Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 987: Như Một Con Diều Hình Người

Cứ như vậy, Cốc Phi Long thực sự sẽ gặp nguy hiểm như đảo Người Cá.

- Một trăm vạn viên tinh hạch sơ cấp trung đẳng, ta giúp ngươi giải quyết những hư quỷ này.

Mục Lương dùng giọng bình tĩnh bàn giao dịch.

Trăm vạn viên tinh hạch hung thú sơ cấp trung đẳng, có thể chuyển hóa thành mười triệu điểm tiến hóa, đây mới là điều Mục Lương muốn.

Long Cốc Chủ đặt câu hỏi:

- Làm sao giải quyết? Chẳng nhẽ cũng làm như đảo Người Cá, nhấn chìm cốc Phi Long vào biển cả?

Lão khẽ cắn môi, tổng hợp tất cả tài lực của cốc Phi Long, vẫn có thể lấy ra được một trăm vạn viên tinh hạch sơ cấp trung đẳng.

- Có biện pháp ngăn cản hư quỷ trước khi chúng trở lại sào huyệt.

Mục Lương nói một lời kinh người.

Long Cốc Chủ nhìn biểu cảm bình tĩnh của Mục Lương, ma xui quỷ khiến thế nào, lão lại gật đầu:

- Được.

- Vậy chúng ta đi thôi.

Khóe miệng của Mục Lương cong lên.

Thân thể anh bay lên trời, mang theo Long Chủ, dùng loại tốc độ cao nhất đuổi theo bầy hư quỷ vừa rời đi

Cùng lúc đó, con đường phía sau Mục Lương nứt ra rồi ầm ầm khép kín lại, cắt đứt đường lui của hư quỷ. Long Cốc Chủ sợ hết hồn, thực lực Mục Lương rút cuộc là mạnh tới mức nào?

- Đừng động đậy.

Mục Lương không đầu không đuôi nhắc nhở một câu.

Long Cốc Chủ sửng sốt, bên hông lão bị dình vào một sợi tơ nhện, một đầu tơ nhện khác đang ở trên tay Mục Lương.

- Chạy Nhanh Gấp Năm Lần.

Mục Lương thấp giọng thì thầm, anh thi triển năng lực Chạy Nhanh Gấp Năm Lần. Chạy Nhanh Gấp Năm Lần, có thể làm cho tốc độ di động của anh tăng lên năm lần.

Vốn dĩ tốc độ của Mục Lương đã nhanh rất nhiều so với người bình thường, hiện tại thi triển năng lực, lại càng thoải mái đuổi theo bầy hư quỷ đã rời đi.

- A…

Long Cốc Chủ kinh hô một tiếng, một loại lực lượng mạnh mẽ truyền đến bên hông lão, thân thể lão bị lôi kéo bay nhanh về phía trước. Hiện tại, lão giống như là một con diều hình người bị kéo bay đi.

Ầm vang!

Cái khe phía sau hai người, không ngừng khép kín, khiến cho cái vựa sâu này từ từ biến mất.

Mục Lương suy đoán, có thể do sào huyệt hư quỷ ở đảo Người Cá bị hủy, cho nên một ít hư quỷ còn sót lại đã chạy tới cốc Phi Long.

………..

Khặc khặc khặc…

Bầy hư quỷ đang chạy trốn rất nhanh đều ngừng lại, chúng đã phát hiện ra điều gì đó nên quay người lại. Đôi mắt tối đen của chúng cứ gắt gao nhìn chằm chằm vào con đường phía sau cái khe.

Ầm vang!

Ngay sau đó, con đường trong khe vang lên âm thanh ầm ầm, sau đó khép kín lại, cát bụi bay đầy trời.

Bức tường đá ở hai bên sườn cái khe cũng dung hợp kín kẽ lại cùng một chỗ, ngăn chặn đường lui của lũ hư quỷ.

Khặc khặc khặc…

Đôi mắt của hư quỷ cấp chín híp lại, nó phát ra một tiếng kêu quỷ dị.

Nguyên tố ánh sáng từ trong tầm nhìn của hư quỷ, càng ngày càng lan rộng ra. Chỉ trong khoảnh khắc, ánh sáng đã bao trùm tất cả con đường. Dưới sáng sáng chói chang, bầy hư quỷ đã hiển lộ ra bộ dáng xấu khi, khiến người khác sợ hãi của chúng.

Vù vù hô…

Mục Lương mang theo Long Cốc Chủ xuất hiện, lơ lửng ở giữa không trung. Hai người nhìn chăm chú vào bầy hư quỷ rậm rạp phía trước.

- Đã đuổi kịp.

Bộ dáng lạnh nhạt Mục Lương, khiến cho Long Cốc Chủ thở dài.

Lão nhìn về phía con đường trong khe chật ních đầy hư quỷ, da đầu lão nháy mắt run lên, một cảm giác tê dại truyền từ đỉnh đầu xuống gót chân. Khí tức đầy chán ghét đập vào mặt, khiến cho Long Cốc Chủ cảm thấy hít thở không thông.

- Mục, Mục Lương các hạ, ngươi xác định ngươi có thể giải quyết được nhiều hư quỷ như vậy?

Long Cốc Chủ gian nan nuốt nước miếng, lão nghiêng đầu nhìn về phía anh.

- Chỉ cần xử lý những con hư quỷ cấp cao, còn hư quỷ cấp thấp sẽ rất dễ dàng giải quyết.

Mục Lương dùng giọng lạnh nhạt nói.

-...

Long Cốc Chủ cong cong khóe miệng. Nghe những lời Mục Lương nói, lão lại có cảm giác giải quyết hư quỷ cũng đơn giản như ăn cơm, uống nước vậy.

Khặc khặc khặc…

Hư quỷ cấp chín phát ra tiếng rít gào phẫn nộ. Nó hiểu là hai nhân loại này đã làm đường đi của chúng nó bị sụp đổ. Nó nhớ đến sào huyệt trên đảo Người Cá, hoài nghi tới trên người Mục Lương và Long Cốc Chủ .

Khặc khặc khặc…

Hư quỷ cấp chín truyền mệnh lệnh, khiến cho những hư quỷ cấp thấp như nổi điên lên, lao nhanh về phía Mục Lương với Long Cốc Chủ .

- Hiện tại, chúng ta nên làm gì bây giờ?

Sắc mặt Long Cốc Chủ trong nháy mắt đã trở nên trắng toát.

Tuy lão là Long Cốc Chủ , nhưng khi Long Vương không ở bên người lão, thực lực sẽ giảm xuống rất nhiều.

- Ngươi bảo vệ tốt chính mình là được rồi.

Mục Lương dùng giọng lạnh nhạt nói, tiếp sau, anh để Long Cốc Chủ đáp xuống trên mặt đất. Long Cốc Chủ trừng lớn đôi mắt, lão lập tức tránh tới bên cạnh bức tường đá.

Đôi mắt Mục Lương lóe ra điện mang màu tím, hai chân dùng sức đạp một cái lên bức tường đá, thân thể giống như đạn pháo lao thật nhanh về phía bầy hư quỷ. Điện mang màu tím lượn lờ xung quanh người anh, phảng phất như thiên thần buông xuống. Điện mang màu tím đã đục một lỗ thủng trên người con hư quỷ cấp thấp ở gần nhất.

Bùm bùm…..

Tia sáng màu tím lóe ra, Long Cốc Chủ sợ hết hồn, theo bản năng lão lại ngừng hô hấp.

Tiếng kêu thảm thiết của hư quỷ, vang lên không ngớt, một thi thể hư quỷ cháy sém đã rơi xuống đất, không cách nào đứng dậy được nữa. Mục Lương lại tiến tới, từng mảng hư quỷ cấp thấp ngã xuống.

Mục tiêu của anh là hư quỷ cấp chín và hư quỷ cấp tám, chỉ cần giải quyết chúng nó, những hư quỷ cấp thấp khác không đủ để tạo thành uy hiếp. Hư quỷ cấp chín phẫn nộ rít gào, lần thứ hai nó truyền mệnh lệnh.

Tiếng gầm gừ vừa dứt, hơn mười con hư quỷ cấp tám xuất động, chúng lao về phía Mục Lương. Anh hơi hơi nghiêng đầu, nâng lòng bàn tay lên, sau đó làm động tác ép xuống dưới.

Nguyên tố ánh sáng bắt đầu thay đổi, chúng chỉ chiếu sáng lên người hư quỷ cấp tám, khiến cho đằng sau chúng xuất hiện những cái bóng. Ngay sau đó, Mục Lương phát động năng lực Tơ Nhện Thiên Ảnh, trói buộc toàn bộ hư quỷ cấp tám.

Mục Lương vung tay lên, ngọc lưu ly ngưng tụ thành lưỡi dao sắc bén, bắn ra, dễ dàng xuyên thủng đầu của hư quỷ cấp tám. Hư quỷ có hai nhược điểm lớn trên người, đó là đầu và trái tim.

Chỉ cần hai nơi này bị dính công kích trí mạng, hư quỷ không thể khôi phục lại tổn thương thân thể.

Ầm ầm!

Hư quỷ cấp tám ngã xuống đất thay cho câu trả lời.

- Quá mạnh!

Long Cốc Chủ trừng lớn hai mắt, chỉ trong một chớp mắt, Mục Lương đã giải quyết tất cả hư quỷ cấp tám.

Lão cảm thấy miệng mình khô khốc. Nếu đổi lại là lão, muốn chống lại Mục Lương phỏng chừng cũng gặp kết quả tương tự như những con hư quỷ kia.

Khặc khặc khặc…

Hư quỷ cấp chín thực sự phẫn nộ rồi, nó dang cánh, lao về phía Mục Lương.

- Tới đúng lúc lắm.

Anh khép hời hai mắt, sấm sét màu tím lại lượn lờ quanh thân thể. Anh nâng tay lên, ngưng tụ ra một cây trường thương ngọc lưu ly, nghênh chiến với hư quỷ.

Hư quỷ rít gào, nó vung móng vuốt về phía đầu Mục Lương.

Phanh!

Mục Lương hạ trường thương xuống, đánh cho hư quỷ cấp chín liên tục lui về phía sau.

- Đó là hư quỷ cấp chín?

Khóe mắt của Long Cốc Chủ giật giật, càng ngày lão càng cảm thấy Mục Lương mạnh đến không tưởng tượng nổi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận