ.

- Thành chủ, cô bé là người của thành Vũ Thái......

Đại An Ti giới thiệu sơ lược tình huống của bé gái.

- Hiện giờ, cô bé là cô nhi?

Mục Lương cau mày hỏi.

- Đúng vậy, cho nên ta nghĩ có thể đưa cô bé đến Viện Mồ Côi hay không.

Đại An Ti gật đầu đáp.

Mục Lương đánh giá bé gái, bình tĩnh nói:

- Đi Viện Mồ Côi không thành vấn đề.

Đáy mắt của Đại An Ti hiện lên vẻ vui mừng, nàng giơ tay xoa đầu của Vân Hân, buồn cười nói:

- Ngươi còn không mau cám ơn thành chủ đại nhân đi.

Vân Hân lộ ra vẻ mặt ngẩn ngơ, sau khi được Đại An Ti nhắc nhở thì mới lấy lại tinh thần, cung kính thi lễ:

- Cám ơn thành chủ đại nhân.

- Đại nhân, chị gái nói ta đưa cái này cho ngươi sẽ vui.

Vân Hân rụt rè bước tới trước, đưa Tiểu Hôi trong lòng cho Mục Lương.

Bạn cần đăng nhập để bình luận