Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 394: Nhà Tắm Công Cộng

Hai ngày trước, Mục Lương đã cho người mở cửa hàng bánh bao ở đường Giáp Thứ Hai khu ngoại thành.
Một đồng Huyền Vũ có thể mua được bốn cái bánh bao thịt, bánh bao nhân rau xanh cũng chỉ cần một đồng là mua được một cái.
Lúc cửa hàng bánh bao khai trương, Trình Tiếu đã được mẹ cô bé mua cho hai cái bánh bao thịt.
Sau khi cô bé ăn xong một lần thì khó quên, mỗi ngày lòng đều nhớ về bánh bao thịt.
- Thôi được.
Trình Tiếu không thể làm gì khác hơn là chu miệng nghe lời.
Đôi mắt của cô bé đảo một vòng, lại đưa ra yêu cầu lần nữa:
- Mẹ ơi, tắm rửa xong ta muốn ăn hai cái, không phải, ta muốn ăn ba cái bánh bao thịt.
Cô bé ngây thơ đưa ngón tay lên để ra dấu, nhưng lại lo lắng túi giấy đang ôm sẽ.
rơi xuống, khuôn mặt xinh đẹp có chút lo lắng.
- Ta biết rồi, ta sẽ mua cho ngươi ba cái bánh bao.
Dụ Tử cưng chiều nói, cô nhìn vào con gái, từ khi tới thành Huyền Vũ, cơ thể của con gái càng ngày càng tốt hơn, dáng vẻ gầy gò ban đầu cũng dần dần béo lên.
- Ta nhớ là Nhà Tắm Công Cộng ở cuối đường Ất Thứ Ba.
Dụ Tử lẩm bẩm, dẫn theo con gái đi tới đường Ất Thứ Ba.
Nhà Tắm Công Cộng cũng khai trương vào hai ngày trước, ở nơi này có thể được tắm nước nóng.
Từ siêu thị đến cuối đường Ất Thứ Ba cần mười lăm phút.
Hai mẹ con đều ôm không ít thứ, cho nên chậm rãi bước đi, hai mươi phút sau mới đi tới cửa Nhà Tắm Công Cộng.
- Cuối cùng cũng đã tới, thật là xa.
Dụ Tử nhếch miệng, nhìn bảng hiệu “Nhà Tắm Công Cộng Huyền Vũ” treo trên cửa Nhà Tắm Công Cộng.
- Đi thôi, đi vào thôi.
Cô dùng cánh tay chạm vào đầu con gái mình một cái.
Trong lòng Trình Tiếu tràn đầy tò mò, ôm túi giấy cẩn thận đi vào cửa.
Hai mẹ con mới vừa vào cửa, trước mặt chính là một quầy hàng, có hai nam hai nữ ngồi ở phía sau, bọn họ đang ở làm sổ sách.
Nữ nhân viên phục vụ ngẩng đầu lên, nhiệt tình hỏi:
- Quý khách là tới tắm sao?
- Vâng.
Dụ Tử có chút khẩn trương gật đầu.
Đây là lần đầu tiên cô tới nhà tắm, cảnh vật xa lạ cũng sẽ khiến người ta cảm thấy lo lắng.
- Được rồi, ngươi muốn tắm ở phòng tắm chung hay muốn một phòng riêng?
Nhân viên phục vụ hỏi.
- Hả, khác nhau ở chỗ nào?
Dụ Tử nghi hoặc hỏi.
- Phòng tắm chung chính là nơi có rất nhiều người cùng tắm, phòng riêng chính là một gian phòng tắm độc lập.
Nhân viên phục vụ kiên nhẫn giải thích.
Dụ Tử lúng túng hỏi:
- giá cả bao nhiêu đồng Huyền Vũ vậy?
Cô có dự cảm, phòng riêng có thể đắt hơn phòng tắm chung rất nhiều.
- Phòng tắm chung là một người hai xu Huyền Vũ, phòng riêng là ba đồng Huyền Vũ.
Nhân viên phục vụ mỉm cười nói.
Một đồng Huyền Vũ có thể đổi lấy mười xu Huyền Vũ.
- Phòng riêng mắc như vậy!
Lòng Dụ Tử run lên.
Cô nhớ lại ngày hôm qua, khi đang làm việc ở bên trong công xưởng, cô nghe thấy những công nhân khác bàn về Nhà Tắm Công Cộng.
Nói là nên đến Nhà Tắm Công Cộng hưởng thụ một lần, sẽ khiến cho người ta luyến tiếc không rời đi được.
Dụ Tử mím môi một cái, khàn giọng nói:
- Ta muốn tắm rửa ở phòng tắm chung.
- Một người đúng không, cần hai xu đồng Huyền Vũ.
Nhân viên phục vụ mỉm cười nói.
- Ta, còn có ta nữa.
Dưới quầy, Trình Tiếu không vui hô hào.
Cô bé quá lùn, mà quầy hàng của Nhà Tắm Công Cộng lại khá cao, đứng ở trước quầy vừa khéo hoàn toàn bị ngăn trở.
- A, thật ngại quá.
Nhân viên phục vụ xấu hổ cười.
- Đây, 1 đồng Huyền Vũ.
Dụ Tử lấy ra 1 đồng Huyền Vũ đưa cho nhân viên phục vụ.
- Được rồi.
Nhân viên phục vụ nhận lấy tiền, tiến hành phân biệt thật giả theo quy định bình thường, sau khi bảo đảm là tiền thật mới thu lại.
Cô kéo ngăn kéo da, đếm sáu xu Huyền Vũ, sau khi kiểm tra đối chiếu nhiều lần thì đưa cho Dụ Tử.
- Phụ nữ mời đi vào từ phía bên phải, tiếp theo đi tới nhà tắm số 2.
Nhân viên phục vụ đưa tay ra hiệu.
- Được.
Dụ Tử gật đầu một cái.
Cô quay đầu nhìn lại, hai bên trái phải quầy hàng đều có một cánh cửa.
Trên cửa bên trái viết lớn chữ “Nam”, trên cửa bên phải viết lớn chữ “Nữ”.
Ngoài chữ viết ra còn có vẽ hình tượng dấu hiệu nam nữ, để dùng cho người không biết chữ nhìn thấy.
Dụ Tử dẫn con gái đi vào cửa bên phải.
Vào cửa là một đầu hành lang rất dài, hai bên có mấy phiến cửa gỗ, bên trên có viết số.
- Phòng tắm số 2, chắc là nơi này.
Dụ Tử đi tới trước cửa gỗ có viết số 2.
Cót két!
Cô đưa tay đẩy cửa ra.
Phía sau cửa là từng hàng tủ gỗ, có tủ gỗ đã bày ra cái gì đó, hầu hết đều là quần áo.
- Nơi này dùng để làm gì vậy?
Dụ Tử dừng bước chân lại.
- Đạp đạp đạp !
Không chờ cô hiểu rõ, một đầu khác của gian phòng bị đẩy cửa ra, một người phụ nữ trùm khăn tắm đi đến, cô đi thẳng tới trước tủ gỗ, lấy quần áo ra mặc lên người.
Ánh mắt Dụ Tử lay động, yên tĩnh chờ người phụ nữ mặc quần áo xong rồi rời khỏi.
- Mẹ, ta cảm thấy đây chính là nơi thay quần áo.
Trình Tiếu nhỏ giọng nói.
- Khụ khụ... Ta biết rồi.
Dụ Tử ho khan hai tiếng, che giấu vẻ bối rối của mình, nhìn quanh một vòng, đúng lúc không có người.
- Mau đưa mẹ đồ để cất kỹ.
Dụ Tử thúc giục.
Cô bỏ túi giấy đang ôm trong ngực vào tận cùng bên trong tủ gỗ, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất cởi áo và quần.
Tiếp theo cũng lấy tốc độ nhanh nhất thay xong quần áo cho con gái, rồi lại bỏ quần áo ở phía ngoài tủ quần áo, ngăn cách với túi giấy bên trong.
- Như vậy sẽ không bị phát hiện.
Dụ Tử vỗ tay.
Cô lo lắng túi giấy bị lộ ra bên ngoài sẽ bị khách khác lấy đi, cho nên mới dùng quần áo để che chắn.
- Mẹ…
Trình Tiếu khoanh tay trước người.
- Đi, mau vào thôi.
Khuôn mặt của Dụ Tử cũng đỏ lên, kéo con gái bước nhanh về phía một cánh cửa phòng khác.
Vừa mới đẩy cửa ra, hai người đã cảm thấy cả người bị hơi nóng bao lấy, trước mắt tràn đầy sương mù.
Dụ Tử thích ứng một lát mới nhìn rõ được khung cảnh xung quanh phòng tắm chung.
Trong phòng có một bồn tắm rất lớn được làm từ đá tảng, dài khoảng mười mét, rộng năm mét.
Trong bồn tắm chứa đầy nước nóng, hơi nước không ngừng bốc lên, làm cho gian phòng càng trở nên mông lung.
- Rào rào !
Bồn tắm bên cạnh có một hai người đang chà cơ thể.
Mà trong bồn tắm có năm sáu người, các cô đều đang trò chuyện cười ha hả với nhau.
Dụ Tử kéo con gái bước vào bồn, ngâm người trong nước nóng.
- Thoải mái quá !
Cô phát ra một tiếng cảm thán, híp nửa mắt tựa ở bên cạnh bồn tắm.
Dòng nước ấm áp khiến cho cô cảm thấy cả người tê dại, lười biếng, quên đi mệt nhọc và phiền não.
- Mẹ, ta có thể ở chỗ này ngâm nước một ngày.
Trình Tiếu đáng yêu nói.
- Ừm, vậy thì ngâm nước một ngày a…
Dụ Tử lười biếng trả lời lại một tiếng.
- Nhưng, nếu trở về muộn quá, ba sẽ lo lắng.
Trình Tiếu nói thầm một tiếng.
Dụ Tử lập tức tỉnh táo.
Nhớ tới còn phải về nhà làm cơm, cô chỉ có thể bỏ đi suy nghĩ ngâm nước một ngày.
Dụ Tử thấp giọng quyết định nói:
- Vậy thì ngâm nước nửa ngày là được rồi.
- Ngươi còn đồng ý dẫn ta đi mua bánh bao thịt.
Trình Tiếu kiên nhẫn nói.
- Ta biết rồi.
Dụ Tử thở dài, lại giảm bớt thời gian tắm lần nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận