Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1546: Nhóm Hi Bối Kỳ Bị Hung Thú Biển Cấp 8 Tấn Công



Nguyệt Thấm Lan hơi nhướng mày, hỏi ngược lại một câu:

- Ở đây còn có những người khác sao?

Hồng chấp sự yên lặng một chút, sau đó ngước mắt cười khổ nói:

- Mấy năm nay tất cả mọi người đều gọi ta là Hồng chấp sự, ngay cả ta cũng sắp quên mất tên thật của mình là gì.

- Ta tên là Tạp Giai.

Cô nhẹ giọng mở miệng.

- Ừ, cái tên thật dễ nghe.

Nguyệt Thấm bình tĩnh gật đầu.

- Đến lúc ta nên trở về con người thật của mình.

Tạp Giai xốc lên tinh thần.

Khi đoàn người đi tới nhà ăn thì Mễ Nặc và những người khác đã đợi sẵn.

- Ba Phù, ngươi chuẩn bị thêm hai bộ chén đũa nữa.

Mục Lương ngồi xuống rồi phân phó một câu.

- Vâng.

Ba Phù ngoan ngoãn gật đầu, xoay người đi lấy bộ đồ ăn mới.

- Xin chào mọi người.

Hồng chấp sự Tạp Giai mở miệng chào hỏi, nàng có chút không được tự nhiên.

Mễ Nặc chớp chớp đôi mắt đẹp màu lam, cười tươi như hoa nói:

- Xin chào, mọi người mau ngồi đi.

Tạp Giai và Lạp Nhã lần lượt ngồi xuống, hai người quan sát các món ngon bày trên bàn ăn và không khỏi nuốt nước bọt.

Mục Lương quay đầu hỏi:

- Đêm nay Hồ Tiên không trở về sao?

Mễ Nặc hồn nhiên đáp:

- Phố Buôn Bán bề bộn nhiều việc, chị ấy nói đi không được.

Mục Lương chậm rãi gật đầu, sau đó cầm đũa lên bắt đầu ăn.

Nguyệt Thấm Lan và những người khác lần lượt ngồi xuống, dùng đũa gắp trứng xào cà chua.

Tạp Giai và Lạp Nhã có chút không được tự nhiên, nhưng món ăn trước mắt trông rất ngon, khiến người ta thèm ăn.

- Các ngươi đừng khách sáo, mau ăn đi.

Mễ Nặc thanh thúy nói.

- Được, cảm ơn.

Lạp Nhã cầm đũa lên rồi gắp một món ăn gần nhất trước mặt mình.

Ngao ô ~~~

Cô nếm thử một miếng, từ đây mở ra một thế giới mới.

- Ăn rất ngon!!

Hai mắt của Lạp Nhã tỏa sáng, lập tức vươn đũa lần nữa.

Tạp Giai thấy thế cũng không rụt rè nữa, bắt đầu cầm đũa gắp thức ăn.

- Món này ăn quá ngon!

Cô liên tục khen ngợi.

- Nếu thích thì ăn nhiều một chút.

Mễ Nặc cười ngọt ngào nói.

- Ừ.

Lạp Nhã gật đầu lia lịa.

Trong lòng cô quyết định, vì để ăn ngon mỗi ngày, cho dù thế nào đi nữa thì cô cũng sẽ không rời đi thành Huyền Vũ.

Đôi mắt của Tạp Giai tỏa sáng, đũa và miệng không dừng lại, cúi đầu ăn ngấu nghiến.

Mục Lương ngừng ăn một lát, nhìn Tạp Giai bưng mấy cái đĩa trước mặt lên, chỉ sau hai, ba lần lay đũa thì đĩa đã trống không.

Tạp Giai dường như có cảm giác mà ngẩng đầu lên, nàng chạm phải ánh mắt của anh, bốn mắt nhìn nhau.

Cô ngượng ngùng buông cái đĩa xuống, gương mặt xinh đẹp ửng đỏ, xấu hổ nói:

- Có phải ta ăn quá nhiều không?

- Không có, ngươi ăn đi.

Khóe môi của Mục Lương hơi cong lên.

- Vâng.

Tạp Giai lại cầm đũa lên, bưng lên một cái đĩa khác.

-.....

Mọi người dở khóc dở cười nhìn nhau.

Sau bữa ăn tối, mối quan hệ khẩn trương đã hòa hoãn hơn rất nhiều.

Mục Lương đặt đũa xuống, ôn hòa nói:

- Thấm Lan, ngươi an bài chỗ ở cho các cô ấy đi, ta đến phòng làm việc.

- Được.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu.

Mục Lương rời khỏi nhà ăn, trong lòng có rất nhiều ý tưởng liên quan tới máy quay phim, anh muốn đến phòng làm việc để thí nghiệm một chút.

………..

Vù vù vù~~~

Ở sâu trong kênh Sương Mù, trong thông đạo không có sương mù do Mèo Sương Mù Tám Đuôi mở ra. Hai phi thuyền vận chuyển một trước một sau bay về phía trước.

Trên phi thuyền vận chuyển đầu tiên, Nguyệt Phi Nhan và Hạ Lạc đang ngồi trên boong, trước mặt họ là những con Trùng Cộng Hưởng đang vỗ cánh.

Nguyệt Phi Nhan cầm quả táo trong tay, há miệng cắn một miếng lớn, nói:

- Hi Bối Kỳ, nếu tính toán thời gian, ngày mai ngươi có thể rời khỏi kênh Sương Mù.

- Nếu thời gian tính không bị sai, trưa ngày mai có thể rời khỏi nơi này.

Trùng cộng hưởng của Hi Bối Kỳ truyền ra âm thanh.

Nguyệt Phi Nhan im lặng một lát, nuốt thịt quả xuống miệng, tức giận nói:

- Chẳng qua, chúng ta thân thiết như vậy, tại sao còn phải dùng trùng cộng hưởng nói chuyện?

- Vậy ngươi lại đây ~~~

Giọng nói ngây thơ của Tây Bắc Khởi lần thứ hai vang lên.

Nguyệt Phi Nhan dựa vào ghế tựa, hỏi ngược lại:

- Tại sao ngươi không tới?

- Quên đi, ta không muốn di chuyển, tốt hơn là ta nên nói chuyện với Trùng cộng hưởng.

Hi Bối Kỳ giọng điệu lười biếng nói.

- Ta cũng không muốn di chuyển.

Khóe miệng Nguyệt Phi Nhan kéo ra một nụ cười tán thành.

-...

Hạ Lạc dở khóc dở cười, nhẹ giọng khuyên nhủ:

- Chúng ta nên huấn luyện rồi.

- Hả, nằm một lát đi.

Nguyệt Phi Nhan giơ tay đập mạnh, lõi táo bay ra khỏi lan can rơi xuống mặt nước biển tĩnh lặng.

Hạ Lạc đưa tay nhéo nhéo mũi cô gái tóc đỏ, lanh lảnh nói:

- Phi Nhan, ngươi đã nằm gần hai ngày rồi.

- A A...

Nguyệt Phi Nhan mở to đôi mắt đỏ hoe.

Cô cố gắng ngồi dậy và đưa tay lên nắm lấy eo của Hạ Lạc.

- Hãy đuổi ta đi ~~~

Hạ Lạc mỉm cười, cơ thể cô nhẹ bay lui lại phía sau.

- Đừng chạy, ta sẽ lấy lông chim của ngươi cào vào lòng bàn chân.

Nguyệt Phi Nhan khịt mũi, hai chân dùng sức đạp cơ thể nhằm về phía cô gái tóc cam.

- Bắt được ta rồi nói sau.

Hạ Lạc linh hoạt né về phía sau, nhưng cô không để cô gái tóc đỏ chạm vào mình. Hai người chơi hơn nửa giờ, cuối cùng nằm trên boong cùng nhau, không ai muốn nhúc nhích.

Nguyệt Phi Nhan quay đầu sang một bên, dịu dàng nói:

- Ngươi lại đây để ta véo cái.

Nếu Mục Lương ở đây, anh chỉ biết dở khóc dở cười trước sự trẻ con của hai người.

- Đừng.

Hạ Lạc xua tay, nằm im không nhúc nhích.

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi lẩm bẩm nói:

- Nếu như Mục Lương biết chúng ta lười biếng như vậy, chắc chắn chúng ta sẽ bị khiển trách.

Hạ Lạc chống tay ngồi dậy trên boong tàu, nhẹ giọng nói:

- Vậy chúng ta còn phải huấn luyện một thời gian nữa.

Phi Nhan yếu ớt nói:

- Ta hiểu rồi, vậy đến phòng trọng lực.

Mục Lương xây một phòng trọng lực nhỏ trên tàu để Hi Bối Kỳ, Nguyệt Phi Nhan và những người khác có thể huấn luyện trên tàu vận chuyển.

- Dậy đi.

Hạ Lạc vươn tay ra nhìn cô gái tóc đỏ.

- Biết rồi.

Nguyệt Phi Nhan nắm tay cô gái tóc cam và bị cô kéo khỏi boong đứng lên.

Rầm rầm~~~~

Đột nhiên, bên tai có một tiếng nước rất lớn, như thể có thứ gì đó bay ra khỏi mặt nước.

- Âm thanh gì vậy?

Nguyệt Phi Nhan kinh ngạc.

Khoảnh khắc tiếp theo, thuyền viên phòng thủ hét lớn:

- Phi Nhan, có chuyện rồi!!

Ầm ầm!!!

Không đợi Nguyệt Phi Nhan có thể tìm hiểu tình hình, phi thuyền vận chuyển đã rung chuyển dữ dội.

- Có chuyện gì vậy?

Hạ Lạc thốt lên, đôi cánh của cô ấy dang rộng và bay lên trời.

Thủy thủ đoàn hét lên:

- Thưa ngài, có hung thú biển tấn công tàu vận chuyển.

Hạ Lạc bay ra khỏi tàu vận chuyển, không thấy đâu. Hung thú biển tấn công phi thuyền vận chuyển có dáng vẻ thế nào.

Nó là một con hung thú biển hung dữ trông giống như một con sứa, thân hình lộ ra ngoài biển còn lớn hơn cả phi thuyền vận chuyển, thân hình màu xám nửa trong suốt và đang vẫy xúc tu bắn vào phi thuyền vận chuyển.

- Phi Nhan, đây là hung thú biển cấp tám!!

Hạ Lạc kêu lên.

- Cái gì, cấp tám!!

Nguyệt Phi Nhan giang đôi cánh, mở ra khôi giáp Chu Tước đồng thời bay lên không trung.

Cô bay đến bên cạnh Hạ Lạc, nhìn thấy sự hình dáng của con hung thú biển hung dữ, cũng cảm nhận được hơi thở đáng sợ mà nó tỏa ra.

Bạn cần đăng nhập để bình luận