Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2314: Cổ Văn Và Chữ Hư.

- Đúng là không có độc.

Lai Vu liếc nhìn những người khác, tất cả mọi người đều bình thường, không có ai ngã xuống.

- Vào trong thôi.

Cô giơ lên Đá Phát Sáng, dẫn đầu cất bước đi vào trong huyệt mộ.

Sau cửa đá là một cầu thang sâu hun hút, kéo dài xuống lòng đất.

- Cộp cộp cộp ~~~

Đoàn người Lai Vu đi vài chục phút, cuối cùng mới tới phần cuối cầu thang.

Lúc này, bọn hắn đã thâm nhập sâu dưới nền đất gần một ngàn mét, không khí nơi này cực kỳ mỏng manh.

- Không thể ở lại đây quá lâu, mọi người tìm xem xung quanh có đồ tốt không.

Lai Vu trầm giọng phân phó.

- Vâng.

Bọn đạo tặc hưng phấn đáp lời.

Đại La thì vẫn đi theo thủ lĩnh, không hề rời đi.

Lai Vu tiếp tục đi tới trước, trong huyệt mộ vọng lại tiếng nói chuyện của các đạo tặc, có thể thấy được Mộ Huyệt này lớn đến mức nào, giơ ngón tay chỉ về một phía, nói:

- Nơi đó chắc là chủ mộ.

- Đi xem đi.

Đại La dẫn đầu đi trước một bước.

Mấy người băng qua mộ đạo, đi tới một căn phòng có diện tích khoảng hai mươi mét vuông, vị trí đối diện có một quan tài bằng đồng xanh, xung quanh chất đầy các loại đồ vật đáng tiền.

- Phát tài rồi!

Hai mắt của Đại La lập tức sáng rực.

Hắn thấy được rất nhiều linh khí, trong đó có bốn kiện linh khí cao cấp, trừ cái đó ra thì kim tệ và ngân tệ chồng chất thành một ngọn núi nhỏ.

Lai Vu cũng nở nụ cười, nhưng cô nhanh chóng bị sáu khối bia đá phía sau quan tài hấp dẫn lực chú ý.

Cô bước tới trước, Đá Phát Sáng chiếu rọi mặt trên, lúc này Lai Vu mới nhìn rõ trên tấm bia đá có khắc rất nhiều văn tự.

- Đây là chữ gì?

Lai Vu nhíu mày lại, phát hiện mình xem không hiểu chữ trên tấm bia đá, đây không phải là văn tự thông dụng hiện tại trên đại lục, hô một tiếng:

- Đại La, ngươi qua đây.

- Tới ngay, có chuyện gì vậy đại tỷ?

Đại La ôm một đống kim khí tiến tới trước, trên mặt vẫn còn treo nụ cười ngây ngốc.

Lai Vu nghiêm túc nói:

- Ngươi nhận biết những chữ này không?

Đại La vội vã thu liễm nụ cười, quan sát tỉ mỉ chữ trên tấm bia đá rồi lắc đầu nguầy nguậy, chỉ vào một chỗ trên tấm bia đá, nói:

- Chỗ này hình như là chữ Hư, không biết có phải hay không?!

- Đúng là rất giống chữ Hư.

Lai Vu chậm rãi gật đầu.

Đại La đề nghị:

- Mấy tấm bia đá này không nặng, hay chúng ta dọn đi luôn?

- Ừm, khi nào rời đi thì tiện thể mang theo.

Lai Vu lên tiếng, quyết định thu lấy bia đá để sau này lại nghiên cứu.

………..

- Cọt kẹt ~~~

Cung điện, khu Trung Ương

Cửa thư phòng bị đẩy ra.

Nguyệt Thấm Lan đi vào trong, phía sau là Tiểu Tử đang bê một bộ quần áo màu trắng.

Nguyệt Thấm Lan nhìn Mục Lương đứng lên, ưu nhã nói:

- Mục Lương, hôm nay mặc bộ này đi, nhìn lên tinh thần một chút.

- Ta cảm thấy bộ trên người khá tốt, không cần đổi đâu.

Mục Lương chỉ vào bộ đồ mới thay hôm qua.

Cô lắc đầu nói:

- Vậy không được, bộ này ngươi đã mặc tham dự đại hội thể dục thể thao vào hôm qua rồi, hôm nay phải mặc bộ khác.

Mục Lương bất đắc dĩ nói:

- Nhưng ta chỉ mới mặc nó một lần.

- Đã mặc chính là đồ cũ, ngươi mau thay quần áo đi.

Nguyệt Thấm Lan thúc giục.

- Được rồi.

Mục Lương thỏa hiệp nhún vai, giơ tay để tiểu hầu gái hầu hạ thay đồ mới.

Nguyệt Thấm Lan đột nhiên nói:

- Mục Lương, ta đã phân phó các thợ may làm quần áo mới cho ngươi, sau này mỗi lần ngươi đi ra ngoài đều sẽ mặc quần áo khác nhau.

- Cái gì?

Anh sửng sốt một chút.

- Ngươi là quốc vương.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

- Được rồi, ta hiểu.

Mục Lương dở khóc dở cười.

Cô lại nghiêm túc bảo:

- Ngươi là quốc vương nên phải chú trọng việc ăn mặc, nếu không thì các quý tộc vương quốc khác nhìn thấy sẽ cho rằng quốc vương vương quốc Huyền Vũ rất nghèo, không có lấy nổi một bồ đồ mới.

- Lần trước, ngươi đã nói những lời này rồi.

Mục Lương vội vàng nói.

Khóe môi của Nguyệt Thấm Lan cong lên, ưu nhã nói:

- Ta biết, nhắc lại cho ngươi nhớ thôi.

Mục Lương bất đắc dĩ nhìn cô gái ưu nhã, sau khi mặc quần áo xong, hắn vươn tay nhéo má của cô.

Lông mi nhỏ dài của Nguyệt Thấm Lan run lên, vỗ nhẹ vào mu bàn tay của Mục Lương, nói:

- Được rồi, nên đi sân vận động, hôm nay là thi đấu cầu lông.

- Ừm, đi thôi.

Mục Lương cười một tiếng, chắp tay sau lưng đi ra ngoài.

Cô đi theo bên cạnh, khi tới chính sảnh thì chạm mặt Hồ Tiên, cô gái đuôi hồ ly uốn éo đi tới bên cạnh Mục Lương rồi tự nhiên khoác tay hắn.

Nguyệt Thấm Lan trêu chọc:

- Hôm nay, sắc mặt của chị Hồ Tiên rất hồng hào, xem ra tối hôm qua ngủ rất ngon.

Đôi mắt đỏ rực của Hồ Tiên chớp chớp, cười quyến rũ nói với âm điệu kéo dài:

- Đúng vậy, ta ngủ rất thoải mái ~~~

Mục Lương tiếp tục đi tới trước với vẻ mặt không thay đổi, chỉ là cánh tay đã bị cô gái đuôi hồ ly siết chặt hơn.

- Thật tốt.

Nguyệt Thấm Lan cười khẽ vài tiếng.

Hồ Tiên vỗ đuôi hồ ly vào lưng Mục Lương, đột nhiên nói:

- Thấm Lan muội muội, ta thấy sắc mặt của ngươi ngày hôm trước cũng rất tốt.

- Đó là do ta ngủ sớm.

Nguyệt Thấm Lan cười tươi như hoa nói.

Hồ Tiên lộ ra vẻ mặt nghi ngờ, nói:

- Thật sao, nhưng hôm đó ta đến phòng tìm ngươi thì lại không thấy ai cả.

-...

Hàng mi của Nguyệt Thấm Lan chợt run lên, ho nhẹ một tiếng, nói với giọng điệu ôn hòa:

- Đó có thể là do ta khát nên đi ra ngoài rót nước, vừa vặn ngươi tới tìm ta cho nên không thấy.

Hồ Tiên cười như có như không, hỏi:

- Em gái à, ngươi quên năng lực thức tỉnh của mình là gì à? Tại sao còn muốn đi rót nước uống?

-...

Nguyệt Thấm Lan co giật khóe miệng, năng lực thức tỉnh của cô chính là nước, có khát thì điều động nguyên tố nước đưa tới tận miệng là được rồi.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Hồ Tiên, màu son ngươi chọn hôm nay không tệ.

- Ta cũng cảm thấy như vậy.

Đôi mắt đẹp của Hồ Tiên hiện ra ý cười, nói xong rồi cắn môi cười duyên với anh.

Nguyệt Thấm Lan hơi híp mắt lại, nhẹ nhàng bấm eo Mục Lương một cái.

Trong lòng Mục Lương run lên, nhìn cô gái ưu nhã với ánh mắt vô tội, hỗ trợ giải vây mà còn bị bóp eo?

- Hừ.

Nguyệt Thấm Lan nói thầm một tiếng, cảm thán Hồ Tiên quả nhiên thích hợp làm chuyện buôn bán, cái miệng kia thật sự quá có thể nói.

Ba người đi lên xe hơi đậu trước cung điện, lái xe là Ly Nguyệt, ngồi ở ghế phụ là Mễ Á.

Phía trước và sau xe hơi đều có hộ vệ Trung Ương cưỡi xe gắn máy, đội hình trùng trùng điệp điệp cứ như vậy mà xuất phát.

Khi đến sân vận động, hai bên đường đi đứng đầy dân chúng, bọn hắn cung kính hô to bệ hạ, ánh mắt tràn đầy sùng bái và kính ngưỡng.

Nếu như không phải có Tuần Cảnh Vệ duy trì trật tự hiện trường, phỏng chừng dân chúng đã ùa tới quỳ lạy quốc vương rồi.

Xe hơi ngừng lại, Mục Lương và đám người Hồ Tiên bước xuống xe, anh phất tay chào hỏi dân chúng, bình thản nói:

- Mọi người chú ý an toàn, đừng chen chúc.

- Vâng, bệ hạ thân ái của ta!

Một nữ nhân cung kính hô to.

- Bệ hạ vạn an.

-...

Dân chúng dồn dập hành lễ, dõi theo đoàn người Mục Lương đi vào sân vận động.

Bạn cần đăng nhập để bình luận