Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1428: Bị Làm Khó Dễ



Nhiều giờ sau, Sói Mặt Trăng đã kéo xe rời khỏi ngoại thành, xuyên qua Úng Thành và Sơn Hải Quan, lại đi ngang qua quảng trường Sơn Hải Quan, đi thẳng tới không trung bên ngoài.

Trong xe, hai tròng mắt Mục Lương sáng lên, anh tác dụng trọng lực lên phạm vi trăm mét chung quanh.

Dụ...

Đàn sói kéo xe bay lên trời sau đó trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, chúng lại tiếp tục tiến về phía trước.

- Tại sao chúng có thể bay tới đây?

Trước Sơn Hải Quan, những người tới từ vương quốc Hải Đinh ai nấy đều tràn đầy vẻ kinh ngạc khó hiểu. Ánh mắt của nhóm Thành Phòng Quân vẫn bình tĩnh, bọn họ biết đó là xe ngựa của đại nhân, chúng nó bay được cũng là điều rất bình thường.

Nơi tiếp giáp với thành Tát Luận, nhóm kỵ sĩ cũng há hốc mồm đầy kinh ngạc, bọn họ đều nhìn chăm chú vào bầy Sói Mặt Trăng vừa bay trên trời vừa kéo xe tới gần cảng.

Ngao ngao ngao…

Bầy Sói Mặt Trăng cùng hú gào, chúng mở to đôi mắt thú nhìn chằm chằm vào bọn kỵ sĩ. Phía trước thùng xem Ngải Lỵ Na lạnh giọng quát:

- Nhường đường một chút.

Bọn kỵ sĩ theo bản năng nhường vị trí, chờ sau khi bọn họ phục hồi lại tinh thần, Sói Mặt Trăng đã kéo xe chạm đất, tiếp tục chạy như bay về phía trước.

- Không ngăn cản bọn họ sao?

Có kỵ sĩ nhỏ giọng nói.

Tên bạn thân của hắn lắc đầu, thấp giọng nói:

- Chúng ta cản không được, chúng ta không có tư cách gây sự với đối phương.

Khí tức do bầy sói phát ra đều là cấp sáu, chỉ riêng thú kéo xe của đối phương đã có thực lực mạnh hơn bọn họ rồi.

- Nếu để Kỵ Sĩ Trưởng biết, chắc chắn chúng ta sẽ bị phạt!

Bọn kỵ sĩ khàn giọng nói.

- Người trên xe thành chủ của thành Huyền Vũ, bọn họ tới tham gia tiệc tối của hoàng cung.

- Nếu đã như vậy, cứ để bọn họ đi qua đi, chúng ta không nên ngăn cản.

……….

Bọn kỵ sĩ đưa mắt nhìn nhau, đều nhẹ nhàng thở ra, sau đó bọn họ lại tiếp tục canh gác, đề phòng thành Huyền Vũ ở xa xa.

Sói Mặt Trăng kéo xe, tốc độ không giảm hướng về phía cổng thành thành Tát Luận.

Ngải Lỵ Na kéo dây cương, phớt lờ những ánh nhìn tò mò và thù hằn xung quanh mình.

Vốn dĩ cô còn nghĩ rằng, đã đi qua đám kỵ sĩ đứng gác trước đó thì bọn họ sẽ thuận lợi đi thẳng tới hoàng cung, không nghĩ tới ngay khi vào thành, bọn họ đã bị người ngăn cản.

Trước cổng thành, kỵ sĩ thủ vệ chĩa trường mâu vào cùng một chỗ, chắn ở phía trước Sói Mặt Trăng. Bầy sói ngừng lại, chúng nhe răng trợn mắt nhìn chăm chú vào bốn vị kỵ sĩ chặn đường.

- Đứng lại.

Kỵ sĩ lớn tuổi nghiêm mặt nói.

- Có chuyện gì?

Ngải Lỵ Na lạnh lùng nhìn bọn kỵ sĩ.

Kỵ sĩ lớn tuổi nghiêm mặt, ngạo nghễ nói:

- Xe thú vào thành, cần dừng xe để kiểm tra, người trên xe cũng phải bước xuống, đi bộ vào thành.

- Đúng vậy, đây là quy củ của thành Tát Luận.

Một vị kỵ sĩ khá trẻ tuổi khác gật đầu phụ họa.

- Các ngươi đang nói dối.

Diêu Nhi buồn bực nói.

Đôi mắt đẹp màu hồng nhạt của Ngải Lỵ Na hiện lên tia lạnh lẽo, cô lạnh lùng nói:

- Nói dối, cũng có nghĩa là cố tình muốn gây khó dễ với chúng ta.

- Hừ, chúng ta đang nói sự thật.

Kỵ sĩ lớn tuổi lạnh nhạt nói.

Hiển nhiên đây không phải lần đầu tiên hắn làm loại chuyện này, trên mặt cũng không có vẻ kích động khi bị vạch trần lời nói dối.

Ngải Lỵ Na nheo mắt, ngạo nghễ hỏi:

- Người ngồi trên xe chính là thành chủ đại nhân của chúng ta, đươc quốc vương của các ngươi mời tới dự tiệc tối, ngươi vẫn muốn chúng ta ư?

- Tiệc tối của hoàng cung?

Bọn kỵ sĩ liếc nhau, trong đôi mắt lộ ra vẻ mờ mịt.

Kỵ sĩ trẻ tuổi thấp giọng hỏi:

- Có chuyện này ư?

- Chắc không có, nhưng ta không biết.

Một vị kỵ sĩ khác lắc đầu, bộ dáng ta không biết.

Đúng lúc này, một âm thanh lạnh như băng từ trong xe truyền ra:

- Nếu như vậy, chúng ta trở về thôi, không cần tham gia tiệc tối lần này.

- Vâng, thành chủ đại nhân!!

Ngải Lỵ Na cung kính lên tiếng.

Cô lay động dây cương, đang muốn cho Sói Mặt Trăng thay đổi phương hướng.

- Từ từ đã.

Kỵ sĩ lớn tuổi biến sắc, vội vàng hô to lên tiếng.

- Còn chuyện gì?

Mắt Ngải Lỵ Na lộ hàn quang.

Ba thanh phi đao từ sau lưng cô bay lên trời, mũi đao nhắm thẳng vào bọn kỵ sĩ, bày ra có tư thế một lời không hợp trực tiếp chiến đấu.

Sắc mặt bọn kỵ sĩ trở nên cực kỳ khó coi, trường mâu trong tay cũng giơ lên cao, cảnh giác nhìn chằm chằm vào cô gái tóc hồng.

- Các ngươi đang làm cái gì vậy?

Âm thanh lạnh như băng vang lên, Nguyệt Thấm Di xuất hiện ở cổng thành.

Cô đã tính toán thời gian, cho nên xuất hiện ở đây để đón đám người Mục Lương tới tham gia tiệc tối, không ngờ lại thấy một màn trước mắt này.

- Đại ma pháp sư!

Sắc mặt bọn kỵ sĩ lại biến đổi.

Ken két... Lúc này, cửa thùng xe từ từ mở ra.

Hồ Tiên từ trong xe đi ra, như cười như không nhìn Nguyệt Thấm Di, hỏi:

- Dường như quý thành không chào đón thành chủ đại nhân của chúng ta, nếu đã vậy chúng ta sẽ không tham gia tiệc tối nữa.

- Chị Hồ Tiên, mọi người hiểu lầm rồi.

Nguyệt Thấm Di cười khổ nói.

Thái độ của cô đối với Hồ Tiên, lập tức khiến cho sắc mặt bọn kỵ sĩ thủ vệ biến thành trắng bệch, trong lòng thầm hô một tiếng không tốt.

Bọn họ chỉ muốn kiếm chút chỗ tốt từ trên người Mục Lương, lại không nghĩ tới tình thế đã phát triển tới mức hoàn toàn không thể khống chế được.

Diêu Nhi tức giận nói:

- Những kỵ sĩ của các ngươi nói, thành chủ đại nhân muốn vào thành vậy phải xuống xe đi bộ vào, còn muốn điều tra xe ngựa của chúng ta.

- Có việc này?

Mắt Nguyệt Thấm Di lộ sự lạnh lẽo, cô hướng ánh mắt như nhìn người chết liếc bọn kỵ sĩ.

- Không có, bọn họ đang nói dối.

Kỵ sĩ trẻ tuổi kiên trì phản bác.

- Hừ, ngươi vẫn nói dối.

Diêu Nhi hừ lạnh một tiếng.

............

- Hừ, vẫn tiếp tục nói dối sao?

Nguyệt Thấm Di hừ lạnh lên tiếng.

Cô biết Diêu Nhi có thể nhìn thấu nói dối, cho nên không hề tin lời bọn kỵ sĩ.

- Thành chủ đại nhân của chúng ta được mời tới tham gia tiệc tối trong hoàng cung, nhưng lại bị làm khó dễ ở ngay cổng thành, chẳng lẽ quốc vương của các ngươi không hy vọng chúng ta đến dự tiệc?

Hồ Tiên lạnh nhạt hỏi.

Trên mặt cô gái tai hồ ly vẫn cười, nhưng lại nội dung câu nói của cô ấy lại khiến Nguyệt Thấm Di âm thầm cười khổ, cũng làm cho khuôn mặt của bọn kỵ thủ vệ sĩ không còn chút máu.

- Thật có lỗi, đây đều là lỗi của bọn ta.

Nguyệt Thấm Di áy náy nói.

Hồ Tiên cong khóe môi, lạnh nhạt hỏi:

- Vậy ngươi tính toán xử lý bọn họ như thế nào?

- Chị Hồ Tiên, ngươi muốn ta làm sao?

Nguyệt Thấm Di nghĩ một chút rồi hỏi lại.

- Ngươi nói chuyện này cho quốc vương của các ngươi, để ngài ấy xử lý đi, ta tin tưởng quốc vương sẽ cho ta một câu trả lời hài lòng.

Âm thanh lạnh nhạt của Mục Lương truyền ra từ trong xe.

- Được.

Nguyệt Thấm Di lập tức đồng ý.

Nghe vậy, bọn kỵ sĩ lảo đảo vài bước, sắc mặt còn khó coi hơn khóc, bọn họ biết lần này mình trốn không thoát được, nhất định sẽ bị nghiêm trị.

Nguyệt Thấm Di thở dài một hơi, mặt giãn ra nói:

- Ta tới đón các ngươi vào hoàng cung.

- Vậy đi thôi.

Hồ Tiên hơi hơi cúi người, đưa tay ra hiệu với Nguyệt Thấm Di.

Bạn cần đăng nhập để bình luận