Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1558: Keo Kiệt, Nhìn Vài Lần Thì Có Sao Đâu?



Phẫn nộ chừng nửa giờ sau, Hạ Lạc và Nguyệt Phi Nhan mới bước khỏi trong phòng.

- Ngươi xuống tay quá hung hăng.

Hạ Lạc xoa cánh tay, cất giọng buồn bã nói:

- Còn muốn nhổ lông chim trên cánh ta nữa, quá độc ác.

- Lần sau nếu ngươi còn như vậy, ta đánh ngươi.

Bàn tay nhỏ bé của Nguyệt Phi Nhan huơ huơ.

Hạ Lạc lại cất giọng buồn bã nói:

- Keo kiệt, nhìn vài lần thì có sao đâu?

- Có sao đó.

Nguyệt Phi Nhan hét lên.

- Keo kiệt.

Hạ Lạc bĩu môi. Hai người vừa đi vừa đấu khẩu, đến khi tới nhà ăn cảu phi thuyền vận chuyển, bọn họ mới chịu yên tĩnh xuống.

Nguyệt Phi Nhan đứng trước cửa sổ nhà ăn, ngây thơ nói:

- Ta muốn một phần mì cà chua trứng.

- Được.

Nhân viên bếp đáp lại rõ ràng.

Hạ Lạc nghiêng đầu bồi thêm một câu:

- Ta cũng muốn mì cà chua trứng.

- Vâng, có ngay.

Nhân viên bếp lần thứ hai gật đầu.

Hai người được quyền ăn uống miễn phí tại nhà ăn, đây là đặc quyền mới thêm vào, dù sao ăn ăn uống uống, cũng là một trong những lạc thú trong khi phi hành trên không trung.

Mười phút sau, hai người bưng chén lớn đi ra rồi ngồi xuống ở khu ăn uống, chẳng nói một lời, cứ vậy cúi đầu há miệng lớn ăn.

- Oạch…

Nguyệt Phi Nhan hút một miếng mì cuối cùng, uống hết sạch nước mì chua chua ngon ngon trong chén.

- Ăn ngon thật.

Sau đó, cô thỏa mãn buông chén xuống, đưa tay vỗ bụng

- Ợ…

Hạ Lạc ợ một cái, trong trẻo nói:

- Đi thôi, chúng ta đi huấn luyện buổi sáng đi.

- Vừa ăn no xong đã huấn luyện sẽ đau bụng đấy.

Nguyệt Phi Nhan khoát tay áo từ chối.

- Được, vậy nghỉ ngơi nửa giờ.

Hạ Lạc đứng lên duỗi eo.

- Đi tìm Hi Bối Kỳ đi, giữa trưa hôm nay chúng ta sẽ đến thành Bắc Hải, đến lúc đó phải tách ra một đoạn thời gian rồi.

Nguyệt Phi Nhan đề nghị.

Trước ngày hôm qua, phi thuyền vận chuyển đã rời khỏi kênh Sương Mù, sau đó lại điều chỉnh tuyến đường đi thẳng tới thành Bắc Hải, khi tới nơi, sẽ dựa theo kế hoạch mà tách ra, từng người đi tới các căn cứ trung chuyển khác nhau.

- Đi.

Hạ Lạc lên tiếng đồng ý.

Hai người rời khỏi nhà ăn, đi lên boong tàu phi thuyền vận chuyển, sau đó dang cánh bay về phía một phi thuyền vận chuyển cách đó không xa. Lúc này, Hi Bối Kỳ đang tuần tra trên boong tàu, kiểm tra các bộ phận lắp ráp trên phi thuyền vận chuyển.

- Hi Bối Kỳ, chào buổi sáng.

Hạ Lạc vẫy tay chào hỏi.

- Chào buổi sáng.

Hi Bối Kỳ ngừng chân, cô nhìn chăm chú vào hai cô gái đang thu cánh đứng trước mặt mình.

Hạ Lạc quan tâm hỏi:

- Ăn sáng chưa?

Hi Bối Kỳ ngây thơ hỏi:

- Ăn rồi nha, các ngươi thì sao?

- Giống nhau, sáng nay chúng ta ăn mì cà chua trứng, siêu cấp ngon…

Hạ Lạc khoa trương nói.

Hi Bối Kỳ khẽ nhếch cái miệng nhỏ nhắn, lộ ra hai cái răng nanh nho nhỏ, kinh ngạc nói:

- Trùng hợp vậy, ta cũng ăn món này!

- Vậy có nghĩa là khẩu vị của chúng ta rất giống nhau.

Hạ Lạc cười khanh khách nói.

Hi Bối Kỳ chớp chớp con ngươi màu vàng, nhỏ giọng nói thầm:

- Không, chắc chắn các ngươi không thích máu Mục Lương đâu.

Cô có dự cảm, qua chừng một tháng nữa, cô sẽ hoàn toàn hấp thu xong giọt máu của Mục Lương trong cơ thể mình, đến lúc đó chắc phải tìm anh xin thêm một giọt máu nữa.

Nghĩ tới đây, Hi Bối Kỳ lại thấy nhớ Mục Lương, tuy mới rời xa anh được mười ngày, nhưng đêm nào cô cũng nằm mơ thấy anh.

Khuôn mặt xinh đẹp của cô gái Ma Cà Rồng bỗng đỏ lên, cô nhớ tới đủ loạn tình huống trong mơ, sau đó tâm tư trở nên rối loạn.

- Ngươi làm sao vậy? Tại sao mặt đỏ vậy?

Khuôn mặt Nguyệt Phi Nhan lộ ra vẻ kinh dị.

- Không có gì.

Hi Bối Kỳ vội vàng dùng sức lắc đầu, cố gắng lắc cho rớt hết những hình ảnh vừa nảy lên trong đầu mình.

- Thật sự không sao?

Vẻ mặt Nguyệt Phi Nhan đầy hồ nghi.

Hạ Lạc đề nghị:

- Nếu không nên uống một lọ bí dược chữa thương đi, chúng rất tốt cho thân thể.

- Không cần, ta chỉ hơi nóng thôi.

Hi Bối Kỳ vội vàng xua tay.

Nguyệt Phi Nhan phụng phịu nói:

- Phi Nhan, bây giờ chúng ta đang ở trên trời, nhiệt độ không khí thấp như vậy, làm sao mà nóng được? Nhất định là ngươi sinh bệnh rồi!

- Thật sự không sao mà.

Ánh mắt Hi Bối Kỳ né tránh. Sau đó cô lui về phía sau hai bước, nói sang chuyện khác:

- Các ngươi đã kiểm tra xong rồi ư?

- Ách, vẫn chưa đâu!

Lúc này Nguyệt Phi Nhan mới nhớ tới đến chuyện tuần tra kiểm soát hàng ngày. Tuần tra kiểm soát chính là dẫn theo nhân viên kỹ thuật, đi một vòng toàn bộ phi thuyền vận chuyển, cam đoan phi hành an toàn.

- Ngươi không nói thì ta quên mất.

Hạ Lạc cười áy náy.

- Mau đi đi, ngày nào cũng phải tuần tra kiểm soát ít nhất một lần đó.

Hi Bối Kỳ gấp giọng thúc giục.

- Đã biết, ngươi thật sự không sao chứ?

Lần thứ hai Nguyệt Phi Nhan lên tiếng hỏi.

Hi Bối Kỳ cất giọng thoải mái nói:

- Không sao đâu, ngươi yên tâm đi.

- Vậy được rồi, có việc nhất định phải nói, đừng cố nhịn.

Nguyệt Phi Nhan nhắc nhở.

- Đã biết.

Hi Bối Kỳ liên tục gật đầu.

Lúc này, Nguyệt Phi Nhan và Hạ Lạc mới xoay người rời đi.

- Hô…

Hi Bối Kỳ lập tức nhẹ nhàng thở ra, nhưng đúng lúc này nỗi nhớ Mục Lương lại dâng lên trong lòng cô.

………..

Sáng sớm, tiếng chuông du dương đánh thức một ngày mới.

Trong nhà Dụ Tử ở Khu dân cư Nội Thành.

Cộc cộc cộc ~~~

Như thường lệ, Dụ Tử giơ tay gõ cửa phòng con gái, thúc giục:

- Tiếu Tiếu, mau dậy đánh răng rửa mặt, đã muộn rồi.

- Ưm ưm ưm, ta biết rồi ~~~

Trong phòng truyền ra tiếng đáp lại mơ hồ của Trình Tiếu.

- Không được ngủ nướng nữa, có nghe không?

Dụ Tử la lớn.

- Biết rồi mà.....

Giọng nói của Trình Tiếu càng ngày càng nhỏ.

Dụ Tử xoay người trở về phòng bếp, tiếp tục khuấy cháo trắng trong nồi, một nồi khác thì chưng khoai lang.

Nắp nồi lắc lư nhẹ vì hơi nước bốc lên, mùi thơm của khoai lang bay khắp phòng bếp.

Cô bận rộn trong phòng bếp hơn mười phút, đổ cháo trắng nóng hổi và khoai lang vào bồn rồi bày trên bàn cơm.

- Tiếu Tiếu?

Dụ Tử quay đầu nhìn về phía cửa phòng con gái, bên trong không hề có tiếng động.

- Nha đầu này, chắc chắn lại ngủ nướng nữa rồi.

Cô cau mày, đẩy cửa phòng bước vào, quả nhiên nhìn thấy con gái còn nằm ở trên giường, trong lớp chăn bông được quấn cực kỳ chặt chẽ.

- Trình Tiếu!!

Dụ Tử nhướng mày và vươn tay kéo chăn khỏi người con gái.

- Ưm ưm ~~~

Đôi mắt của Trình Tiếu khẽ nâng lên, làm nũng:

- Mẹ à, cho ta ngủ thêm một lúc nữa đi.

- Không được, mau dậy đi, sắp trễ tới nơi rồi kìa.

Dụ Tử lôi con gái ra khỏi giường, vươn tay bóp mặt cô bé để cho cô bé tỉnh táo lại.

- Đau quá...

Trình Tiếu đau đến tỉnh ngủ, lập tức lên tinh thần.

Dụ Tử tức giận thúc giục:

- Mau đi đánh răng rửa mặt, đến trễ sẽ không được danh hiệu học sinh ba tốt.

Nếu nhận được danh hiệu học sinh ba tốt thì sẽ có thêm học bổng ngoài định mức và giấy khen, đối với gia đình bình thường mà nói thì đó là một chuyện mở mày mở mặt.

- Vâng.

Trình Tiếu miễn cưỡng đáp lại, lộ ra vẻ mặt cuộc sống không còn gì đáng tiếc, sau đó ngáp một cái đi vào phòng tắm.

- Nhanh lên.

Dụ Tử lại thúc giục một lần nữa.

- Con biết rồi.

Trình Tiếu đánh răng, dựa vào khung cửa lẩm bẩm cái gì đó.

Sau năm phút, cô bé rửa mặt xong đi tới nhà ăn, Dụ Tử đã múc cháo trắng vào chén, khoai lang cũng đã được lột vỏ.

- Mau ăn đi.

Dụ Tử ngồi xuống rồi đưa muỗng cho con gái.

Bạn cần đăng nhập để bình luận