Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1277: Thành Chủ Đại Nhân, Lại Có Hư Quỷ Tiến Đến Đây!



Tạp Lý kiên trì hỏi:

- Thành chủ đại nhân, bên này chúng ta không giết được hư quỷ, có phải không kiếm được quân công hay không?

Tạp Ny Y lôi kéo tay anh trai, thấp giọng nói:

- Anh trai, thành Huyền Vũ bình yên là tốt rồi, đừng đặt nặng mấy thứ như quân công.

- Thành chủ đại nhân, ngài cứ coi như vừa rồi ta không hỏi được không?

Tạp Lý âm thầm rung động, sau đó hắn xấu hổ cúi đầu.

- Thân là quân nhân, để ý tới quân công là chuyện tốt, tục ngữ có một câu rất hay, binh lính không muốn thăng quan, không phải binh lính tốt.

Mục Lương trong sáng nói.

Nghe vậy, Tạp Lý ngẩng mạnh đầu, hắn ngây ngốc nhìn anh.

Mục Lương lạnh nhạt nói:

- Chỉ cần bảo vệ được thành Huyền Vũ, bảo vệ được Thiên Cức Quan, ta khẳng định tất cả mọi người sẽ có quân công, cứ yên tâm đi.

- Vâng, sẽ chúng ta cam đoan sẽ bảo vệ được thành Huyền Vũ.

Tạp Lý kích động nâng tay chào theo nghi thức quân đội. Hắn cũng không tranh quân công cho mình. Hắn muốn tranh thủ cho những thủ hạ binh lính dưới tay mình. Hiện tại hắn là một tiểu đội trưởng, mang theo hai mươi binh lính Không Quân.

- Ừm, nhưng cũng phải chú ý an toàn.

Mục Lương dặn dò.

- Vâng!

Tạp Lý kích động gật đầu.

- Ngươi có tiền đồ đấy.

Thái Khả Khả trắng mắt liếc Tạp Lý một cái.

- Được rồi, có việc nhớ phải liên hệ trước với ta.

Mục Lương bỏ lại một câu, rồi đưa tay ôm lấy vòng eo cô gái tóc bạch kim, lần thứ hai bay lên trời, dọc theo tường thành tiếp tục bay tuần tra một vòng, không có con hư quỷ nào đột phá được dãy tường thành ở ngoại thành này, hư quỷ đều chết hết ở bên ngoài tường thành.

Anh thở phào nhẹ nhõm, những chuẩn bị hơn nửa năm này đúng là có tác dụng.

Sau đó không lâu, hai người trở lại phía trước Sơn Hải Quan.

Nhóm Thành Phòng Quân đang nghỉ ngơi, xử lý miệng vết thương và bổ sung thể lực.

Nhân viên hậu cần đưa đến hoa quả và những chén đầy thịt hầm, cung ứng không hạn chế cho Thành Phòng Quân.

Tục ngữ đã nói rồi, ăn no mới có khí lực đánh giặc.

- Thành chủ đại nhân đã trở lại!

Nhóm Thành Phòng Quân hô một tiếng.

Hồ Tiên gấp giọng nói:

- Mục Lương, thế nào, mọi người ở những tường thành khác có khỏe không?

- Ta đã trở về nhanh như vậy, ngươi cảm thấy bọn họ an toàn hay không?

Mục Lương cười hỏi lại một câu.

Hồ Tiên ngẩn ra một lát rồi mỉm cười nói:

- Cũng đúng.

Nếu tường thành khác bị hư quỷ công phá, vậy Mục Lương không thể trở về nhanh như vậy, nhất định anh phải ở lại giải quyết xong xuôi lũ hư quỷ mới trở về.

- Thành chủ đại nhân, lại có hư quỷ tiến đến đây!

Vệ Cảnh cao giọng hô một câu.

Thùng thùng đông… Trống trận lại bị gõ vang, dồn dập và vang dội.

Ở xa xa trên mặt biển, đàn hư quỷ đã xuất hiện, chúng lấy tốc độ kinh người tới gần thành Huyền Vũ.

- Lần này hư quỷ lại nhiều hơn.

Sắc mặt Đại An Ti ngưng trọng lên. Sau đó cô xoay người, cao giọng hạ lệnh:

- Mọi người, chuẩn bị chiến tranh.

Đạp đạp đạp...

Nhóm Thành Phòng Quân không nói hai lời bắt đầu hành động, trước tiên bọn họ cầm lấy vũ khí làm tốt chuẩn bị chiến đấu.

- Mục Lương, lần này có rất nhiều hư quỷ cấp cao.

Hồ Tiên đứng lên, nhìn chăm chú vào không trung xa xa, nơi đó những điểm đen vô cùng rậm rạp, số lượng đã vượt qua năm nghìn.

- Không sợ, đã có ta ở đây.

Mục Lương lạnh nhạt cười.

Anh vẫn muốn luyện binh, nhưng không hề muốn gây quá nhiều nguy hiểm cho mọi người.

- Tới tốt lắm, ta còn chưa giết đủ đâu.

Mai Sa Khoa chiến ý dạt dào, hắn nắm chặt trường đao trong tay. Già Lạc rút ra kiếm xương, nghiêng đầu đưa mắt nhìn Mai Sa Khoa:

- Muốn so xem ai giết nhiều hơn không?

- Được.

Mai Sa Khoa nhếch miệng cười, hai tròng mắt hắn đã phiếm hồng.

Hắn sẽ báo thù cho dân chúng của thành Tiêu Khắc, chỉ có giết thật nhiều hư quỷ mới vơi bớt nỗi hận trong lòng hắn!

Già Lạc khẽ cười một tiếng, cầm kiếm xương trong tay đi xuống tường thành.

…………..

Bên trong Tam Tinh Lâu, Mậu Đạt, Đại Tề, Kha Đa Lạp vẫn đang ở trong phòng của mình. Ba người ghé vào phía trước cửa sổ, lưu ý động tĩnh trên tường thành.

- Đội trưởng, dường như bên ngoài chiến đấu rất kịch liệt....

Kha Đa Lạp vươn dài cổ, hắn muốn nhìn rõ ràng hơn một chút tình huống trên tường thành.

Có điều tường thành rất cao, bọn họ đứng ở cửa sổ tầng hai căn bản không nhìn được cái gì. Đại Tề nhếch miệng, nhức đầu nói:

- Âm thanh này làm ta nhức hết cả đầu.

Tiếng trống rung trời, cửa sổ đang run động, ngay cả mấy cái chén trên bàn trà cũng đang run động theo tiếng trống, có thể thấy được tiếng trống vừa dồn dập vừa vang vọng.

- Chắc là ma cụ cao cấp.

Mậu Đạt suy đoán.

- Đợi lâu như vậy, cũng không thấy hư quỷ tiến vào Phố Buôn Bán...

Đại Tề bĩu môi, xoay người ngồi lên giường.

Ùng ục Ùng ục...

Hắn ôm bụng, bụng của hắn đã sôi trào vài lần rồi.

Mậu Đạt liếc Đại Tề một cái:

- Nhịn chút nữa đi.

- Đội trưởng, nếu còn đói thêm nữa, ta chẳng còn khí lực để nói chuyện đâu.

Đại Tề cúi đầu, bộ dáng hữu khí vô lực của hắn rất buồn cười.

Mậu Đạt cười lạnh một tiếng, tức giận nói:

- Bớt giả vờ đi. Trước kia ngươi đói ba ngày cũng không sao, hôm nay chỉ mới nửa ngày không được ăn cơm, ngươi đã chịu không nổi rồi?

- Đội trưởng, bây giờ khác trước kia mà.

Đại Tề khờ khạo nói.

- Khác như thế nào?

Mậu Đạt bày ra tư thế ngươi nói ta nghe xem nào.

Đại Tề cười ngây ngô nói:

- Hắc hắc, ở thành Huyền Vũ đầy đồ ăn ngon, hơn nữa trước kia chúng ta chẳng có gì để ăn mới phải nhịn đói, nhưng hiện tại nơi đây có quá trời đồ ăn, tại sao chúng ta phải để mình chịu đói chứ?

- Khi sáng nay ra ngoài, ta đã để ý rồi bên ngoài không có nơi nào để ăn hết.

Mậu Đạt trừng mắt nhìn Đại Tề một cái.

- Chắc tầng một có, để ta đi hỏi nữ nhân kia một chút.

Đại Tề đứng lên nói.

- Đi đi.

Mậu Đạt khoát tay áo.

- Được!

Đại Tề hưng phấn xoay người rời đi.

Khặc khặc khặc... Ầm vang!

Từ phương hướng tường thành, lại truyền đến những thanh âm khác biệt.

- Đội trưởng, chiến đấu thật kịch liệt!

Kha Đa Lạp run giọng nói.

- Thật muốn đi xem.

Mậu Đạt đang cực kỳ tò mò, rốt cuộc tường thành bên kia đã xảy ra chuyện gì. Nếu không bọn họ cũng đi xem một chút?

Bên kia, Đại Tề đi cực nhanh, ba bước bị rút gọn thành hai biết, hắn rất kích động đi vào sảnh tiếp đãi ở lầu một. Đằng sau quầy, Tiểu Bội ngẩng đầu, rồi nhíu mày nhìn chằm chằm vào Đại Tề.

- Khách nhân, có chuyện gì sao?

Tiểu Bội nghi hoặc hỏi.

- Bên ngoài đang chém giết, tại sao có khách nhân lại ra ngoài?

Đại Tề đàng hoàng nói:

- Ta tới tìm ngươi hỏi chút đồ ăn, ta thật sự rất đói bụng.

- Đồ ăn sao? Có nha.

Tiểu Bội lấy ra một danh sách từ bên dưới quầy, đưa cho người đàn ông. Đại Tề đưa tay tiếp nhận, trên danh sách đó là tất cả đồ ăn Tam Tinh Lâu có bán.

- Khoai lang khô, mười đồng một cân? Bánh mì lúa mạch loại lớn, năm đồng một cái?

Đại Tề trừng lớn đôi mắt, giá cả trên danh sách làm cho hắn hoa mắt chóng mặt, kinh ngạc hỏi:

- Tại sao đắt hơn Nội thành nhiều như vậy?

- Giá niêm yết này được công khai, trước giờ chưa thay đổi.

Khóe môi Tiểu Bội nhếch lên ý cười. Nơi này là Ngoại thành, lại còn là khu vực ngoại giao, ăn, mặc, ở, đi lại tất nhiên sẽ đắt hơn so với Nội thành.

- Này...

Đại Tề há miệng thở dốc.

Bạn cần đăng nhập để bình luận