Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 865: Tác Dụng Của May Mắn Che Chở



- Chị Già Lạc, ta sẽ cố gắng học tập.

Lê Tuyết dùng sức gật đầu.

- Chị Già Lạc, ta cũng sẽ cố gắng.

Lê Nhã vội vàng lên tiếng tỏ thái độ. Cô hiểu được, đây là một cơ hội, để mình trở thành linh khí sư cao cấp.

Phải biết rằng, trong tương lai sẽ không có linh khí sư cao cấp nào chịu nhẫn nại chỉ bảo ngươi như thế này đâu.

- Đừng để cho ta thất vọng.

Già Lạc cong khoé môi, vừa lòng nói.

- Vâng.

Hai chị em Lê Nhã nghiêm túc gật đầu.

Bàn tay trắng nõn của Già Lạc vung lên, cô cất giọng bén nhọn:

- Tiếp tục làm việc đi, hôm nay chúng ta phải chế tạo xong Phi Thuyền vận chuyển.

Lê Tuyết cầm lấy một khối xương thú thú Phù Không có kích thước ba mét ba, ý bảo nói:

- Chị Già Lạc, chỉ thiếu ba khối như thế này là xong rồi.

- Vậy mỗi người chúng ta cầm một khối.

Già Lạc cầm lấy một khối xương thú thú Phù Không, bước lên một cái giá đỡ bằng ngọc lưu ly, sau đó tiến vào đáy Phi Thuyền vận chuyển.

Đáy Phi Thuyền, có ba chỗ hổng, thông qua đó có thể nhìn thấy vỏ ngoài của tàu bằng ngọc lưu ly.

Cô đặt tài liệu hung thú đính vào chỗ trống dưới đáy thuyền, dùng đặc tính keo dính rất mạnh của tơ nhện cố định nó lại, tiếp theo vận dụng năng lực, làm cho tài liệu hung thú kết nối lại với nhau.

Đạp đạp đạp......

Tiếng bước chân truyền đến, Mục Lương và Hạ Lạc đi vào Xưởng Đóng Tàu, tới trước mặt Phi Thuyền vận chuyển.

- Già Lạc, có khoẻ không?

Mục Lương bình tĩnh hỏi.

Hôm nay, anh muốn đi thăm một lượt các phân xưởng trong thành, trước tiên là tới Xưởng Đóng Tàu. Hạ Lạc ở trong Cung điện cảm thấy rất nhàm chán, cho nên cô muốn đi theo anh cùng đến đây.

- Thật lớn...

Hạ Lạc trừng lớn đôi mắt đẹp màu cam, thứ lớn như vậy, có thể bay được không?

- Thành chủ đại nhân, chờ ta một chút, rất nhanh là xong rồi.

Âm thanh của Già Lạc truyền ra từ đáy thuyền.

Qua một hồi lâu, Già Lạc và hai chị em Lê Tuyết từ đáy thuyền đi ra, thoạt nhìn toàn thân ba người họ đầy bụi, như vừa lăn một vòng trên mặt đất.

- Thành chủ đại nhân, tới thật đúng lúc.

Già Lạc buông tay áo đang cuộn của mình, con ngươi màu xanh da trời của cô lóe ánh sáng.

- Đúng lúc là như thế nào?

Mục Lương nhướng mày, lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

- Bộ phận quan trọng của phi thuyền đã hoàn thành.

Già Lạc nhìn về phía Phi Thuyền thật lớn ở đằng sau, sắc bén nói:

- Kế tiếp chỉ cần xây dựng thêm một mạch lộ nối tất cả những khúc xương trên phi thuyền lại, là chúng ta có thể thử truyền linh lực vào.

- Xây dựng thêm một đoạn mạch lộ tất cả những lỗ nhỏ trên tài liệu thú thú Phù Không sao?

Mục Lương chậm rãi gật đầu, anh đã hiểu được ý của Già Lạc.

Giống với khôi giáp U Linh, khôi giáp Chu Tước, khôi giáp Lôi Đình, đều cần phải xây dựng thành một vòng mạch khép kín, mới có thể làm cho những tài liệu hung thú khác nhau biến thành một chỉnh thể.

- Thành chủ đại nhân, cho ta thời gian ba giờ.

Già Lạc thở sâu nói.

Đây là lần đầu tiên, cô xây dựng một vòng mạch khép kín cho số lượng tài liệu hung thú lớn đến thế này, cho nên cần nhiều thời gian một chút.

- Cùng nhau làm đi.

Mục Lương lạnh nhạt nói.

Già Lạc chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, kinh ngạc hỏi:

- Cùng ngươi xây dựng một vòng mạch lộ khép kín sao?

- Đúng vậy, như vậy tốc độ sẽ nhanh hơn.

Mục Lương cúi đầu xuống.

- Tuy rằng có thể đẩy nhanh tốc độ, nhưng xác suất xảy ra sai sót cũng lớn hơn.

Già Lạc nghiêm mặt nhắc nhở.

Trong quá trình xây dựng vòng mạch khép kín, nếu ý tưởng của hai người xảy ra một chút bất đồng, sẽ dễ dàng khiến cho các mạch lộ không được kết nối lại với nhau.

- Không thử một lần, làm sao biết được?

Khóe miệng của Mục Lương cong cong.

Anh vươn tay, nhẹ nhàng gõ vào trán Già Lạc, sau đó thi triển năng lực Che Chở May Mắn. Năng lực này đã đạt cấp 8, nhưng thời gian hiệu quả chỉ bốn giờ.

Trong thời gian bốn giờ này, dưới tác dụng của May Mắn Che Chở, vận khí của người đó được tăng phúc sẽ bạo phát không thể tưởng tượng nổi.

Ví dụ, nếu bạn tham gia chơi xổ số, xác suất trúng giải nhất sẽ tăng vọt từ 1% đến 80%, thậm chí là 99%.

Mục Lương tăng phúc cho Già Lạc hiệu quả may mắn, từ đó có thể đề cao sự ăn ý của hai người khi xây dựng vòng mạch lộ kín, cũng giảm thiểu được sai sót có thể xảy ra.

- Làm cái gì vậy?

Già Lạc chớp chớp con ngươi màu xanh da trời, đáy mắt hiện lên một tia mê mang.

- Không có việc gì, bắt đầu xây dựng mạch lộ đi.

Mục Lương thuận miệng lên tiếng.

Anh bay lên khỏi mặt đất, đi vào Phi Thuyền vận chuyển trước mặt, vươn tay đặt lên trên tài liệu hung thú.

Ngay sau đó, tơ nhện từ đầu ngón tay anh phun ra, tiến vào bên trong tài liệu hung thú, bắt đầu tìm kiếm đường mạch thích hợp.

Già Lạc không hề nghĩ nhiều, cô cũng tiến lên bắt đầu xây dựng mạch lộ.

Lê Tuyết và Lê Nhã liếc nhau, vẻ mặt hai người nghiêm túc lên, đôi mắt màu xám và màu tím nhạt chú ý theo dõi động tác của hai người Mục Lương, nỗ lực học tập được nhiều nhất có thể.

Hạ Lạc nhàm chán ngồi ở một bên đống tài liệu hung thú, hai tay cô chống cằm mỉm cười nhìn bọn họ làm việc.

Nhưng mình chẳng có việc gì để làm cả?

Cô bắt đầu suy nghĩ lung tung.

Hôm nay, là ngày thứ năm, cô gái tóc cam đi vào thành Huyền Vũ, nhưng mỗi ngày trừ ăn cùng ngủ, thời gian còn lại chính là đi dạo.

Vài ngày đầu, Hạ Lạc còn có thể hưng trí bừng bừng đi khắp nơi, nhưng cho tới bây giờ, cô đã bắt đầu cảm thấy nhàm chán.

- Ta có thể làm cái gì đây?

Hạ Lạc tự hỏi chính mình.

Cô đang suy nghĩ xem thành Huyền Vũ có loại công việc gì phù hợp với cô. Hỗ trợ trồng trọt rau xanh trên đồng ruộng? Hay làm một hầu gái trong cung điện?

Hạ Lạc xoay chuyển hai con ngươi, cô có thực lực cấp bảy, mà đi làm người hầu, có một chút mất mặt.

- Suy nghĩ cái gì vậy?

Một âm thanh tao nhã vang lên bên tai cô gái tóc màu vàng.

Hạ Lạc lấy lại tinh thần, nghiêng đầu nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan, đôi mắt đẹp của cô dần dần có tiêu cự. Nữ nhân tao nhã vừa đến Xưởng Đóng Tàu, nhìn thấy Hạ Lạc đang ngồi ngẩn người một mình.

Hạ Lạc cười khổ một tiếng, đứng lên thở dài nói:

- Chị Thấm Lan, ta suy nghĩ...... Ta nên làm gì ở thành Huyền Vũ?

- Ngươi muốn đi làm sao?

Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc hỏi.

- Đúng vậy, ta muốn làm việc.

Hạ Lạc dùng sức gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan tao nhã mỉm cười, dịu dàng nói:

- Chuyện này đơn giản, ngươi có cánh, còn có thể bay, có thể lựa chọn đi Không Quân.

- Đi Không Quân.....

Đôi mắt xinh đẹp màu cam của Hạ Lạc chậm rãi sáng lên.

Cô cảm thấy hứng thú nên hỏi ngay:

- Đi Không Quân, có điều gì hạn chế không?

- Chỉ cần Mục Lương đồng ý, ngươi có thể đi, không có hạn chế.

Nguyệt Thấm Lan mỉm cười cười nói.

Hạ Lạc dùng sức gật đầu, nghiêm túc nói:

- Ta ở đây đợi để xin chỉ thị của đại nhân Mục Lương, ta muốn đi Không Quân.

- Tối nay đi, chờ anh ấy hoàn thành việc này rồi nói sau.

Nguyệt Thấm Lan nâng lên con ngươi màu xanh nước biển, nhìn thấy Mục Lương bay cách mặt đất mười mét, đang chuyên chú xây dựng mạch lộ.

Đông đông đông!!

Tiếng chuông báo hiệu bốn giờ chiều vang lên.

Bên trong Xưởng Đóng Tàu, Mục Lương và Già Lạc còn đang tạo dựng vòng mạch lộ cho Phi Thuyền vận chuyển, lúc này đã đến giai đoạn mấu chốt.

Già Lạc phụ trách mạch lộ bên trái thân thuyền, Mục Lương phụ trách bên phải, cuối cùng sẽ tụ họp lại ở trung tâm Phi Thuyền.

Bạn cần đăng nhập để bình luận