Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1423: Đại Nhân, Thật Sự Phải Đi Qua Sao?



- Trở về đi.

Mục Lương nhìn về phía cô gái tai hồ ly.

- Vâng.

Hồ Tiên cười tươi như hoa gật đầu, đi theo Mục Lương lên xe ngựa do Sói Mặt Trăng kéo.

Trên đường quay về khu Trung Ương trong nội thành, Hồ Tiên kể rõ tình huống trong hoàng cung.

- Nghe ngươi nói như vậy, nghĩa là cung điện của chúng ta đẹp hơn?

Con ngươi màu xanh lam của Nguyệt Thấm Lan mang theo ý cười.

Hồ Tiên khẽ hếch cằm, cười ngạo nghễ:

- Đương nhiên, thành Huyền Vũ của chúng ta sẽ không thua bọn họ.

Hai cô liếc nhau, không hẹn mà cùng bật cười thành tiếng.

Hồ Tiên nhớ tới cái gì mới nghiêng đầu hỏi:

- Mục Lương, đêm nay muốn dẫn ai tham gia yến hội?

Mục Lương đưa mắt nhìn Nguyệt Thấm Lan, nghĩ một chút rồi nói với Hồ Tiên:

- Có Thấm Di ở đó, Thấm Lan không thích hợp lộ diện, đến lúc đó ngươi và mấy người Ly Nguyệt cùng ta đi.

- Đúng, ta không thể lộ diện.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu đồng ý.

……….

Trước khi chị gái cô trở về đã nói qua, cô ấy có chuyện cần làm ở Vương Quốc Hải Đinh, không thể để cho quốc vương biết cô ấy cũng đến từ bên kia kênh Sương Mù được. Trước khi Bạch Sương trở về, đã đồng ý sẽ không thổ lộ thân phận của Nguyệt Thấm Di.

- Ừm.

Hồ Tiên có chút đăm chiêu gật đầu.

Nếu để quốc vương Hải Đinh biết Nguyệt Thấm Di đến từ một phiến đại lục khác, còn là chị em ruột với thư ký của thành Huyền Vũ, chỉ sợ cô ấy sẽ gặp nguy hiểm.

- Các ngươi đi đi, ta ở lại bảo vệ thành Huyền Vũ.

Nguyệt Thấm Lan không thèm để ý nói.

Mục Lương vỗ mu bàn tay Nguyệt Thấm Lan, tất cả đều không cần nói nên lời.

..........

Ở khu cảng bên ngoài thành Tát Luận.

Những dân chúng rời đi đã trở lại, bởi vì bên vương cung đã truyền đến tin tức, ma thú biển sẽ không công kích vào thành, còn nói trên người ma thú biển có một tòa thành, bên trên có khu vực giao dịch đối ngoại.

- Thật sự có người xây thành ở trên người ma thú biển?

- Theo ta thấy, mọi người vẫn nên nhanh chân rời khỏi nơi này thì hơn, ma thú biển lớn như vậy nếu nó tức giận, chắc chắn sẽ phá huỷ thành Tát Luận.

- Nghe nói trên người ma thú biển có một toà thành...

Có người tin tưởng, tự nhiên cũng có người hoài nghi, các loại tin tức lấy tốc độ kinh người truyền khắp thành Tát Luận.

Bên trong cửa hàng Dụ Chính, Dụ Chính đã nhận được tin tức do quản gia A Hoàng truyền tới, ngay khi nhìn thấy ba từ thành Huyền Vũ kia, hắn lập tức sững sờ.

- Thành Huyền Vũ!

Dụ Chính nghĩ tới những lời Tuyết Cơ nói, cô ấy tới từ thành Huyền Vũ, trà Tinh Thần cũng được bày bán ở nơi đó.

Hắn ngẩng đầu vội vàng hỏi:

- A Hoàng, đại sư Tuyết Cơ đâu?

Quản gia đáp lại:

- Từ rất sớm đại sư đã rời khỏi cửa, tới bây giờ còn chưa trở về.

- Chẳng lẽ cô ấy đã quay về thành Huyền Vũ?

Dụ Chính nhíu mày đi qua đi lại trong phòng, trong lòng hắn không cách nào bình tĩnh nổi.

Tới bây giờ hắn mới hiểu nhưng lời trước kia Bách Biến Ma Nữ từng nói, hoá ra thành Huyền Vũ được xây dựng trên người ma thú biển, là toà thành có thể di động.

- Chuẩn bị xe, ta muốn tới thành Huyền Vũ.

Dụ Chính ngẩng đầu nói.

Quản gia biến sắc, vội vàng khuyên:

- Đại nhân, thành Huyền Vũ có quá nhiều thứ không biết, ngài tự mình đi, sẽ rất nguy hiểm.

- Chuẩn bị xe!

Dụ Chính dùng giọng kiên định nói.

- Vâng.

Quản gia thầm than một tiếng, hắn đành phải xoay người đi chuẩn bị xe thú.

Xe thú cũng tương tự như xe ngựa của thành Huyền Vũ, chỉ là thú kéo xe chính là một con ma thú ăn cỏ đã được thuần hoá.

Hai mắt Dụ Chính loé sáng, trong lòng có một ý tưởng lớn mật, hắn phải mua hết tất cả lá trà Tinh Thần của thành Huyền Vũ cũng mua đứt quyền kinh doanh trà Tinh Thần.

Hắn hiểu giá trị của lá trà Tinh Thần, mới dám mạo hiểm như vậy.

- Cầm theo số lượng lớn kim tệ và tinh thạch ma thú.

Dụ Chính gõ ngón tay vào tay vịn của ghế, đát đát… rất có tiết tấu.

Lấy công hiệu thần kỳ của lá trà Tinh Thần, giá cả tự nhiên sẽ không thấp, hắn muốn mua tất cả lá trà Tinh Thần, vậy cần phải mang theo một khoản tiền khổng lồ.

Dụ Chính cong môi, tự tin tự nói:

- Dựa vào tài phú của hiệu buôn Dụ Chính, chắc chắn có thể mua được tất cả trà Tinh Thần.

Không bao lâu sau, quản gia đã trở lại, và báo cho hắn biết, xe thú đã chuẩn bị xong, tùy thời có thể xuất phát đi thành Huyền Vũ.

- Đi thôi, ngay bây giờ chúng ta tới thành Huyền Vũ.

Dụ Chính đứng dậy.

- Cha, ta cũng muốn đi.

Dụ Phỉ Nhi kích động chạy vào phòng.

Lúc này, sắc mặt cô đã khôi phục lại vẻ bình thường, ngoại trừ thân thể còn chút yếu nhược, đã không còn chút biểu hiện bệnh tật nào nữa.

Dụ Chính ôn nhu khuyên nhủ:

- Phỉ Nhi, thân thể của con còn chưa hoàn toàn khoẻ lại, không nên đi.

Dụ Phỉ Nhi yếu ớt nói:

- Cha, ta đã ở nhà mấy tháng rồi, sắp mốc meo đến nơi, ta muốn ra bên ngoài nhìn.

Vẻ mặt Dụ Chính nghiêm túc, hắn lại tiếp tục khuyên:

- Phỉ Nhi, thành Huyền Vũ là một nơi ngập tràn những điều không biết, có lẽ sẽ có nguy hiểm, ngươi vẫn không nên đi.

- Cha, biết có nguy hiểm mà ngươi còn đi sao?

Dụ Phỉ Nhi nghiêng đầu hỏi.

- Chuyện này…

Dụ Chính lộ vẻ mặt xấu hổ. Đúng là Thành Huyền Vũ tràn ngập những điều không biết, cho nên hắn mới phải đi trước những người khác, qua bên đó nhìn, đi trước mới chiếm được tiên cơ, chiếm được cơ hội mới kiếm được nhiều tiền.

Dụ Phỉ Nhi kéo tay cha, nũng nịu nói:

- Cha, cho ta cùng đi...

- Ai… vậy cùng đi thôi.

Dụ Chính rối rắm, đành phải cười khổ, nâng tay xoa xoa đầu con gái. Hắn tự nhận thực lực của mình khá cao cường, vẫn có thể bảo hộ sự an toàn cho con gái.

- Vậy cha, chúng ta đi nhanh đi.

Dụ Phỉ Nhi kéo tay cha, kích động đi ra bên ngoài.

Dụ Chính để con gái kéo lên xe ngựa, sau đó dưới sự bảo vệ của sáu hộ vệ, xe thú chạy về hướng cảng.

Thú kéo xe là Trâu Một Sừng, là một loại ma thú ăn cỏ, nổi tiếng với tính tình dịu ngoan.

Ngoại hình của nó giống con trâu trên Địa Cầu, chỉ là trên đầu có mỗi một cái sừng, hình thể cũng cường tráng hơn nhiều.

Đạp đạp đạp...

Hơn nửa giờ sau, xe thú đi tới khu cảng, nhóm hộ vệ nhìn thấy Tiểu Huyền Vũ ở xa xa, không tự chủ được phát ra tiếng kinh hô.

Dụ Chính và Dụ Phỉ Nhi thăm dò nhìn ra khỏi toa xe, cũng thấy Rùa Đen khổng lồ ở phía trước, sắc mặt hắn không khỏi thay đổi.

- Cha, ma thú biển thật lớn.

Dụ Phỉ Nhi sợ hãi than không thôi, hai tròng mắt hắn đều sáng lên.

Dụ Chính giật giật khóe miệng, nhìn thấy vẻ hưng phấn của con gái, hắn không biết nên vui mừng vì con bé gan lớn, hay là hâm mộ đơn thuần.

Hộ vệ nuốt nước miếng, khàn giọng hỏi:

- Đại nhân, thật sự phải đi qua sao?

- Ít nói nhảm thôi, mau đi qua đi.

Dụ Chính trầm giọng nói.

- Vâng.

Hộ vệ kiên trì trả lời một câu, sau đó hắn sử dụng Trâu Một Sừng kéo xe đi qua đường lớn mây mù, đi thẳng về phía Huyền Vũ.

Ở khu cảng, dân chúng nhìn xe thú đang đi qua cây cầu bằng mây, không nhịn được phát ra tiếng kinh hô.

- Đó là xe thú của hiệu buôn Dụ Chính, tại sao nó đi lên đó rồi?

- Người của hiệu buôn Dụ Chính cũng đi rồi, vậy chắc chắn trên người ma thú biển kia có một toà thành thị, ta cũng muốn đi xem...

Nhóm dân chúng kinh hô liên tục, cũng có một vài người gan lớn cũng đi theo.

Có một... Rồi có hai, càng ngày càng nhiều người bước lên cây câu mây mù, muốn đi xem bên đối diện có bộ dáng như thế nào.

Bạn cần đăng nhập để bình luận