Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1988: Không Biết Nên Nói Người Này Là Quá Vô Tư Hay Ngu Xuẩn Nữa



Nguyệt Thấm Lan nhấc mắt lên, đôi mắt màu xanh nước biển lóe lên tia sáng nhiếp nhân tâm phách, lạnh lùng lên tiếng:

- Nói đi, có chuyện gì?

Già Lực Lỗ không khỏi khẩn trương, người phụ nữ xinh đẹp trước mắt có vẻ không dễ nói chuyện giống như bề ngoài của cô, lão nuốt nước miếng, chân thành nói:

- Hắc Phượng Hoàng để mắt tới thành Huyền Vũ.

Ánh mắt của Nguyệt Thấm Lan càng lạnh hơn, hỏi:

- Ngươi chỉ là Hắc Ma Pháp Sư hay còn là thuộc hạ của Hắc Phượng Hoàng.

Đa số Hắc Ma Pháp Sư đều là người của Hắc Phượng Hoàng, người bình thường vừa nhắc tới Hắc Phượng Hoàng thì sẽ nghĩ đến Hắc Ma Pháp Sư trước tiên, cô hỏi như vậy cũng không sai.

- Ta là thuộc hạ của Hắc Phượng Hoàng.

Già Lực Lỗ trầm giọng nói.

Nguyệt Thấm Lan hơi nhíu mày lại, cô biết Hắc Ma Pháp Sư để mắt tới thành Huyền Vũ là vì nổi lên lòng mơ ước đối với Trà Thụ Sinh Mệnh.

Già Lực Lỗ do dự một chút, tiếp tục nói:

- Đương nhiên, các Hắc Ma Pháp Sư còn lại cũng đã tới thành Huyền Vũ.

- Trong này bao gồm ngươi, đúng không?

Mắt của Nguyệt Thấm Lan loé lên tia sáng lạnh lẽo.

Cơ thể của Già Lực Lỗ run lên, hoảng sợ nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan, làm sao cô gái này biết được?

- Cùm cụp ~~~

A Thanh híp mắt lại, khẽ nâng quân nỏ trong tay lên.

Yết hầu của Già Lực Lỗ co giật, cứng ngắc gật đầu một cái, kiên trì giải thích:

- Hắc Phượng Hoàng phái ta tới thành Huyền Vũ chủ yếu là tìm kiếm tung tích của Hồng chấp sự, thứ hai là điều tra nguyên tố sinh mệnh bên trong thành Huyền Vũ.

- Cho nên ngươi là một Hắc Ma Pháp Sư.

Tư thái của Nguyệt Thấm Lan vẫn ưu nhã như trước nhưng lời nói lại lạnh như băng.

Quân nỏ trong tay A Thanh nhắm ngay Già Lực Lỗ, đôi mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm đối phương.

-... Vâng.

Già Lực Lỗ chậm rãi gật đầu, lại vội vàng giải thích:

- Nhưng ta không có làm chuyện gì có lỗi với thành Huyền Vũ cả!

- Ngươi có làm hay không thì sao ta biết được.

Nguyệt Thấm Lan híp mắt nói.

- Thật sự là không có, đại nhân có thể đi tra.

Già Lực Lỗ nói với giọng thành khẩn.

Nguyệt Thấm Lan nhẹ nhàng giơ tay nâng hàm dưới, ngón tay ngọc dán gò má, hờ hững nói:

- Thật giả chưa bàn tới, ngươi tới nói cho ta việc này là vì sao?

Già Lực Lỗ ngước mắt nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan, sau đó nghiêm túc gằn từng chữ:

- Ta muốn cuộc sống ở thành Huyền Vũ, không muốn tiếp tục làm Hắc Ma Pháp Sư.

Sắc mặt của Nguyệt Thấm Lan lạnh nhạt, nói:

- Bởi vì nguyên do này mà ngươi phản bội Hắc Phượng Hoàng à?

- Ta rất thích thành Huyền Vũ, mọi thứ ở nơi này đều rất tốt, ta không muốn nơi đây bị hủy hoại.

Già Lực Lỗ nói với thần sắc nghiêm túc, nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan, thành khẩn nói:

- Tuy là ta gia nhập vào Hắc Phượng Hoàng nhưng lại chưa từng tổn thương người vô tội, vì Phi Nhi, ta không muốn tiếp tục làm việc cho Hắc Phượng Hoàng nữa.

- Phi Nhi là ai?

Ánh mắt của Nguyệt Thấm Lan lóe lên.

Già Lực Lỗ trả lời:

- Con bé là cháu gái của ta, đang đi học ở Vệ Thành.

Nguyệt Thấm Lan có chút bất ngờ, một Hắc Ma Pháp Sư lại cho cháu gái của mình đi học ở mục tiêu nhiệm vụ, không biết nên nói người này là quá vô tư hay ngu xuẩn nữa.

Già Lực Lỗ tiếp tục nói:

- Ta và Phi Nhi đều rất thích thành Huyền Vũ, không muốn để Hắc Phượng Hoàng phá hư nơi đây, cho nên ta mới nói chuyện này cho ngài biết, hy vọng ngài có thể để ta nhìn thấy thành chủ đại nhân.

Nguyệt Thấm Lan chậm rãi lắc đầu, lạnh nhạt nói:

- Thành chủ không phải là người mà ngươi muốn thấy là có thể nhìn thấy.

Chủ yếu là Mục Lương không ở thành Huyền Vũ, muốn gặp cũng không được.

Cô lại nghĩ tới Mộc Phân Thân Mục Lương, thật ra gặp một lần cũng không phải không được, chuyện liên quan tới Hắc Phượng Hoàng thì không thể coi thường.

Già Lực Lỗ nghiêm túc nói:

- Mấy ngày hôm trước Hắc Phượng Hoàng đã liên lạc ta, rất có khả năng sẽ đích thân đến thành Huyền Vũ.

- Khi nào thì hắn tới đây?

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Lan hiện lên tia sáng lạnh.

Già Lực Lỗ lùi lại phía sau nửa bước, nói với giọng khàn khàn:

- Ta không biết, mấy ngày hôm trước khi Hắc Phượng Hoàng liên lạc với ta thì vẫn còn ở thành Tát Luận, khi đó hắn hỏi ta về vị trí hiện tại của thành Huyền Vũ nhưng ta không nói cho hắn biết.

-...

Nguyệt Thấm Lan nhìn chằm chằm Già Lực Lỗ rồi yên lặng một lúc.

Hắc Phượng Hoàng thật sự sẽ đích thân tới thành Huyền Vũ? Bao giờ thì sẽ tới đây?

Cô thu lại sự thất vọng nơi đáy mắt, hỏi:

- Bên trong thành Huyền Vũ còn có bao nhiêu Hắc Ma Pháp Sư?

- Theo ta được biết thì Hồng chấp sự và Lục chấp sự chắc vẫn còn ở đây, thuộc hạ của các cô ấy cũng tới, còn có một người Hắc Ma Pháp Sư tên là Mặc Liên.

Già Lực Lỗ nói.

Hồng chấp sự và Lục chấp sự đã “làm phản”, trở thành người của thành Huyền Vũ, thuộc hạ của các cô ấy phần lớn đều ở trong tù tiến hành cải tạo lao động, Mặc Liên cũng vậy.

Nguyệt Thấm Lan lại hỏi:

- Ngươi ở bên trong Hắc Phượng Hoàng có địa vị như thế nào?

Già Lực Lỗ thành thật trả lời:

- Ta là Lam chấp sự, xếp hàng thứ hai trong các chấp sự.

- Vậy ngươi biết Tử chấp sự là ai không?

Nguyệt Thấm Lan hỏi với giọng điệu bình tĩnh.

Già Lực Lỗ lắc đầu, giải thích:

- Ta và Tử chấp sự chỉ gặp nhau một lần, lúc đó hắn mặc áo choàng đen che kín thân hình, không thấy rõ mặt mũi.

- Hắn ở đâu?

Nguyệt Thấm Lan hỏi tới.

Già Lực Lỗ lại lắc đầu lần nữa:

- Không biết, thực lực của Tử chấp sự mạnh hơn ta, tính cách cũng rất cổ quái, ngoại trừ Hắc Phượng Hoàng thì những người khác rất khó liên lạc hắn.

Nguyệt Thấm lạnh lùng nói:

- Tại sao hỏi cái gì ngươi cũng không biết thế?

-...

Già Lực Lỗ co giật khóe miệng, cái này là lỗi của lão sao?

Nguyệt Thấm Lan đứng lên lạnh nhạt nói:

- Ngươi theo ta trở về khu Trung Ương ở Chủ Thành.

Hôm nay xảy ra chuyện này khiến nàng không có tâm tư đi dò xét Vệ Thành khác, cô dự định mang Già Lực Lỗ trở về Trung Ương rồi phân phó Diêu Nhi dò xét xem đối phương có nói dối hay không.

- Được.

Già Lực Lỗ gật đầu một cái, lại nghĩ tới cháu gái, chần chờ nói:

- Phi Nhi tan học không ai đi đón.....

Nguyệt Thấm Lan nghe vậy nhìn về phía A Thanh, dặn dò:

- A Thanh, ngươi đi sắp xếp, sau khi tan học thì đón cô bé ấy đến khu Trung Ương.

- Vâng.

A Thanh giơ tay kính cẩn chào rồi xoay người rời đi phòng làm việc.

Nguyệt Thấm Lan đứng lên, lạnh lùng nói:

- Tốt nhất đừng để ta phát hiện ngươi nói dối, nếu không ta sẽ bẻ gãy xương của ngươi rồi ném cho ma thú ăn.

Cô nhớ Mục Lương từng nói qua, có đôi khi phải tỏ ra đáng sợ một chút, nói lời đe doạ sẽ có thể tạo được hiệu quả tốt.

- Ta đảm bảo những gì ta nói đều là sự thật.

Già Lực Lỗ vội vàng bảo đảm.

- Dù ngươi có nói như vậy thì cũng không tính.

Nguyệt Thấm Lan bĩu môi, rồi bước đi ra ngoài, gót giày nhọn chạm vào mặt đất phát ra từng tiếng giòn vang.

Bạn cần đăng nhập để bình luận