Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2374: Cơn Bão Kim Loại.

Mục Lương bình thản nói:

- Ta sẽ làm cho ngươi một cái mới.

- Thế thì ta không cần cái này nữa.

Nguyệt Thấm Lan nghe vậy buông khẩu súng trong tay xuống, cô biết Súng Nòng Xoay mà Mục Lương nói tuyệt đối là linh khí phẩm cấp cấp cao.

Mục Lương cười một tiếng, cầm lấy Súng Nòng Xoay trên mặt bàn rồi kiểm tra cẩn thận, hỏi mà không ngẩng đầu lên:

- Hiện tại có bao nhiêu Súng Nòng Xoay thành phẩm?

- Hồi bệ hạ, thành phẩm đã được hai mươi lăm khẩu.

Người quản lý cung kính đáp.

Mục Lương quay đầu nhàn nhạt hỏi:

- Đã thử bắn qua chưa?

- Vâng, đã bắn thử nghiệm rồi.

Người quản lý gật đầu.

Mục Lương đưa trả Súng Nòng Xoay cho người quản lý, nhàn nhạt nói:

- Bắn thử một lần cho ta xem.

- Vâng.

Người quản lý đáp với thần sắc nghiêm túc, tiếp nhận Súng Nòng Xoay rồi đi ra ngoài.

Bên trong Phường Công nghiệp Quân Sự có sân chuyên dùng để thực nghiệm vũ khí, tính tư mật đồng dạng cực cao, những người không có nhiệm vụ là không thể tới gần.

- Cộp cộp cộp ~~~

Nhóm của Mục Lương đi tới sân bắn thử, các binh lính canh gác trước cổng cung kính hành lễ.

Đoàn người đi vào trong, nơi đây rộng bằng nửa cái sân bóng, có hình dạng vuông vức và được bao phủ bởi bức tường lưu ly.

Bên dưới bức tường đối diện cửa ra vào là những con rối với chất liệu khác nhau, theo thứ tự từ trái sang phải là gỗ, đá, sắt thép tinh luyện và Thép Tím, đại biểu cho những độ cứng khác nhau.

- Bắt đầu đi.

Mục Lương nhàn nhạt nói.

- Vâng.

Người quản lý cung kính gật đầu, nhanh nhẹn lắp đạn vào Súng Nòng Xoay.

Hắn nhấc nòng súng lên, nhắm ngay một con rối rồi nhấn cò súng.

- Tạch tạch tạch ~~~

Nòng súng tóe lửa, từng viên đạn bắn ra liên tục, nhắm chuẩn các chỗ yếu hại trên con rối gỗ, vụn gỗ lập tức bay tán loạn.

Con rối bằng gỗ nổ tung thành mảnh nhỏ, đạn bắn trúng bức tường lưu ly lưu lại từng hố bom nhàn nhạt.

Người quản lý lại nhắm nòng súng về phía con rối bằng sắt, viên đạn lập tức xuyên thủng nó.

- Tạch tạch tạch ~~~

- Coi như không tệ.

Nguyệt Thấm Lan bình luận một câu.

Người quản lý nghe vậy lại nhắm nòng súng vào con rối bằng đá, lần này khiến con rối bị bắn thành cái sàng, vụn đá bay tán loạn khắp nơi, chỗ đặt con rối bằng đá chỉ còn lại cái bệ.

Nguyệt Thấm Lan hơi nhướng mày, kinh ngạc nói:

- Uy lực mạnh như vậy sao?

- Viên đạn của Súng Nòng Xoay được đặc chế, sẽ có uy lực công kích không giống nhau đối với tài liệu khác biệt.

Mục Lương giải thích.

- Thì ra là như vậy.

Nguyệt Thấm Lan bừng tỉnh.

Người quản lý lại bắt đầu ngắm bắn vào con rối bằng sắt thép, lần này viên đạn cũng xuyên thủng con rối nhưng có thể nhìn ra khó khăn hơn trước nhiều.

Cuối cùng là tiến hành xạ kích đối với con rối Thép Tím, lần này chỉ có thể lưu lại những hố đạn nhỏ không cách nào xuyên thủng con rối được.

Nguyệt Thấm Lan cảm thán nói:

- Uy lực này dư dả đối phó với bầy Hư Quỷ cấp thấp rồi.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Đúng vậy, nếu như chạm trán thủy triều Hư Quỷ lần nữa thì mọi người có thể thoải mái ứng đối hơn.

Đến lúc đó mọi người sẽ được chiêm ngưỡng một cơn bão kim loại.

Ánh mắt của Nguyệt Thấm Lan lấp lóe:

- Nếu chúng ta có một ngàn khẩu Súng Nòng Xoay, vậy thì Hư Quỷ không thể đến gần tường thành được rồi.

Mục Lương mỉm cười, nếu quy mô thủy triều Hư Quỷ không tăng lớn thì thực lực hiện tại của vương quốc Huyền Vũ cũng đã thoải mái ứng đối rồi.

Người quản lý nhìn về phía Mục Lương, dò hỏi:

- Bệ hạ?

Mục Lương bình thản nói:

- Rất tốt, nếu những khẩu Súng Nòng Xoay khác có thể đạt tới tiêu chuẩn này thì coi như hợp cách.

Người quản lý cung kính hành lễ:

- Xin bệ hạ yên tâm.

- Phân phó mọi người mau chóng chế tạo một ngàn khẩu Súng Nòng Xoay.

Mục Lương dặn dò.

- Vâng.

Người quản lý nghe vậy trong lòng run lên.

Một ngàn khẩu Súng Nòng Xoay, đây không phải là số lượng nhỏ.

Mục Lương lại hỏi:

- Khiên mà ta phân phó chế tạo đã sản xuất được bao nhiêu rồi?

Người quản lý cung kính đáp:

- Hồi bệ hạ, hiện tại đã sản xuất được một trăm năm mươi chiếc Khiên Sáu Cạnh.

Khiên Sáu Cạnh được chế tạo từ tài liệu ma thú, thực lực cấp 5 trở xuống công kích vào lá chắn sẽ bị triệt tiêu năm mươi phần trăm uy lực, dựa vào lực phòng ngự của bản thân khiên thì có thể chậm rãi chống đỡ được năm mươi phần trăm uy lực còn lại.

Khiên Sáu Cạnh, tên sao vật vậy, đó là một chiếc khiên có sáu cạnh, ngoại hình giống như tổ ong, các khiên có thể xếp chồng lên nhau tạo thành một chiếc khiên lớn hơn, lực phòng ngự cũng sẽ được tăng cao.

Mục Lương trầm giọng nói:

- Không đủ, ít nhất cũng phải có một ngàn chiếc Khiên Sáu Cạnh.

- Vâng, ta sẽ gia tăng tốc độ sản xuất.

Người quản lý nghiêm túc gật đầu.

Mục Lương nghiêm mặt dặn dò:

- Nhớ kỹ, nhanh nhưng phải bảo chất bảo lượng.

- Vâng.

Người quản lý gật đầu thật mạnh.

Anh nhàn nhạt bảo:

- Có vấn đề hay thắc mắc gì thì có thể nói ngay bây giờ, ta không thích đến lúc đó ngươi lại nói với ta là làm không được.

Người quản lý do dự một chút, cuối cùng vẫn là nói lời trong lòng:

- Bệ hạ, ta muốn xin tăng lương cho các công nhân.

- Vì sao?

Mục Lương bình tĩnh hỏi, trong lòng anh không nhịn được kinh ngạc, không ngờ người quản lý trước mắt lại biết suy nghĩ vì công nhân của mình.

- Bệ hạ, các công nhân ở Phường Công nghiệp Quân Sự đều làm cả hai ca từ sáng sớm tới tối mịt, hết sức khổ cực, một năm cũng khó rời đi nơi này một lần, ta cho rằng đãi ngộ và lương bổng nên tăng lên, coi như khích lệ mọi người.

Người quản lý nhắm mắt nói.

- Được rồi.

Mục Lương không suy nghĩ nhiều, nhanh chóng đáp ứng một tiếng.

- A?

Người quản lý sửng sốt một chút.

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Mỗi người tăng lên hai trăm đồng.

Người quản lý nghe vậy lộ ra vẻ mặt vui mừng quá đỗi, kích động hành lễ:

- Cám ơn bệ hạ, ta thay bọn hắn cám ơn bệ hạ.

- Ngươi có thể suy nghĩ vì bọn hắn, như vậy rất tốt.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

Mục Lương gật đầu nhận đồng:

- Ừm.

- Cám ơn bệ hạ khen ngợi.

Trên mặt của người quản lý lộ ra biểu cảm vui mừng, vội vã kích động hành lễ.

- Tiếp tục duy trì.

Mục Lương bỏ lại một câu rồi xoay người đi ra ngoài.

Người quản lý vội vàng đuổi theo, đưa tiễn nhóm Mục Lương đến trước cửa Phường Công nghiệp Quân Sự.

- Cung tiễn bệ hạ.

Hắn khom người hành đại lễ, nhìn theo Mục Lương và những người khác lên xe hơi, thay đổi phương hướng rời đi Phường Công nghiệp Quân Sự.

- Ầm ầm ~~~

Đoàn xe rời đi tường cao, cửa lớn chậm rãi đóng lại.

Người quản lý đứng thẳng người, lẩm bẩm nói:

- Bệ hạ thật là người tốt.

Hắn xoay người trở lại Phường Công nghiệp Quân Sự, không nói chuyện tăng lương cho các công nhân biết, việc này phải đợi văn kiện chính thức phát tới thì hắn mới có thể hoàn toàn thả lỏng.

Trong xe hơi, Mục Lương lấy ra giấy và bút, viết văn kiện tăng lương cho Phường Công nghiệp Quân Sự rồi đích thân đóng dấu đỏ lên trên.

Anh đưa văn kiện cho Nguyệt Thấm Lan, dặn dò:

- Ngày mai phái người tới đây phát thông báo.

- Được, ngươi yên tâm đi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu, thu hồi văn kiện vào trong không gian tùy thân.

Bạn cần đăng nhập để bình luận