Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 621: Xây Dựng Nhà Tù

A Đát Trúc vội vàng đuổi theo, ngạc nhiên nhìn thang vận chuyển đưa mình tới tầng tám Trung Ương.

Đây là lần thứ hai cô ấy dùng thang vận chuyển, vẫn như trước cảm thấy rất giật mình.

- Đại nhân Thấm Lan, đây chắc cũng là món linh khí cao cấp đúng không?

A Đát Trúc nghiêng đầu hỏi.

- Đương nhiên.

Nguyệt Thấm Lan thuận miệng đáp.

- Nhìn qua giống như là đầu xương của thú Lục Phù.

Cặp mắt màu trắng bạc của A Đát Trúc lóe lên.

Đây chính là nguyên nhân thành Huyền Vũ muốn số lượng lớn tài liệu thú Lục Phù?

- Ngươi cũng là Linh Khí Sư?

Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc nhìn về phía thiếu nữ tóc trắng bạc.

- Không phải.

A Đát Trúc lắc đầu giải thích:

- Chỉ là có thể nhận ra mà thôi.

Ánh mắt của Nguyệt Thấm Lan linh hoạt đảo qua, nhún nhún vai xoay người đi vào Cung điện.

Cộc cộc cộc,

Hai người tới trước thư phòng, gõ cửa phòng, không ai đáp lại.

- Không ở trong thư phòng?

Lông mi của Nguyệt Thấm Lan khẽ chớp, lại gõ cửa hai tiếng, vẫn không có người đáp lại.

Cọt kẹt,

Cô đẩy cửa thư phòng ra, Mục Lương cũng không ở bên trong.

- Đi đâu đây?

Nguyệt Thấm Lan lặng lẽ đóng lại cửa.

- Có chuyện gì?

Âm thanh của Mục Lương vang lên ở phía sau hai người.

Anh mới trở về từ Trại Chăn Nuôi, dự định xử lý cải tiến thông báo.

- Ngươi đã về rồi.

Nguyệt Thấm Lan quay người lại, ôn nhu nói:

- Cần ngươi sắp xếp công việc cho cô ấy.

Mục Lương nhìn về phía A Đát Trúc, giọng bình tĩnh nói:

- Trước tiên, đi vào đã!

Anh đi vào thư phòng, ngồi xuống ghế.

Nguyệt Thấm Lan và thiếu nữ tóc trắng bạc đi theo vào trong, người thì ngồi bên cạnh Mục Lương, còn A Đát Trúc thì câu nệ đứng đó.

- Thực lực cấp 6, là Giác Tỉnh Giả sao?

Mục Lương ngước mắt hỏi.

- Vâng.

A Đát Trúc cung kính gật đầu.

Chân mày của Mục Lương cau lại, kinh ngạc hỏi:

- Thức tỉnh năng lực gì?

- Khống Chế Tinh Thần.

A Đát Trúc nhẹ giọng nói

- Khống Chế Tinh Thần?

Mục Lương cảm giác hứng thú, hỏi:

- Làm sao để khống chế?

- Cái này giải thích thế nào.

A Đát Trúc hơi nhíu lại chân mày.

- Trực tiếp thi triển năng lực của ngươi!

Mục Lương một tay chống gò má.

Khuôn mặt của A Đát Trúc nghiêm túc nói:

- Thành chủ, thi triển năng lực cần một người có thực lực thấp hơn phối hợp với ta.

- Diêu Nhi, đi vào một chút.

Nguyệt Thấm Lan thuận miệng hô một tiếng

Cọt kẹt,

Cửa thư phòng bị đẩy ra, Diêu Nhi bước nhanh vào thư phòng.

- Thành chủ đại nhân, đại nhân Thấm Lam, tìm ta có chuyện gì?

Diêu Nhi nhu thuận hỏi.

- Phối hợp với A Đát Trúc một tí.

Nguyệt Thấm Lan khẽ nâng cằm bảo.

- Vâng.

Diêu Nhi chớp chớp con mắt màu xanh lục, tò mò nhìn thiếu nữ tóc trắng bạc.

- Khống Chế Tinh Thần, có tạo thành thương tổn gì với cô ấy không?

Mục Lương ôn hòa hỏi.

- Bình thường mà nói là sẽ không, trừ phi ta có ác ý.

A Đát Trúc thành thật trả lời.

Cô ấy có thể dựa vào Khống Chế Tinh Thần, giết người bị khống chế.

- Tiếp tục đi!

Mục Lương nhẹ nhàng gật đầu.

Lông mi nhỏ dài của Diêu Nhi run rẩy, có chút khẩn trương.

- Yên tâm, không có chuyện gì.

Khóe môi của A Đát Trúc nhếch lên.

- Ừm -

Tiểu hầu gái đáp lại, ngước mắt nhìn về phía đôi mắt thiếu nữ tóc trắng bạc, đôi mắt trong veo khiến cho cô ấy hơi thất thần.

A Đát Trúc hơi nghiêng đầu, năng lực Khống Chế Tinh Thần đã phát động, thành công khống chế được tiểu hầu gái.

Cô hơi chuyển động ý nghĩ một chút, khống chế được tiểu hầu gái khom lưng hành lễ với Mục Lương

- Ngươi tên là gì?

A Đát Trúc nhẹ giọng hỏi.

Âm thanh của Diêu Nhi mộc mạc đáp lại:

- Diêu Nhi.

- Năm nay bao nhiêu tuổi?

A Đát Trúc lại hỏi một câu.

- Mười bốn tuổi.

Diêu Nhi thành thật trả lời.

Đôi mắt của Mục Lương hơi sáng, nhẹ giọng khen ngợi:

- Thú vị, tương đương với biến người khác thành con rối.

A Đát Trúc nhắm mắt lại, lúc mở ra, đã dừng lại khống chế tinh thần với Diêu Nhi.

- Hả??

Tinh thần của Diêu Nhi bị chấn động, phục hồi tinh thần lại.

- Không có sao chứ?

Nguyệt Thấm Lan mở miệng hỏi

- Đại nhân Thấm Lam, ta không sao.

Diêu Nhi ngoan ngoãn lắc đầu.

- Ừm, đi ra ngoài đi.

Nguyệt Thấm Lan khoát tay áo.

- Vâng.

Tiểu hầu gái mờ mịt xoay người rời khỏi, tiện tay nhẹ nhàng đóng cửa cửa lại.

- Năng lực có hơi giống Hồ Tiên nha.

Nguyệt Thấm Lan đưa ra nhận xét.

Năng lực Mị Hoặc củaHồ Tiên, cũng có thể khống chế người, chỉ là nàng dựa vào mê hoặc.

- Có hơi giống.

Mục Lương như có điều suy nghĩ

Ánh mắt của A Đát Trúc mong đợi hỏi:

- Thành chủ, ta đây thích hợp công việc gì?

- Khống Chế Tinh Thần của người khác, người bị ngươi khống chế giống như biến thành con rối...

Sau khi Mục Lương suy nghĩ một chút, ngẩng đầu lên nói:

- Thích hợp làm Đội Trưởng Ngục Giam, phụ trách Phòng Hình Sự.

Năng lực của cô gái tóc trắng bạc, cực kỳ thích hợp dùng để thẩm vấn tội phạm, làm cho đối phương nói ra sự thật.

- Đội Trưởng Ngục Giam? Phòng Hình Sự?

A Đát Trúc mờ mịt chớp chớp con mắt màu trắng.

- Ngục giam, chính là nơi giam giữ người phạm tội.

Mục Lương giải thích đơn giản.

- Mục Lương, chúng ta vẫn còn chưa có nhà lao!

Nguyệt Thấm Lan bắt chéo hai chân thon dài, thoải mái nói.

Toàn bộ ngoại thành, chỉ có Trung Ương và tuần cảnh vệ có nhà tù, nhưng chỉ là nhà tù bình thường.

- Chẳng mấy chốc sẽ có.

Mục Lương nhếch lên khóe môi.

Thành Huyền Vũ vẫn luôn đang trong giai đoạn hoàn thiện, ngục giam cũng sẽ là một mục tiêu.

Mục Lương đứng dậy, lạnh nhạt nói:

- Đi thôi, bây giờ đi xây nhà tù.

- Bây giờ xây?

A Đát Trúc trừng lớn đôi mắt xinh đẹp màu bạc trắng.

Vì sắp xếp công việc cho mình, nên xây nhà tù?

- Đương nhiên.

Mục Lương cất bước đi ra phía ngoài.

- Ngươi muốn xây ngục giam ở đâu?

Nguyệt Thấm Lan vội vàng đứng lên đuổi kịp.

- Xây ở phần đuôi Tiểu Huyền Vũ!

Mục Lương suy nghĩ một chút nói

Mục Lương sử dụng năng lực, mang theo hai cô gái bay lên trời, bay về hướng phần đuôi Rùa Đen.

Phần đuôi Rùa Đen chỉ có mỏ muối.

Mục Lương chọn một khu vực hẻo lánh, rộng lớn.

Ba người rơi xuống đất, dưới chân một mảnh hoang vu, còn chưa tiến hành khai hoang.

- Ở nơi này đi!

Mục Lương liếc mắt đánh giá, bình tĩnh nói.

Anh nhẹ nhàng nâng chân đạp xuống, mặt đất lõm xuống, biến thành từng đoạn từng đoạn bậc thang, kéo dài đến trong lòng đất.

Mục Lương dọc theo cầu thang đi xuống dưới, những nơi anh đi qua đều che phủ một tầng Lưu Ly.

Dọc theo cầu thang đi xuống dưới, chiều sâu hơn 20m.

Theo Mục Lương dừng bước lại, bùn đất trước mặt đẩy sang hai bên, biến thành một con đường.

Con đường giữa hai bên bùn đất lần thứ hai lõm xuống, biến thành từng gian phòng giam, bên ngoài nhà tù bao trùm lên một tầng pha lê cứng ngắc như sắt.

Lưu Ly bao bọc kín nhà tù, khó có thể thoát khỏi nơi đây.

Mục Lương giơ tay lên vỗ tay phát ra tiếng, phát động năng lực Lóng Lánh, ánh sáng bao trùm toàn bộ ngục giam.

Anh nghiêng đầu phân phó nói:

- Bảo người Phường Sửa Chữa tới, lắp hệ thống đèn chiếu sáng và cung cấp nước.

- Ừ được.

Nguyệt Thấm Lan thả tay xuống, thích ứng ánh sáng trong nhà tù.

- Thật lớn.

Đôi môi đỏ mọng của A Đát Trúc khẽ nhếch lên, tầm mắt lướt qua, nhà tù có hơn ba mươi căn phòng.

Mục Lương nhìn về phía thiếu nữ tóc trắng bạc, lạnh nhạt nói:

- Nơi đây về sau sẽ giao cho ngươi quản lý.

- Giao cho ta?

A Đát Trúc ngạc nhiên.

Mục Lương gật đầu nói:

- Ừm, ta sẽ sắp xếp cho ngươi một đội Giám Ngục.

- Được.

A Đát Trúc thở phào.

Bạn cần đăng nhập để bình luận