Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 816: Đó Là Một Nơi Rất Xa



- Mục Lương, chúng ta đã tới Thành Phi Điểu sao?

Ly Nguyệt nhẹ giọng hỏi.

- Đúng vậy, người nhà họ Hạ chắc có rất nhiều hiểu biết về rừng Vạn Khô, chúng ta có thể nhờ bọn họ hỗ trợ.

Mục Lương nghiêm túc đáp.

Anh muốn xây dựng một căn cứ trung chuyển ở rừng Vạn Khô, vậy trước hết phải tìm được thế lực hiểu biết về nó đã. Còn có một nguyên nhân nữa, khiến cho Mục Lương muốn cùng Thành Phi Điểu tiến hành xâm nhập hợp tác.

Điểm đặc sắc lớn nhất của Thành Phi Điểu chính là Phi Điểu.

Trước khi chế tạo ra phi thuyền vận chuyển, anh có thể cho Phi Điểu vận chuyển hàng hóa tới các bộ lạc và thành thị khác.

- Đại nhân Mục Lương, chúng ta sẽ dừng lại ở thành Phi Điểu bao lâu?

Hổ Tây ngây thơ hỏi.

- Không xác định, có thể là nửa ngày, cũng có thể là một hai giờ.

Mục Lương nhẹ nhàng đáp. Hổ Tây chậm rãi gật đầu:

- Như vậy sao.....

- Ngươi có chuyện gì cần làm ở thành Phi Điểu phải không?

Ngải Lỵ Na tò mò hỏi.

Hổ Tây giải thích nói:

- Ta có một người bạn sống ở thành Phi Điểu, ta muốn đi thăm cô ấy một chút.

Mục Lương nghiêm túc nói:

- Vậy thì đi thôi, nhưng trời cũng sắp tối rồi. Chúng ta có thể dừng chân ở thành Phi Điểu trước, sau đó ngày mai lại xuất phát cũng được.

- Tốt quá.

Con ngươi màu quất của Hổ Tây sáng lên, có thời gian cả một đêm, cũng đủ để cho cô tâm sự với bạn mình rồi.

Vù vù… Gió to gào thét,

Ưng Lửa tiếp tục giảm xuống độ cao, khoảng cách tới khu rừng đầy đá càng ngày càng gần. Nó vỗ cánh bay về phía trước, bọn họ sắp đi tới thành Phi Điểu.

Sau khoảng nửa giờ, khu rừng đầy đá của Thành Phi Điểu đã tiến vào tầm mắt của mọi người.

- Tới rồi.

Mục Lương ý niệm vừa động, anh bắt đầu ra lệnh cho Ưng Lửa hạ cánh xuống đất.

- Du du!

Ưng Lửa kêu to một tiếng, khi nó tới gần khu rừng đá bên ngoài thành Phi Điểu thì thả chậm tốc độ.

Nó thong thả hạ xuống, dừng lại ở một khu đất bằng phẳng bên ngoài thành Phi Điểu, nơi này cũng chính là nơi Tiểu Huyền Vũ từng dừng lại.

Ưng Lửa cấp 9 có hình thể rất lớn, cho nên nó chỉ có thể đáp xuống bên ngoài thành mà thôi.

Ưng Lửa xuất hiện, khiến cho dân chúng trong thành Phi Điểu chú ý, bọn họ đều nghĩ rằng đã đến giờ giao dịch.

- Máy Bay Huyền Vũ lại tới thành của chúng ta rồi.

- Bây giờ, nó lại lớn hơn nữa rồi!

-....

Nhóm dân chúng trong thành sợ hãi than liên tục.

- Đi thôi, thừa dịp trước khi trời tối chúng ta phải đi chào hỏi thành chủ một chút.

Mục Lương nghiêm túc mở miệng.

- Vâng!

Đám người Ly Nguyệt cùng trả lời một câu.

Ngải Lỵ Na theo thói quen bắt đầu tiến vào trạng thái ẩn thân, phụ trách công tác âm thầm bảo vệ mọi người.

Ly Nguyệt thì đội mũ giáp u linh lên, im lặng đi theo bên cạnh anh.

Hi Bối Kỳđưa tay khẽ vuốt lại mái tóc màu vàng của mình, sau đó cũng đứng ở bên cạnh người Mục Lương.

Hộ vệ Trung Ương thì bảo vệ hai bên trái phải, theo sau mọi người từ trong khoang thuyền làm bằng ngọc lưu ly đi ra bên ngoài.

Mục Lương ý niệm vừa động, một vòng pha lê xuất hiện dưới chân, bao lại bên ngoài tất cả mọi người, chặn bão cát ở bên ngoài.

Ông…

Mục Lương tiến lên một bước, mặt đất dưới chân nâng lên cao, nâng mọi người đi về hướng tầng hai thành Phi Điểu.

Ở tầng hai của thành Phi Điểu, Hạ Lạc trừng lớn con ngươi màu cam của mình, cô nhìn thấy một tấm lá chắn mang theo đám người Mục Lương đang tới gần phía mình. Trong lúc nhất thời cô không biết mình nên phản ứng lại như thế nào.

- Đó là...... Thành chủ Thành Huyền Vũ.

Hạ Lạc kinh hô một tiếng.

Tấm lá chắn bằng ngọc lưu ly nứt ra một khe hở ngay trước mặt Hạ Lạc, đám người Mục Lương cất bước đi vào tầng hai thành Phi Điểu, tấm lá chắn bằng pha lê một lần nữa khép lại.

- Hạ Lạc, chúng ta lại tới nữa.

Hi Bối Kỳvẫy tay chào hỏi cô gái tóc màu vàng chanh đang đứng trên không trung.

- Chào mọi người.

Hạ Lạc từ không trung hạ xuống, đôi cánh màu cam vô cùng đáng chú ý ở sau lưng cô khép lại sau đó cô đứng lên, bước về phía đám người anh.

Mục Lương nghiêm túc hỏi:

- Hạ Khoa Phu các hạ có ở trong thành không?

- Cha ta có ở trong thành.

Hạ Lạc theo bản năng lên tiếng.

- Mang ta đi gặp cha ngươi.

Mục Lương lạnh nhạt nói.

- Ừ ừ, xin mời theo ta!

Hạ Lạc cũng không nghĩ nhiều, cô xoay người đi về hướng Phủ Thành Chủ.

- Đại nhân, vậy ta đi trước một bước nhé.

Hổ Tây nho nhỏ nói.

- Ngươi cứ đi đi.

Mục Lương gật nhẹ đầu.

Anh đã ký kết Khế Ước Ong Chúa với Hổ Tây, cho nên cũng không sợ cô ấy vừa đi đã không trở về. Trên đường đi, Hạ Lạc tò mò hỏi:

- Mục Lương các hạ, lần này tại sao ngài lại tự mình tới đây vậy?

- Ta có việc muốn trao đổi với Hạ Khoa Phu các hạ.

Mục Lương thuận miệng lên tiếng.

Hạ Lạc chớp chớp con ngươi màu cam, kinh ngạc hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

Mục Lương xuất hiện, làm cho cô hiểu được lần này bọn họ tới đây chắc chắn không đơn giản chỉ vì giao dịch mà đến.

Hi Bối Kỳđưa tay ôm lấy bả vai cô gái tóc màu vàng chanh, cười khanh khách nói:

- Hì hì..... Đợi tới lúc đại nhân gặp cha ngươi rồi ngươi sẽ biết.

- Chuyện thần bí như vậy sao?

Hạ Lạc dùng cánh nhẹ nhàng huých vào cô gái quỷ hút máu.

Trong lần giao dịch trước, cô gái tương đối ngây thơ giản dị này rất dễ dàng đã quen thuộc cùng thiếu nữ Ma Cà Rồng. Hi Bối Kỳngây thơ đáp:

- Lần này, đại nhân cần bàn chuyện, đối với Thành Phi Điểu các ngươi rất có lợi.

- Được rồi.

Hạ Lạc không hỏi thêm nữa, nhưng trong lòng cô lại càng thêm tò mò với mục đích đến đay của bọn họ. Dường như cô đã nhớ tới cái gì, cho nên cô dịu dàng hỏi:

- Đúng rồi, thành Huyền Vũ các ngươi hiện tại đang ở nơi nào vậy?

- Hiện tại nó đang ở thành Ngự Thổ đấy.

Hi Bối Kỳnhanh nhẹn nói.

- Thành Ngự Thổ, đó là nơi nào?

Hạ Lạc tiếp tục nói.

Cô thực sự rất thích được đi tham quan khắp nơi trên thế giới, nhưng cô bị cha và các anh trai quản rất kỹ, vẫn không tìm được cơ hội để đi xa. Cho nên mỗi lần cô ấy đều ngóng trông sự xuất hiện của máy bay Huyền Vũ, đến lúc đó cô có thể hỏi thăm cô gái Ma Cà Rồng về nhưng chuyện lý thú của thế giới ngoài kia.

- Thành Ngự Thổ ở một nơi rất xa, nếu từ thành Phi Điểu mà muốn bay tới đó......

Hi Bối Kỳ nghiêng đầu nghĩ nghĩ, trong lòng ước lượng một chút khoảng cách, mới tiếp tục nói:

- Chắc phải bay lên nửa tháng mới có thể đến.

- Xa như vậy sao......

Hạ Lạc khẽ nhếch môi.

Hi Bối Kỳ khoát tay áo, than thở nói:

- Nơi đó không có gì hay đâu, đều như nhau thôi!

- Vậy sao? Trong thành đều là người làm nghề trộm cắp sao?

Hạ Lạc kinh ngạc nói tiếng.

Hi Bối Kỳ đưa tay lén lút sờ vào cánh chim màu cam của Hạ Lạc, thuận miệng trả lời một câu:

- Khoảng hơn tám phần dân số trong thành đều làm nghề đó.

- Thành đó nguy hiểm như vậy chắc chắn cha ta sẽ không cho ta đi đâu.

Hạ Lạc bĩu môi nhỏ giọng nói thầm.

Sau đó không lâu, cô mang theo đám người Mục Lương tiến vào Phủ Thành Chủ, đi tới phòng tiếp khách.

- Các vị, xin mời các vị ở trong này nghỉ ngơi một lát.

Hạ Lạc đưa tay ý bảo.

- Được.

Mục Lương quét liếc nhìn một vòng quanh phòng tiếp khách, tuy rằng nơi đây thoạt nhìn khá đơn sơ, nhưng rất sạch sẽ.

Diêu Nhi đặt một tấm vải thật lớn lên trên ghế ngồi, sau đó cung kính nói:

- Thành chủ đại nhân, hiện tại ngài có thể ngồi được rồi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận