Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1668: Dám Uy Hiếp Người Của Thành Huyền Vũ, Ta Đến Dạy Ngươi Chữ 'Chết' Viết Như Thế Nào?!

- Không có nước hoa mà ta muốn.

Người đàn ông trọc đầu lắc đầu.

Hắn nhìn về phía cô gái Hải Yêu, toe toét miệng nói:

- Ngược lại là mùi ở trên cơ thể của cô ta, ta rất thích.

- Vậy thì không có cách nào, quý khách xin mời cho.

Sắc mặt của Tiểu Kiều lạnh xuống, giơ tay lên chỉ về hướng cửa của cửa hàng.

- Thú vị, ngươi là đang đuổi ta sao?

Người đàn ông trọc đầu cười nhạt nói.

Tiểu Kiều há miệng, cũng không đáp lại, nhưng vẫn ngoan cố đứng phía trước để che chắn cho cô gái Hải Yêu.

- Biết ta là ai không?

Người đàn ông đầu trọc lại hỏi.

Ngữ khí của Tiểu Kiều lạnh nhạt nói:

- Không biết, không có hứng thú.

- Ta là lão đại của Hắc Sa, mà ngươi sẽ trở thành hàng hóa của ta, đây là khẳng định.

Người đàn ông đầu trọc giơ tay lên chỉ về phía cô gái Hải Yêu, để lại một câu nói này rồi rời khỏi.

- Hắc Sa?

Sắc mặt của Tiểu Kiều khó nhìn, cũng không biết Hắc Sa, đối phương nói lời đe dọa ở trước mặt cô, há chẳng phải là quá không để người khác ở trong mắt hay sao.

Cô quay người lại nhìn về phía cô gái Hải Yêu, an ủi nói:

- Duy Lệ Á, ngươi không cần phải lo lắng, ta đi nói với đại nhân Hồ Tiên.

Duy Lệ Á không xác định nói:

- Không cần đâu, có lẽ hắn chỉ là nói lung tung thôi.

- Không được, phải đối đãi nghiêm túc, hắn dám nói lời đe dọa ở thành Huyền Vũ, thì đây là chuẩn bị muốn coi rẻ pháp luật và pháp quy của thành Huyền Vũ.

Tiểu Kiều tức giận nói.

Khuôn mặt của cô nghiêm túc nói:

- Ngươi coi tiệm đi, ta đến Trân Bảo Lâu.

Không đợi Duy Lệ Á nói, Tiểu Kiều đã xắn tay áo và sải bước rời khỏi tiệm nước hoa.

Duy Lệ Á há há miệng, thở dài vừa bất lực mà vừa momg đợi.

Bên kia, Tiểu Kiều đi vào Trân Bảo Lâu, tìm được người bạn tốt đang đi làm ở đây.

- Hả, Tiểu Kiều, sao ngươi lại đến đây?

Bạn thân ngạc nhiên hỏi.

- Ta đến để tìm đại nhân Hồ Tiên, có việc bẩm báo.

Khuôn mặt nghiêm túc của Tiểu Kiều nói.

Bạn thân nhắc nhở nói:

- Chuyện gì thế, đại nhân rất bận rộn, nếu như không có chuyện quan trọng thì không cần quấy rầy ngài ấy.

- Đương nhiên là chuyện quan trọng rồi, có người chuẩn bị muốn coi rẻ pháp luật và pháp quy của thành Huyền Vũ.

Khuôn mặt của Tiểu Kiều nghiêm trọng nói.

- Vậy ngươi chờ một chút, ta đi hỏi thử đại nhân Hồ Tiên.

Sắc mặt của bạn thân nghiêm túc lên, ném lại một câu nói rồi sau đó xoay người đi lên tầng ba.

Qua một hai phút sau, nàng mới từ trên lầu đi xuống, phất tay nói:

- Tiểu Kiều, theo ta đi lên trên, ngài ấy cần gặp ngươi.

- Được.

Tiểu Kiều vội vàng đi theo sau, đi thẳng đến bên ngoài phòng làm việc của Hồ Tiên. Cô gặp được cô gái đuôi cáo, đối phương đang tính toán số liệu thu thập của Phố Buôn Bán.

- Chuyện gì, trực tiếp nói thẳng đi.

Hồ Tiên cũng không ngẩng đầu lên mà hỏi.

- Đại nhân, hôm nay có người đến tiệm nước hoa nói lời đe dọa, có liên quan đến Duy Lệ Á...

Khuôn mặt của Tiểu Kiều tức giận nói.

- Hắc Sa?

Hồ Tiên gảy bàn tính tay, ngước mắt lên nhìn về phía Tiểu Kiều.

- Đúng vậy, không biết là có lai lịch gì?

Tiểu Kiều gật đầu nói.

Ngón tay của Hồ Tiên gõ lên bàn, giọng nói bình tĩnh:

- Ta biết rồi, nói Duy Lệ Á chú ý an toàn, ở thành Huyền Vũ sẽ không có chuyện gì.

- Vậy Hắc Sa kia thì phải làm sao?

Tiểu Kiều vội vàng hỏi tới.

- Ta sẽ giải quyết.

Hồ Tiên ưu nhã nói.

- Vâng.

Tiểu Kiều thở phào, có những lời này của Hồ Tiên đại nhân, thì Duy Lệ Á chắc sẽ không có chuyện gì.

- Nếu như không còn chuyện gì khác thì quay về đi.

Hồ Tiên tiếp tục cúi đầu gảy bàn tính.

- Vâng.

Tiểu Kiều cung kính hành lễ, xoay người rời khỏi.

Đợi sau khi hai người rời đi, Hồ Tiên tìm đến Trùng Cộng Hưởng, liên hệ với Khu Vực Trung Ương ở nội thành.

Âm thanh ma mị của nàng nói:

- Giúp ta hỏi một chút, mấy người Băng Ngôn, ai có thời gian.

- Dạ vâng, đại nhân Hồ Tiên xin đợi một chút.

Âm thanh của Ba Phù vang lên.

Qua năm sáu phút, nàng mới đáp lời:

- Hôm nay, tiểu thư Ny Cát Sa không có việc gì.

Âm thanh thanh thúy của Hồ Tiên nói:

- Vậy nói cô ấy đến Phố Buôn Bán tìm ta, có chuyện cần cô ấy giúp đỡ đi thăm dò một chút.

- Dạ vâng.

Ba Phù khôn khéo đáp lại một tiếng.

- Hắc Sa, hình như là tổ chức lấy việc buôn bán người để kiếm lời...

Hồ Tiên ngắt cuộc trò chuyện, con ngươi màu đỏ lóe lên ý lạnh lùng.

- Dám uy hiếp người của thành Huyền Vũ, ta đến dạy ngươi chữ 'chết' viết như thế nào?!

………..

- Đạp đạp đạp~~~

Ly Nguyệt đi vào Cung điện, gặp phải Tiểu Tử đang lau sàn nhà.

- Tiểu thư Ly Nguyệt quay về rồi.

Tiểu Tử khéo léo chào hỏi.

Ly Nguyệt gật đầu một cái, dịu dàng hỏi:

- Mục Lương đâu?

- Thành chủ đại nhân vẫn còn đang ở trong phòng làm việc.

Tiểu Tử giơ tay lên chỉ về hướng Thiên Điện.

- Được.

Ly Nguyệt đáp lại một tiếng, cất bước đi vào phòng làm việc.

Trong lòng cô gái tóc trắng tò mò, Mục Lương đến phòng làm việc đã ba ngày rồi, còn chưa làm xong sao?

Lúc cô đến phòng làm việc, Mục Lương đang tiến hành Khải linh đối với linh khí mới.

Trên cái giá ở trước mặt anh có treo một bộ Khôi giáp, một bộ Khôi giáp đen như mực, hình dáng có chút giống với khôi giáp U Linh.

- Đợi ta một chút.

Tiếng nói trong trẻo của Mục Lương.

- Được.

Ly Nguyệt yên tĩnh nhìn vào.

Qua mười phút, khôi giáp màu đen tỏa lên một đạo ánh sáng màu đen, ngay sau đó liền thu về bên trong khôi giáp.

- Thành công rồi.

Khóe môi của Mục Lương giương lên, tâm trạng vui vẻ.

Anh đã nghiên cứu ba ngày, mới chế tác thành công miếng vảy của Ảnh Thú thành Khôi Giáp, phẩm chất đạt đến cấp bậc linh khí cao cấp cao đẳng.

- Khôi giáp mới sao?

Ly Nguyệt đi lên phía trước, lộ ra ánh mắt ngạc nhiên mà quan sát khôi giáp đen nhánh.

- Ừm, tên là khôi giáp Bóng Tối.

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

Ly Nguyệt cảm thấy hứng thú hỏi:

- Có năng lực đặc biệt gì không?

Linh khí khôi giáp mà Mục Lương chế tạo, đều có năng lực đặc biệt, ví dụ như là khôi giáp U Linh có thể ẩn thân, khôi giáp Chu Tước có thể bay lên trời và phóng thích lửa, khôi giáp Lôi Đình thì lấy sấm sét làm sức mạnh, vân vân.

- Bây giờ thử nghiệm một chút.

Giọng nói ôn hòa của Mục Lương.

Anh vừa nói vừa tháo áo bào rộng lớn ra, mặc khôi giáp và mũ giáp Bóng Tối vào, sau đó mặc lần lượt các bộ phận khác của Khôi Giáp vào.

Ly Nguyệt tiến lên hỗ trợ, khôi giáp đen nhánh rơi vào trong tay lạnh lẽo, giống như đang sờ một khối băng vậy.

Sau khi mặc Khôi giáp xong, Mục Lương hơi chuyển động ý niệm, người biến mất tại chỗ, sau đó lại không một tiếng động mà chui ra từ cái bóng ở phía sau cô gái tóc trắng.

Con ngươi của Ly Nguyệt co rút lại, ngạc nhiên nói:

- Đây không phải là năng lực mà ngươi mới có được vào mấy ngày hôm trước sao?

Mục Lương cảm nhận được phản hồi của khôi giáp, giọng nói bình tĩnh:

- Đúng vậy, sau khi mặc khôi giáp Bóng Tối lên, có thể tiến hành bước nhảy bóng tối.

- Mục Lương, ngươi quá lợi hại rồi.

Ly Nguyệt thán phục lên tiếng.

Dưới cái nhìn của cô, khôi giáp Bóng Tối rất thích hợp dùng để chấp hành nhiệm vụ ám sát, kết hợp với bộ giảm âm thanh, hoàn toàn có thể lấy tính mạng người khác trong im hơi lặng tiếng, sau đó còn có thể ung dung mà tẩu thoát.

- Cũng được.

Mục Lương mỉm cười nói.

Bạn cần đăng nhập để bình luận