Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1747: Rất Đơn Giản, Chỉ Cần Ngươi Có Đủ Thực Lực



Hồ Tiên ngồi bên cạnh Mục Lương, cái đuôi khoác lên vai anh, trêu ghẹo:

- Mục Lương, đây là người mới của ngươi à?

- Dĩ nhiên không phải rồi.

Mục Lương dở khóc dở cười, nhẫn nhịn không “dạy dỗ” cô gái đuôi hồ ly ngay tại chỗ.

Mục Lương giải thích vắn tắt:

- Cô ấy là công chúa của vương quốc Lan Lư Ba...

- Thì ra là như thế.

Hồ Tiên chợt hiểu ra, ánh mắt nhìn về phía Tô Lâm Y Tư trở nên thân thiết hơn rất nhiều.

Chỉ cần không phải tình địch thì chuyện gì cũng dễ nói.

Lúc này, Tô Lâm Y Tư đã thoát khỏi cảm xúc chấn động do trà Tinh Thần mang lại, cô trở nên có chút câu nệ, đồng thời cũng rất hiếu kì, chẳng lẽ Mục Lương và những người khác đều uống loại trà này mỗi ngày sao?

Mục Lương ôn hòa nói:

- Ngươi mang cô ấy đi chọn lựa hàng hóa đi, ta trở về Trung Ương xử lý công việc.

- Ngươi vừa trở về đã phải vội làm việc rồi.

Hồ Tiên bĩu môi nói.

- Đúng vậy, ta còn có rất nhiều chuyện phải xử lý.

Mục Lương nói với giọng rõ ràng.

- Ngươi đi mau đi, ở đây giao cho ta được rồi.

Hồ Tiên quan tâm nói và chỉnh lại vạt áo cho anh.

- Được, ta đi đây.

Mục Lương đứng lên, thi triển Cú Nhảy Bóng Tối mang theo nhóm Mễ Á và Ly Nguyệt rời đi.

………..

Sau khi Mục Lương và những người khác rời đi, Hồ Tiên uống xong ly trà nóng trong tay, tiếp đó chậm rãi đứng lên, nhìn về phía Tô Lâm Y Tư, cười nói:

- Tiểu thư Tô Lâm Y Tư, xin mời đi theo ta.

- Được.

Tô Lâm Y Tư lạnh nhạt lên tiếng.

Cô và Trương thúc liếc nhìn nhau, đứng dậy đi theo cô gái đuôi hồ ly xuống lầu.

Lúc này, ở lầu một Trân Bảo Lâu có rất nhiều quý tộc chen chúc, bọn họ đều đến mua trà Tinh Thần và đủ loại ma cụ.

Tô Lâm Y Tư kinh ngạc không thôi, rốt cuộc ở đây có thứ gì tốt mà quý tộc thành Y Lê đều tới đây?

- Nghe Mục Lương nói các ngươi cần đồ ăn có thể giữ lâu?

Hồ Tiên hỏi.

Tô Lâm Y Tư nghiêm túc nói:

- Đúng vậy, có thể cất giữ càng lâu càng tốt.

- Vậy ngươi biết khoai lang sao?

Hồ Tiên quay đầu nhìn về phía cô gái tóc hồng.

- Không biết.

Tô Lâm Y Tư lắc đầu.

Hồ Tiên đề nghị:

- Vậy ta đề cử ngươi mua khoai lang, thứ này có thể cất giữ một đoạn thời gian rất dài, có thể bảo quản cả tháng mà không vấn đề gì, hơn nữa còn có thể ăn sống.

- Ta muốn xem trước một chút.

Tô Lâm Y Tư nghiêm túc nói.

- Đi theo ta.

Hồ Tiên không có từ chối, mang theo hai người rời đi Trân Bảo Lâu, đi đến cửa hàng cách đó không xa.

Đó là một cửa hàng bán đủ loại nguyên liệu nấu ăn, mặt tiền cửa hàng rất lớn và có ba tầng, chủ yếu bán các nguyên liệu nấu ăn như khoai lang, bắp, bột mì.

Sau khi đi ra Trân Bảo Lâu, Tô Lâm Y Tư và Trương thúc đã nhìn ngây người, bọn họ nhìn đường đi sạch sẽ, có loại cảm giác không chân thật.

Hai người được Mục Lương dẫn thẳng vào Trân Bảo Lâu, cho nên đây là lần đầu tiên nhìn thấy hoàn cảnh chỉnh thể của Phố Buôn Bán.

Tô Lâm Y Tư nhìn về phía Hồ Tiên, khen ngợi:

- Ở đây thật sạch sẽ, lại còn không có mùi khác thường.

- Toàn bộ thành Huyền Vũ đều là như vậy.

Hồ Tiên nhún vai, bày ra dáng vẻ đã quen với việc này rồi.

- Làm thế nào mà các ngươi thực hiện được điều này?

Tô Lâm Y Tư hứng thú hỏi.

Hồ Tiên nói ngắn gọn:

- Rất đơn giản, chỉ cần ngươi có đủ thực lực, khiến dân chúng kính yêu và sùng bái ngươi, như vậy có thể thông qua luật pháp và quy định để thực hiện nó.

Đương nhiên, còn cần một số tiền lớn để duy trì.

Tô Lâm Y Tư co giật khóe miệng, nhụt chí thở dài, buồn bực nói:

- Chắc là ta không làm được rồi...!

Hồ Tiên che miệng cười khẽ, nói:

- Chuyện này đích xác rất khó, huống hồ thực lực của ngươi cũng không mạnh, coi như sau này có ngồi trên vương vị thì cũng rất khó để các quý tộc và dân chúng tin phục.

Tô Lâm Y Tư hé môi muốn nói gì đó nhưng lại không cách nào phủ nhận lời của cô gái đuôi hồ ly.

Cô nhớ tới những gì Mục Lương nói với mình, coi như thật sự ngồi trên vương vị thì cũng rất khó an ổn tại vị, trừ phi có người nâng đỡ cô.

- Nâng đỡ...

Ánh mắt của Tô Lâm Y Tư lấp lóe, trong đầu hiện lên dáng vẻ của Mục Lương.

- Mời vào.

Hồ Tiên cất bước đi vào cửa hàng, quản lý cửa hàng nhanh chóng tiến lên tiếp đón.

Tô Lâm Y Tư đè nén sự bất an trong lòng xuống, lực chú ý đặt ở trong cửa hàng, cô nhìn thấy từng chum lưu ly cực lớn được bày biện chỉnh tề, bên trong tràn đầy các loại nguyên liệu nấu ăn.

Hồ Tiên cầm một củ khoai lang lên, quyến rũ nói:

- Đây chính là khoai lang, có thể nướng, chiên, xào, hấp, làm cách nào cũng ngon cả.

- Thật sao?

Tô Lâm Y Tư tỏ vẻ hoài nghi.

Hồ Tiên không nhiều lời, tay cô chạm vào búp bê lưu ly treo trước người và lấy ra một con dao nhỏ, lanh lẹ gọt vỏ khoai lang.

Tô Lâm Y Tư nhìn búp bê lưu ly trên người cô gái đuôi hồ ly, trong lòng chấn động không thôi.

- Nếm thử xem.

Hồ Tiên đưa củ khoai lang đã gọt vỏ cho Tô Lâm Y Tư.

Răng rắc ~~~

Tô Lâm Y Tư mất tự nhiên cắn một ngụm nhỏ, thịt khoai lang sống rất giòn, vừa vào miệng còn có mùi thơm của khoai lang rất đậm.

Cô nhai thịt khoai lang, phát hiện càng nhai càng thơm, còn ngon hơn cả mong đợi.

- Đi thôi, ta dẫn ngươi nếm thử món khoai nướng.

Hồ Tiên yêu kiều rời đi cửa hàng, đi đến Tiệm Mỹ Thực Khoai Lang cách đó không xa, có ý định dẫn hai người đi dạo Phố Buôn Bán, làm nền cho việc hợp tác sau này.

Chỉ cần Tô Lâm Y Tư lên làm nữ vương, như vậy rất có thể hai bên sẽ có giao dịch và hợp tác lâu dài.

Mười phút sau, Tô Lâm Y Tư và Trương thúc đều cầm một củ khoai nướng trong tay, cả hai ngửi mùi thơm mê người, không khỏi nuốt nước bọt.

- Ngon quá, thật sự rất thơm.

Tô Lâm Y Tư cắn một ngụm thịt khoai lang màu vàng cam và khen ngợi từ tận đáy lòng.

Hồ Tiên nhướng mày hỏi:

- Ở đây chúng ta còn có bánh khoai lang, khoai lang lát chiên giòn và nhiều món khác, các ngươi muốn nếm thử một chút không?

- Ta có thể nếm thử sao?

Tô Lâm Y Tư có chút ngượng ngùng hỏi.

Cô đã thích thành Huyền Vũ, thức ăn nơi này thực sự quá ngon, còn ngon hơn tất cả những món mà cô từng ăn trước đó.

Hồ Tiên thanh thúy nói:

- Đương nhiên là được rồi, nhưng ta còn có việc bận, ta sẽ phân phó thuộc hạ dẫn các ngươi đi dạo xung quanh Phố Buôn Bán.

Hôm nay, Phố Buôn Bán có rất nhiều đơn đặt hàng lớn, cô cần phải nhìn chằm chằm, không thể lãng phí quá nhiều thời gian cho việc khác.

- Vậy còn giao dịch thì sao...?

Tô Lâm Y Tư há to miệng.

Hồ Tiên ưu nhã nói:

- Yên tâm, đợi ngày mai nhận được khoáng thạch thì chúng ta sẽ đưa thức ăn và quần áo tới chỗ các ngươi.

- Vậy là tốt rồi, các hạ đi làm việc đi.

Tô Lâm Y Tư nghe vậy mới yên lòng.

Hồ Tiên trở về Trân Bảo Lâu và gọi Vệ Ấu Lan tới, dặn dò:

- Tiểu Lan, mang hai vị này đi dạo một vòng Phố Buôn Bán, ăn uống, xem phim điện ảnh gì đó.

- Vâng.

Vệ Ấu Lan đáp lại, tiếp nhận lệnh bài mà Hồ Tiên đưa tới, có lệnh bài thì ba người có thể tiêu xài miễn phí ở nhiều nơi trong Phố Buôn Bán.

- Hai vị, mời đi theo ta.

Vệ Ấu Lan nhìn về phía Tô Lâm Y Tư và Trương thúc.

Bạn cần đăng nhập để bình luận