Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 355: Đi Trước Tìm Hiểu Tình Hình Thành Huyền Vũ

- Ầm ầm !
Bên trong thành Vạn Yêu, đường phố khẽ chấn động, cát đá trên mặt đất giống như đang khiêu vũ, không ngừng lay động.
- Làm sao vậy?
Đám người trên đường náo loạn.
Theo thời gian trôi qua, sự chấn động càng ngày càng kịch liệt.
- Đã xảy ra chuyện gì thế?
Không ngừng có người lên tiếng kinh hô, sắc mặt của mọi người thấp thỏm lo âu.
- Không biết, về nhà trước, không muốn ở lại bên ngoài nữa.
- Chẳng lẽ có người muốn tấn công thành à?
- Không thể nào, có ba vị hầu gia và Thú Vương ở đây, ai dám tới?
- Thật tốt quá, có người trong thành đến.
Sự hỗn loạn trên đường phố trước cửa thành đã được khống chế.
Cuối đường xuất hiện một đội ngũ mặc áo bào đen, có khoảng hai trăm người.
Những nơi người mặc áo bào đen đi qua, quần chúng đều lập tức nhường đường, không dám ngăn cản.
Mười lăm phút sau, tất cả người mặc áo bào đen leo lên tường thành, nhìn về hướng bên ngoài sơn cốc.
- Đến đâu rồi?
Dưới lớp áo bào đen truyền ra giọng nói quyến rũ của Hồ Tiên.
Thuộc hạ đứng sau lưng cô cung kính đáp lời:
- Bẩm hầu gia Hồ Tiên, thám tử vẫn chưa có trở lại.
Hồ Tiên ngáp một cái, không hài lòng lầm bầm một tiếng:
- Chậm như vậy?
- Hừ, thành Huyền Vũ gì đó, hy vọng không để cho ta thất vọng.
Một giọng nam lạnh lùng khinh thường vang lên.
Đây là người mặc áo bào đen đứng bên cạnh Hồ Tiên lên tiếng, hắn chính là một trong ba Đại Hầu Gia ở thành Vạn Yêu, cũng là hầu gia có thực lực mạnh nhất.
- Viêm Tượng, ngươi cũng đừng khinh địch.
Phong Thanh Lang ẩn dưới lớp áo bào đen cau mày, không vui với hành động khinh địch của Viêm Tượng.
- Ngươi đang dạy ta làm việc ở đây sao?
Viêm Tượng nghiêng đầu nhìn về phía Phong Thanh Lang, đôi mắt dưới áo bào đen hiện ra hàn ý.
- Ta chỉ là đưa ra ý kiến mà thôi.
Sắc mặt của Phong Thanh Lang hiện tại rất khó coi.
Dưới lớp áo bào đen, hầu gia Viêm Tượng vươn một đoạn vòi voi màu nâu, dùng sức chọc chọc vào bả vai Phong Thanh Lang.
Hắn dùng giọng giễu cợt hỏi:
- Với thực lực của ngươi mà muốn đưa ra ý kiến cho ta sao?
- Ngươi!
Phong Thanh Lang nhịn không được, nghiến răng nanh phát ra khí thế, nhấc lên mũ trùm, lộ ra đầu sói màu xanh dữ tợn.
- Ta nhìn ngươi là muốn chết rồi.
Hầu gia Viêm Tượng cười quái dị một tiếng, hắn cũng bạo phát ra khí thế cấp bảy đỉnh phong.
- Hầu gia.
Các thuộc hạ người thú cắn răng chống đỡ, cơ thể lung lay muốn ngã, khuôn mặt dưới áo bào đen tái nhợt.
Hồ Tiên liếc mắt nhìn Phong Thanh Lang và Viêm Tượng, cô không hề cảm thấy kinh ngạc, từ trước đến nay hai người này vẫn luôn bất hòa, mỗi lần gặp mặt nhau kiểu gì cũng sẽ nổi lên va chạm.
Cô nhẹ nhàng nói câu:
- Thú Vương ra lệnh là lấy giao dịch làm chủ, không nên khinh địch giao thủ với đối phương.
Hồ Tiên quăng đuôi cáo dưới áo bào đen một chút, giúp thuộc hạ của mình triệt tiêu khí thế uy áp của hai người kia.
Tay Phong Thanh Lang khẽ run, hắn đã bại bởi khí thế của hầu gia Viêm Tượng.
Hắn lại kéo mũ trùm đầu lên, âm trầm nói:
- Ta biết rồi.
- Hừ!
Viêm Tượng hừ lạnh một tiếng, thu liễm lại khí thế.
Hắn và Phong Thanh Lang không hợp nhau, nhưng cũng sẽ không vì vậy mà vi phạm mệnh lệnh của Thú Vương, trừ khi hắn muốn chết.
Phong Thanh Lang siết chặt tay dưới lớp áo bào đen, nếu như không phải bởi vì thực lực không bằng Viêm Tượng, quyền nói chuyện của hắn có thể càng thêm chính đáng hơn.
- Thám tử đã trở về.
Thuộc hạ người thú thấp giọng bẩm báo.
Trên không trung bên ngoài sơn cốc, một đạo thân ảnh màu đen đang đi tới gần hướng cửa thành Vạn Yêu.
Bóng đen tới gần cũng là một người mặc áo bào đen, chỉ là dưới tay áo rộng lớn có một đôi cánh chim màu xám, nó bị người mặc áo bào đen che kín một nửa, điều này ảnh hưởng đến tốc độ bay của hắn không nhanh.
Đây là một vị Biến Dị Giả, cánh tay dị biến thành cánh, có năng lực bay lượn.
Hắn đáp xuống trên tường thành, lúc này cánh đã bị người mặc áo bào đen che kín lại hoàn toàn.
- Ba vị hầu gia.
Thám tử cung kính hành lễ, sau đó hắn bắt đầu báo cáo lại tình huống:
- Man Thú Hoang Cổ đang tới gần, trong thời gian nửa đống lửa chắc chắn sẽ đến.
- Ừm, đi xuống đi.
Hồ Tiên sắp xếp cho hạ thủ, thám tử biết bay là thuộc hạ của cô.
- Vâng.
Thám tử lần thứ hai hành lễ, rời khỏi.
- Ở phía sau lưng Man Thú Hoang Cổ có một tòa thành lớn sao, có chút chờ mong, hì hì...
Hồ Tiên nhếch miệng lên, phát ra một tiếng cười khẽ quyến rũ.
Viêm Tượng không nói gì, an tĩnh nhìn chăm chú về hướng cửa sơn cốc.
- Ầm ầm !
Cũng không lâu lắm, mặt đất càng ngày càng chấn động mãnh liệt, ngay cả tường thành cũng xảy ra lắc lư.
Dưới thành tường, dân chúng hoảng sợ chạy trốn.
Dưới áo bào đen, sắc mặt của ba vị hầu gia trở nên nghiêm túc, ánh mắt sắc bén.
Dưới tầm mắt của mọi người, một bóng tối to lớn xuất hiện, sau đó bên ngoài sơn cốc xuất hiện cơ thể giống như núi, con thú khổng lồ nhìn xuống thành Vạn Yêu.
- Ầm ầm!
Núi Ngũ Chỉ chấn động, thành Vạn Yêu thành cũng đung đưa, có một số tòa nhà xây dựng không vững chắc nên đã trực tiếp sụp đổ.
- Đây cũng quá lớn rồi!
Dưới lớp áo bào đen, đôi môi hồng của Hồ Tiên kinh ngạc mở lớn.
Sắc mặt của Viêm Tượng nghiêm túc, hắn đã thu lại thái độ khinh miệt vừa rồi, Man Thú Hoang Cổ trước mắt này chính là cấp tám thứ thiệt.
- Sẵn sàng chuẩn bị nghênh chiến.
Phong Thanh Lang lạnh giọng hạ lệnh.
- Vâng.
Các người thú trầm giọng đáp lại.
- Ầm ầm !
Man Thú Hoang Cổ dừng lại bên ngoài sơn cốc, nó còn cách thành Vạn Yêu khoảng hơn ba, bốn ngàn mét.
- A nha! Sơn cốc nhỏ quá rồi, không vào được.
Trên tường thành Huyền Vũ, Mục Lương đang đứng khoanh tay, nhìn ra xa xa.
Thành Vạn Yêu.
Chỉ có khoảng hơn một ngàn mét nữa là tới cửa sơn cốc thành Vạn Yêu, nhưng Tiểu Huyền Vũ không vào được.
Trừ phi sử dụng năng lực, dời đi hoặc đánh sập một ngọn núi.
- Tiểu Huyền Vũ, dừng lại.
Mục Lương dùng ý niệm giao tiếp với Tiểu Huyền Vũ.
- Ầm ầm !
Rùa Đen nghe vậy thì ngừng lại, chậm rãi nằm trên đất, Thiên Môn Lâu cách mặt đất hơn mười mét.
- Dừng, dừng lại rồi.
Phong Thanh Lang thở phào nhẹ nhõm.
Tuy Man Thú Hoang Cổ đã dừng, nhưng nó lại giống như một ngọn núi lớn, ngăn trở cửa ra vào duy nhất của sơn cốc.
- Chẳng lẽ là tới làm giao dịch sao?
Vẻ mặt Hồ Tiên tràn đầy nghi ngờ.
Bọn họ yên tĩnh đợi hơn mười phút, sau khi Man Thú Hoang Cổ dừng lại thì không có hành động nào khác, mặt đất cũng đã ngừng chấn động.
- Làm sao bây giờ?
Phong Thanh Lang trầm giọng hỏi.
- Làm sao bây giờ?
Viêm Tượng liếc mắt nhìn Phong Thanh Lang, giễu cợt một tiếng rồi nói:
- Tất nhiên là đi qua nhìn một chút rồi.
Thú Vương đã hạ lệnh, bất kể như thế nào cũng phải lấy lại trứng thú Kỳ Lân.
Phong Thanh Lang mặt đen lại, không có cách nào khác phản bác.
Hắn trầm tư một lát, giọng khàn khàn nói:
- Trước hết hãy cho người đi xuống điều tra tình hình đã, sau khi xác minh rõ ý đồ của đối phương mới quyết định.
- Vậy hãy để cho hai người tối hôm qua đi thôi.
Hồ Tiên thản nhiên nói.
Nếu như không phải do hai tên đó làm nhiệm vụ thất bại, hiện tại bọn họ cũng.
sẽ không bị động như vậy.
- Ừm.
Phong Thanh Lang không từ chối.
Hắn quay đầu nhìn về phía một đám người mặc áo bào đen sau lưng, lạnh lùng nói:
- Ngải Bố Nạp, Đức Lợi An, các ngươi đi trước tìm hiểu tình hình thành Huyền Vũ.
- Vâng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận