Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1710: Xe Đạp Bảng Nâng Cấp



Trường Học sắp xếp cứ đi học năm ngày thì sẽ được nghỉ hai ngày, các công việc khác thì không được, dù sao thì phần lớn dân chúng đều làm việc trong các nhà xưởng nên chỉ có thể áp dụng chế độ nghỉ theo đợt.

Bạch Sương tò mò hỏi:

- Vậy hôm nay ngươi muốn làm cái gì?

- Không có gì để làm, ta cũng không biết phải làm gì.

Mễ Nặc ngáp một cái, đôi tai thỏ xù lông tiu nghỉu.

Bạch Sương chớp chớp đôi mắt đẹp màu vàng tím, giả vờ thuận miệng hỏi:

- Vậy Mục Lương thì sao?

Hôm nay, cô dậy muộn, rửa mặt xong lập tức đến nhà ăn, nhưng anh và những người khác đã ăn no và rời đi.

- Hắn đi tuần tra Đồng Ruộng và Vườn Trái Cây rồi, chắc buổi chiều mới có thể trở về.

Mễ Nặc giải thích.

- Ra là như vậy….

Đôi mắt đẹp của Bạch Sương thoáng qua một tia mất mát.

Mễ Nặc nhàm chán ngáp một cái:

- Chị Thấm Lan cũng rất bận rộn, nhóm của chị Phi Nhan đều đi căn cứ Không Quân, chị Hồ Tiên thì đi cùng Mục Lương tuần tra Đồng Ruộng và Vườn Trái Cây rồi...

Bạch Sương đề nghị:

- Nếu không chúng ta đi dạo Nội Thành một chút đi, ngươi thấy như vậy được chứ?

Mễ Nặc áy náy nói:

- Ta không muốn đi, Nội Thành quá quen thuộc với ta rồi.

Bạch Sương lý giải gật đầu:

- Cũng đúng, mỗi lần ngươi đến Trường Học đều phải đi qua Nội Thành...

Mễ Nặc linh quang lóe lên, nói:

- Chúng ta đến Xưởng Chế Tạo Linh Khí đi, tối hôm qua ta nghe Mục Lương nói chị Già Lạc đã chế tạo ra phương tiện giao thông mới, chúng ta đến đó xem thử.

- Chẳng lẽ là ô tô mà Mục Lương từng nhắc tới sao?

Bạch Sương kinh ngạc hỏi.

Mễ Nặc lắc đầu nói:

- Hình như không phải, ô tô không thể chế tạo nhanh như vậy đâu.

- Chúng ta đến đó xem thì sẽ biết thôi.

Cô nói thêm một câu.

- Được.

Bạch Sương đáp ứng.

Cô gái tai thỏ mang theo Bạch Sương đi vào tầng bảy khu Trung Ương, dựa vào khuôn mặt để thuận lợi tiến vào Xưởng Chế Tạo Linh Khí, toàn bộ hành trình không có người ngăn cản.

Bạch Sương không hề biết rằng mình đã ký kết Khế Ước Ong Chúa với Mục Lương, trong tiềm thức không cách nào phản bội thành Huyền Vũ.

- Tiểu thư Mễ Nặc.

Lê Nhã bước ra phòng làm việc, vừa vặn đụng phải cô gái tai thỏ và Bạch Sương.

Mễ Nặc giải thích:

- Chị Lê Nhã, ta nghe nói có phương tiện giao thông mới cho nên đến đây xem.

Lê Nhã như suy nghĩ gì đó rồi nói:

- Cái mà ngươi nói hẳn là xe gắn máy.

- Xe gắn máy?

Mễ Nặc nghiêng đầu sang một bên.

- Nó được chị Già Lạc chế tạo, dùng động cơ gắn vào xe đạp, cũng có thể nói là phiên bản nâng cấp của xe đạp.

Lê Nhã giải thích.

Trong đôi mắt xanh lam của Mễ Nặc lộ vẻ mong đợi, nói:

- Nghe có vẻ rất thú vị, ta muốn nhìn.

- Vậy ngươi đi tìm chị Già Lạc đi, ta còn có việc phải làm.

Lê Nhã thanh thúy nói.

- Được rồi, ngươi cứ làm việc của mình đi.

Mễ Nặc hồn nhiên gật đầu.

Cô mang theo Bạch Sương với ánh mắt tò mò tiếp tục đi tới trước, chẳng mấy chốc thì cả hai đã đứng trước cửa phòng làm việc của Già Lạc.

- Cộc cộc cộc ~~~

Mễ Nặc gõ cửa phòng, thanh thúy nói:

- Chị Già Lạc, ngươi đang bận sao?

- Không có, cửa không khóa, vào đi.

Giọng nói có chút mệt mỏi của Già Lạc truyền ra từ bên trong phòng làm việc.

Lúc này, Mễ Nặc mới đẩy cửa bước vào, đập vào mắt là vô số tài liệu hung thú chất đống trên mặt đất.

Gần đó có một chiếc bàn dài ba mét, trên đó cũng chồng chất rất nhiều tài liệu hung thú và bản vẽ.

Già Lạc thả tài liệu hung thú trên tay xuống, ngước mắt nói lời xin lỗi:

- Nơi này hơi lộn xộn, không có chỗ để các ngươi ngồi.

- Không có việc gì, chúng ta chỉ ở đây một lúc thôi.

Mễ Nặc ngọt ngào nói.

- Ừ, các ngươi tới đây có chuyện gì không?

Già Lạc nói và nhìn về phía Bạch Sương.

Hôm nay, cô đang nghiên cứu về ô tô, suy nghĩ làm thế nào để giảm thể tích của nó, đặc biệt là thể tích của “mô-đun động lực”, đây là bộ phận dùng để cung cấp lực đẩy cho xe.

Mễ Nặc giải thích:

- Chúng ta muốn nhìn phương tiện giao thông mới.

- Được thôi, các ngươi đi theo ta.

Già Lạc nghe vậy phủi tay, tránh đi đống tài liệu hung thú ngổn ngang rồi chậm rãi bước ra ngoài.

Mễ Nặc nhìn khuôn mặt của Già Lạc, quan tâm nói:

- Chị Già Lạc, ngươi vẫn chưa nghỉ ngơi phải không, trông ngươi rất mệt mỏi.

Già Lạc nói không chút để ý:

- Mấy ngày nay ta hơi bận, tối nay nghỉ ngơi cũng không muộn.

Việc nghiên cứu ô tô đã có bước tiến triển mang tính đột phá, cô không muốn bỏ dỡ ngay lúc này.

- Ngươi cần phải nghỉ ngơi nhiều hơn, không thể để thân thể kiệt sức được.

Mễ Nặc nghiêm túc dặn dò.

Già Lạc cười khẽ một tiếng, bình tĩnh nói:

- Yên tâm đi, ta có quả Tinh Thần và Nước Mắt Thiên Sứ, sẽ không mệt chết đâu.

- Nhưng ngươi không nên luôn ỷ lại những thứ này nha.

Mễ Nặc thầm nói.

- Ngươi nói có lý.

Già Lạc như suy nghĩ gì đó.

Ba người vừa đi vừa tán gẫu, chưa được bao lâu thì đã tới kho hàng của Xưởng Chế Tạo Linh Khí.

- Các ngươi đứng đây chờ ta.

Cô bỏ lại một câu rồi cất bước đi vào trong kho hàng.

Sau một vài phút thì Già Lạc quay trở lại, bên cạnh là một chiếc xe với tạo hình kì lạ.

- Đây chính là xe gắn máy sao?

Đôi mắt màu xanh lam của Mễ Nặc trừng lớn.

Đó là một chiếc xe hai bánh dài hai mét, hình dáng của nó rất giống với xe điện dành cho nữ ở kiếp trước của Mục Lương. So với những chiếc xe mà Già Lạc chế tạo trước đó thì chiếc xe gắn máy này có thể nói là nhỏ nhắn.

Những chiếc xe gắn máy mà Già Lạc chế tạo trước đây vẫn chưa được đưa vào sản xuất hàng loạt, vì việc sản xuất chúng nó quá rắc rối và phức tạp.

- Không sai, nhưng ta thích gọi nó là Xe Máy hơn.

Già Lạc ngạo nghễ nói.

Cô ngồi lên xe, một chân đạp bàn đạp được gắn ở bên thân xe, tiếp đó vặn tay lái để phát động tinh thạch ma thú.

Ầm ầm ~~~

Xe Máy khởi động và lập tức bay ra ngoài, vòng quanh trên quảng trường nhỏ.

Xe Máy mới có kích cỡ nhỏ hơn, sử dụng ít tài liệu hơn và chế tác cũng dễ dàng hơn, phù hợp để sản xuất hàng loạt.

- Ta có thể thử một chút không?

Mễ Nặc kích động nói.

Già Lạc bóp phanh và dừng Xe Máy trước mặt cô gái tai thỏ, cười nói:

- Đương nhiên là được rồi, cái này tương tự như đi xe đạp vậy, chỉ cần khống chế cân bằng tốt là được rồi.

- Ta đã biết.

Mễ Nặc gật đầu, ngồi ở trên Xe Máy, tiếp đó thận trọng vặn tay lái.

Ầm ầm ~~~

Xe Máy lập tức phóng ra ngoài, trong không khí vang lên tiếng cười phấn khích của cô gái tai thỏ.

Cô gái tai thỏ khống chế đầu xe, nhẹ nhàng lái Xe Máy chạy khắp nơi.

Trong mắt Bạch Sương tràn đầy sự hâm mộ, nếu cô có được một chiếc Xe Máy thì tốt biết mấy.

………….

Trong Đồng Ruộng, Mục Lương, Hồ Tiên và những người khác đang xem xét các loại rau quả xanh mới trồng trọt.

Mục Lương nhìn một mảng xanh tươi lớn trước mặt, hỏi:

- Đây đều là những loại rau quả xanh mới sao?

Người quản lý Đồng Ruộng cung kính nói:

- Đúng vậy, tất cả đều tới từ thành Tát Luận.

Vì phong phú chủng loại rau cải xanh, thành Huyền Vũ đã trồng thêm nhiều loại rau quả đến từ thành Tát Luận, tất cả đều được trồng ở một khu vực riêng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận